Đạo (Dịch) – Chương 1688

Giờ màn hạn gục Tiêu Thần là Khương Tử Thành sẽ dựng lên uy danh ngập trời, được Hồng Hà công chúa ưu ái.

Đây là cơ hội Khương Tử Thành khổ sở chờ đợi, cứ nghĩ phải đến Đông hải Soái thành mới có được, bây giờ đến trước thời gian nhưng cũng không sao.

Khương Tử Thành chưa từng nghĩ mình sẽ thua. Tổ tiên để lại thần thông Luyện Thương Khung, sử dụng hỏa chi bản nguyên phát ra uy lực như thế nào thì Khương Tử Thành biết rõ nhất. Tiêu Thần tuyệt đối không ngăn nổi, gã sẽ là người cười đến cuối.

Mắt Khương Tử Thành lóe tia sắc bén, hoàn toàn buông tay đánh nhau. Được phụ thân khuyên bảo điệu thấp che giấu nhiều năm, lần đầu tiên Khương Tử Thành phát ra toàn bộ sức mạnh không chút giữ lại.

Khương Tử Thành rống to:

- Thần thông Luyện Thương Khung!

Khương Tử Thành vung ống tay áo, lực lượng căn nguyên trong người tuôn ra hết.

Ầm!

Thiên địa rung rinh, sóng lửa nóng cháy tràn ra trong hư không tựa như các con rắn lửa rực cháy, há to mồm máu dữ tợn hiện hình lao vào Tiêu Thần.

Tiêu Thần nheo mắt, động ý niệm, Chu Tước ảo ngâm trong lửa cháy bóng mắt bắn ra mũi nhọn, đập cánh lao xuống.

Tiêu Thần tiến lên một bước đạp trên lưng Chu Tước, dứng khoanh tay, mắt rực cháy chiến ý.

Chu Tước giương cánh nghênh hướng sóng lửa ập đến, không chút sợ hãi, hóa thành ảo ảnh trực tiếp chui vào trong đó!

Chu Tước tung hoành gào thét trong sóng lửa vô tận, hư hỏa cháy hừng hực ngoài người dây dưa với lửa cháy xung quanh, cắn nuốt nhau. Tu sĩ áo xanh đứng trên lưng chim, sắc mặt bình tĩnh, phong hoa tuyệt đại.

Cảnh tượng đó tựa như đại năng thượng cổ điều khiển Chu Tước tuần tra thiên hạ, thần thông Luyện Thương Khung của Khương Tử Thành thành bối cảnh phụ trợ cho Tiêu Thần. Cảnh tượng này kích thích thị giác, khiến toàn Vị Ương thành lặng im, dù là Hồng Hà công chúa mắt lóe tia mờ mịt.

Khương Tử Thành biểu tình cực kỳ khó xem, hừ lạnh một tiếng, vô tận biển lửa hóa thành cuồng bạo sôi trào tụ thành vô số rắn lửa ảo, vảy giáp nhỏ vụn, răng nhọn hoắc tựa như vật thực. Chúng nó rít gào lao vào quấn lấy Chu Tước, cắn nó.

Đối mặt hỏa xà tập sát, không cần Tiêu Thần điều khiển thì Chu Tước mắt lóe tia sáng lạnh lùng tàn nhẫn, móng vuốt như đao chộp lấy con rắn lửa xé mạnh, có thể xé nát chúng nó ra. Mỏ dài mổ nát đầu con rắn, quanh thân lửa cháy hừng hực, linh vũ tựa như ngọc thạch màu đỏ mặc cho hỏa xà chạy tới cắn nuốt, nhưng không cách nào phá vỡ phòng ngự linh vũ, tổn thương Chu Tước được.

Tiêu Thần đứng trên lưng Chu Tước, hễ có rắn lửa chui tới gần đều bị một đấm đánh nát, nhẹ nhàng còn dư nhiều sức.

Hai phe đều thi triển thần thông hỏa chi bản nguyên biến ra, lửa điên cuồng nuốt nhau, muốn luyện hóa đối phương. Nhưng chiến cuộc đã rơi vào giằng co, hai bên không ai có thể trong khoảng thời gian ngắn chiếm ưu thế tuyệt đối.

Tiêu Thần muốn muốn bẻ gãy nghiền nát đánh Khương Tử Thành tan tác, nhưng khi thấy hỏa chi bản nguyên trong tay gã thì hắn đổi ý. Nếu Tiêu Thần lật hết bài tẩy ra thì dư sức hạ gục Khương Tử Thành, tuy nhiên sẽ dẫn đến nhiều người nghi kỵ.

Có được một hỏa chi bản nguyên có thể hiểu là thiên phú rất tốt, cơ duyên mà ra, tuy cũng khiến người chú ý nhưng dễ giải thích. Nếu quá mức nghịch thiên thì khó đánh lừa được.

Từ Khương Tử Thành đánh ra hỏa chi bản nguyên thì Tiêu Thần sinh ra kiêng dè rất lớn với di tộc dưới đất này.

Di tộc sống riêng một góc có lực lượng cường đại vô cùng, Thái Cổ, thậm chí là tu sĩ Thần Cổ đẳng cấp cao nhất cũng có thể tồn tại. Huống chi Tiêu Thần muốn có sự đồng ý của thế lực vương thành, phô bày lực lượng đã đủ, giữ lại vài lá bài chưa lật mới là lựa chọn sáng suốt.

Nên Tiêu Thần cố ý thu tay về tạo thành hiện tượng hai phe mạnh ngang nhau.

Nếu Hồng Hà công chúa không ngốc thì nên đứng ra vào lúc này.

Hồng Hà công chúa cười nói:

- Khương Tử Thành, Tiêu Thần, xin hai vị đạo hữu tạm dừng tay, trận chiến hôm nay kết thúc vậy đi. Hai vị đều là tùy tùng mà Hồng Hà xem trọng, đừng vì chút chuyện nhỏ tổn thương tình cảm.

Người Hồng Hà công chúa lóe linh quan đáp xuống giữa đại tá tràng.

Mắt Khương Tử Thành lóe tia không cam lòng nhưng không dám để điện hạ đi vào chiến trường hỏa chi bản nguyên của gã và Tiêu Thần. Khương Tử Thành vung ống tay áo thu về hỏa chi bản nguyên, lửa cháy vô tận tan biến hết.

Khuôn mặt Tiêu Thần bình tĩnh, động ý niệm, Chu Tước tán loạn thành linh lực thuộc tính hỏa đày trời bay vào hư không. Tiêu Thần nhẹ nhàng đáp xuống đất

Hồng Hà công chúa đạp bước xuống đất mang đến làn gió thơm, mùi hương thoang thoảng vừa phải, không khiến người bực bội.

Đôi mắt ngập nước nhìn Khương Tử Thành, lóe tia ai oán nói:

- Tử Thành đại ca từ nhỏ lớn lên với Hồng Hà, có chuyện gì cũng sẽ không giấu ta. Nay nắm giữ lực lượng căn nguyên vậy mà đại ca chưa từng nhắc đến, nếu hôm nay không gặp Tiêu Thần đạo hữu không biết đại ca còn định giấu diếm đến khi nào.

Ánh mắt Khương Tử Thành mê say, khuôn mặt lạnh băng lộ vẻ xấu hổ hiếm có:

- Điện hạ nói quá lời, Khương mỗ gặp cơ duyên không lâu bước ra một bước then chốt đặt chân vào căn nguyên chứ không phải cố ý gạt điện hạ. Vốn định chờ tu luyện quen tay, mạnh hơn nữa mới nói cho điện hạ biết.

Ngoài miệng Khương Tử Thành bình tĩnh giải thích nhưng mắt tràn đầy hưng phấn, xua tan khí chất lạnh lẽo.

Hồng Hà công chúa che miệng cười nói:

- Mới trước đây tử Thành đại ca hay gọi ta là Hồng Hà, giờ lớn lên xa lạ rất nhiều, mỗi câu đều kêu điện hạ nghe kỳ kỳ.

Hồng Hà công chúa lườm Khương Tử Thành một cái, nàng không nói tiếp nhưng giọng nói lộ vẻ thân thiết đủ khiến gã cười toe toét, chút bực bội trong lòng cũng tan biến.

Trên đại tá tràng, đám tùy tùng lộ ánh mắt hâm mộ ghen tỵ, nhưng người ta bước vào căn nguyên, không cùng đẳng cấp với bọn họ, được điện hạ ưu ái cũng không có gì đáng trách.

Phải cố gắng tu luyện mới được, bằng vào tu vi hiện tại sao có thể không biết xấu hổ giành sự ưu ái của điện hạ với Khương Tử Thành?

Tiêu Thần nhìn thấy hết, hơi xem trọng Hồng Hà công chúa, nàng nói vài câu đã đánh mất bất mãn trong lòng Khương Tử Thành. Nhìn như lơ đãng lộ vẻ thân thiết nhưng nắm chắc chừng mực, không khiến tùy tùng khác bất mãn.

Thủ đoạn thật cao minh.

Hồng Hà công chúa cười tủm tỉm xoay người nhìn Tiêu Thần:

- Tiêu Thần đạo hữu thật là thâm tàng bất lộ, nếu đạo hữu trực tiếp lộ ra lực lượng thì đâu phải dính vào chút sóng gió?

Nhìn như thầm oán nhưng không khiến người ghét, ngược lại thấy lòng dễ chịu.

Tiêu Thần nhìn thấu Hồng Hà công chúa tu luyện thần thông mị thuật siêu lợi hại, đã luyện đến cảnh giới vô cùng cao sâu, dung nhập vào lời ăn tiếng nói, lơ đãng toát ra phong tình mới càng trêu chọc người.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...