Nhưng cách làm của Hồng Hà công chúa khiến Tiêu Thần hơi bực, loại thủ đoạn này sẽ không gây ảnh hưởng quá lớn cho hắn.
Tiêu Thần thản nhiên nói:
- Nếu trực tiếp lộ ra căn nguyên thì điện hạ làm sao biết Khương đạo hữu nắm giữ căn nguyên được?
Hồng Hà công chúa mắt lóe tia sáng nói:
- Vậy xem ra bản cung nên đa tạ Tiêu Thần đạo hữu.
Tiêu Thần chắp tay, không nói nhiều.
Hồng Hà công chúa cười khúc khích không dây dưa nhiều, nàng xoay người hơi nhấc chân sen lên, trở lại ngai vàng bên trên.
Khương Tử Thành mỉm cười nói:
- Tiêu Thần đạo hữu yên tâm, tại hạ nói chuyện giữ lời, ân oán hôm nay xoá bỏ, sau này xin đạo hữu đừng để bụng.
Lúc trước còn sát khí hừng hực rồi đột nhiên đổi sắc mặt, tu vi tâm cảnh của Khương Tử Thành cũng rất cao.
Tiêu Thần gật đầu nói:
- Sau này miễn đạo hữu gác chuyện đó sang một bên thì tất nhiên Tiêu mỗ cũng không dây dưa làm gì.
Khương Tử Thành cười nói:
- Tiêu Thần đạo hữu đúng là người nhanh nhẹn nói chuyện mau lẹ, hôm nay tạm thời như thế, ngày sau rỗi rãi sẽ trò chuyện với đạo hữu nhiều hơn.
Khương Tử Thành xoay người đi tẳng về chỗ ngồi, sắc mặt bình tĩnh lộ lộ ra vui giận gì.
Mặt Tiêu Thần không biểu tình nhưng bụng thầm cười nhạt. Lúc trước đánh nhau Khương Tử Thành ôm ý định dạy cho bài học, không bị thương hắn, nhưng khi hắn lộ ra hỏa chi căn nguyên thì người này hoàn toàn động sát ý. Dù Khương Tử Thành che giấu rất tốt nhưng với Tiêu Thần có sát lục căn nguyên thì không thể giấu diếm hắn được.
Sau này yên ổn là tốt nhất, nếu người này dám can đảm có ý định gì thì đừng trách hắn ra tay vô tình!
Gần nửa ngày sau, hơi nghỉ ngơi hồi phục rồi xe Hồng Hà công chúa tiếp tục lên đường. Sau khi rời khỏi Vị Ương thành bọn họ phải liên tục chạy đi mấy ngày, sau đó đến điểm cuối cùng cuộc du lịch, Đông hải soái thành.
Tiêu Thần đã được thân phận tùy tùng, được ban cho một thùng xe xinh đẹp, hai thị nữ xinh đẹp hầu hạ bên cạnh, bộ dạng mặc quân hái. Tiêu Thần không để ý chuyện đó, sau khi vào xe hắn ra lệnh một câu. Hai tỳ nữ xinh đẹp ánh mắt ai oán bị đuổi xuống xe hòa vào đám hộ vệ bình thường quanh người, các nàng phải dựa theo tu vi của mình đi theo đội.
Vô số tu sĩ Vị Ương thành nhìn chăm chú đoàn xem của công chúa xinh đẹp xa hoa kéo dài đi xa, cuối cùng thành điểm đen nhỏ phía cuối tầm mắt rồi hoàn toàn biến mất không thấy.
Tu sĩ chỗ cửa thành vừa thảo luận vừa rời đi:
- Vị Ương thành chúng ta ra một đại nhân đặt chân vào căn nguyên, là vinh quang cho toàn thành chúng ta!
- Tiêu Thần đại nhân thành công trở thành tùy tùng của công chúa điện hạ, sau này sẽ có cơ hội một bước lên trời, trở thành phò mã, khi đó Vị Ương thành ta sẽ nở mặt nở mày.
- Đúng đúng, theo tại hạ thấy Tiêu Thần đại nhân tuổi trẻ đầy hứa hẹn tu vi sâu không lường được, cùng công chúa điện hạ đúng là ông trời tác hợp cho.
- Ha ha, việc này nói đến còn rất xa, nhưng từ hôm nay Vị Ương thành chúng ta nổi tiếng thật rồi.
Đề tài xoay quanh Tiêu Thần và quang minh điện hạ, tùy tùng khác thì . . . cho xin đi, bọn họ là tu sĩ Vị Ương thành đương nhiên bênh người một nhà. Huống chi Tiêu Thần đại nhân giành mặt mũi lớn như thế cho Vị Ương thành, về sau kể chuyện cũng rất hãnh diện.
Hải Thanh đứng ở góc cửa thành không chút bắt mắt, cố ngăn giọt lệ rơi. Thì ra tên của đại nhân là Tiêu Thần, thì ra đại nhân thích Hồng Hà công chúa. Nữ nhân bình thường như nàng quả nhiên không lọt vào pháp nhãn của đại nhân được.
Nhưng không sao, với thân phận của đại nhân đương nhiên chỉ có công chúa điện hạ mới xứng đôi, nàng không buồn chút nào, nàng phải mừng cho đại nhân, đúng, nên mừng.
Hải Thanh cố gắng nở nụ cười, quay người đi hướng nhà mình. Hôm nay vì chăm sóc phụ thân mà mẫu thân cũng ở nhà, hai người không biết chuyện liên quan đại nhân, nàng phải nhanh chóng báo cho họ biết.
Bóng dáng xinh đẹp xa dần, có chút buồn bã.
***
Thị nữ quỳ trước tháp mềm khẽ nói:
- Điện hạ, Tiêu Thần đuổi hai tỳ nữ mà người ban thưởng xuống xe, mấy ngày nay đóng cửa không ra, chưa bao giờ rời khỏi xe nửa bước, chưa thấy hành tích có gì đáng ngờ.
Hồng Hà công chúa hơi nhíu mày, phất tay. Thị nữ đứng lên lùi mấy bước, cẩn thận xuống xe.
Giọng nói thỏ thẻ vang lên:
- Ngươi cảm thấy chuyện này thế nào?
Trong xe này không biết đang hỏi ai.
Không gian phía cuối tháp hơi vặn vẹo, một cái bóng lọm khọm hiện ra, khi thấy rõ thì là một bà lão tóc bạc phơ, khuôn mặt ủ rũ.
Bà lão giương mắt nói:
- Điện hạ có thấy người này xuất hiện hơi lạ không? Hơn nữa mấy ngày qua lão nô đã âm thầm điều tra thân phận của người này, theo bên Hải gia được biết thời điểm người này xuất hiện sớm nhất là ở gần Thông Thiên Hà, khi lại xuất hiện là trong Vị Ương thành, tin tức càng trước nữa thì không tra ra. Cường giả trẻ tuổi thiên tư tuyệt đỉnh như vậy nhìn sao cũng nên xuất thân từ tộc bộ, không thể nào không có tiếng tăm gì đến ngày nay.
Hồng Hà công chúa gật đầu nói:
- Nếu không điều tra được rõ ràng thì tạm thời đừng lộ vẻ gì, tránh cho xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Làm phiền bà bà âm thầm chủ ý động tĩnh của người này, tránh ngoài ý muốn.
Bà lão gật đầu nói:
- Lão nô tuân mệnh.
Sau đó bà lão lặng lẽ biến mất.
Hồng Hà công chúa lười biếng vươn vai, ngước nhìn đằng trước. Đông hải Soái thành không còn xa.
Tư Đồ Kiếm Tâm sờ cằm:
- Tiêu Thần này là thần thánh phương nào, vận dụng lực lượng sau lưng chúng ta vẫn không thể điều tra rõ bối cảnh của hắn, thật kỳ lạ.
Tư Đồ Kiếm Tâm không có nhiều mơ mộng với Hồng Hà công chúa, gã đến đây vì phụng mệnh, nhưng hơi thấy hứng thú với Tiêu Thần rồi.
Tu sĩ Thái Cổ đã định trước đặt chân vào Thái Cổ, không chỉ có vương thành muốn mượn sức, bốn đại tộc bộ cũng không tụt hậu, nếu có thể đào góc tường trên tay Hồng Hà công chúa thì càng tuyệt vời.
Cô Huyết Liên mắt lóe tia sáng thản nhiên nói:
- Tiêu Thần cho ta cảm giác rất nguy hiểm, ngươi tốt nhất không cần đi trêu chọc hắn, nếu không cho dù ngươi bị giết ta cũng không có thực lực báo thù giúp ngươi.
Tư Đồ Kiếm Tâm nghe vậy sắc mặt nháy mắt trở nên khó xem, như ăn phải ruồi, khóe môi nhíu lại cười gượng. May mà Tư Đồ Kiếm Tâm rất hiểu tính tình bằng hữu tốt của mình nên không giận.
- Ta cũng không tin ngươi không tò mò thân phận của hắn!
Cô Huyết Liên không e dè gật đầu nói thẳng:
- Tò mò, nhưng không cần chúng ta ra tay, tự nhiên sẽ có những người khác kiềm chế không được, chúng ta ngồi chờ thôi.
Bình luận