Đạo (Dịch) – Chương 1690

Tư Đồ Kiếm Tâm lộ vẻ mặt đăm chiêu, nửa ngày sau đột nhiên vỗ đùi, hiển nhiên nghĩ tới việc gì.

Tư Đồ Kiếm Tâm hoảng sợ nhìn Cô Huyết Liên:

- Nói! Tiểu tử ngươi khi nào thì trở nên gian xảo như vậy?

Cô Huyết Liên trợn trắng mắt phớt lờ ai kia, ánh mắt nóng cháy liếc qua thùng xe cách mình không xa. Hôm ở Vị Ương thành đấu không phân thắng thua nhưng Cô Huyết Liên trực giác Tiêu Thần càng cường đại hơn một ít.

Tuy không có lý do gì, nhưng Cô Huyết Liên tin tưởng như vậy.

- Thật hy vọng có thể đánh với hắn một trận.

***

Khương Tử Thành thản nhiên nói:

- Truyền lệnh xuống dưới cẩn thận điều tra bối cảnh thân phận của Tiêu Thần, vận dụng lực lượng Tiềm Ngư, nhất định phải càng kể lại càng tốt.

Tu sĩ thân tín Khương gia đứng phía đối diện gật đầu, xoay người rời đi, rời khỏi đoàn xe chạy hướng Vị Ương thành.

Khương Tử Thành mắt lóe tia sáng lạnh lùng nói:

- Chắc hẳn dù phụ thân đại nhân biết chuyện này cũng sẽ không trách tội, không thể giữ Tiêu Thần được!

Đã đến Đông hải Soái thành nhưng không khí trong đoàn xe hơi nặng nề, mỗi người sắc mặt âm trầm. Dù là Hồng Hà công chúa giỏi diễn kịch cũng nở nụ cười gượng gạo.

Đoàn tu sĩ chen chúc vào thành xếp hàng dài đến mấy chục dặm, dù biết xe của công chúa điện hạ đến nhưng quan thủ vệ lấy lý do Soái phủ truyền lệnh không cho phép tu sĩ quý tộc gì quấy rầy dân hùng hổ đuổi lệnh quan truyền tin về. Ý đồ rất rõ ràng, muốn vào Soái thành thì được nhưng mời xếp hàng đằng sau.

Một cái tát trực tiếp không chút nào che lấp khiến đám tùy tùng thân phận ghê gớm tức run người. Nếu Hồng Hà công chúa không kiềm chế bọn họ lại chắc chắn gây sự. Hồng Hà công chúa không uổng là xuất thân vương thất, bụng dạ thâm trầm, đối mặt cố ý nhục nhã nhưng không khùng lên, nàng gật đầu đồng ý. Đội xe kéo dài mấy trăm dặm xếp hàng ngoài thành từ từ nhích lên.

Mãi đến nửa canh giờ sau tu sĩ Đông hải Soái phủ mới ung dung đến chậm, hung hăng răn dạy quan thủ vệ, kính sợ thỉnh tội với công chúa điện hạ, dáng vẻ không có gì khác lạ.

- Điện hạ đến Đông hải Soái thành là vinh dự cho chúng ta, nay xuất hiện loại chuyện này xin điện hạ trừng trị nghiêm khắc. Dù có trách phạt gì thì Đông hải Soái phủ ta đều không chút phàn nàn!

Hồng Hà công chúa nhìn người kính cẩn thi lễ trước thùng xe, mỉm cười thân thiết không hề tức giận:

- Hai vị thiếu soái không cần như thế, nếu tính bối phận huyết mạch thì là huynh trưởng của Hồng Hà. Đây là làm theo quy định của Soái phủ, bản cung sẽ không phân tốt xấu trách tội, chờ đợi một lát cũng không có gì không được.

Hai vị thiếu soái rối rít mang ơn, đứng dậy cung nghênh đoàn xe công chúa vào thành.

Đông hải Soái thành là Hùng thành soái gia có môn quy gần vương thành nhất thế giới dưới đất. Kiến trúc có khí phái, tu sĩ tới lui đông đúc. Có nhiều cường giả Độ Kiếp cảnh trở lên, cảnh tượng phồn hoa.

Cũng vì náo nhiệt thế này nên Hồng Hà công chúa vào thành sau tuy đưa tới không ít tu sĩ vây xem, nhưng tiếc rằng không giống Vị Ương thành hoan hô kính sợ, ánh mắt tu sĩ bình tĩnh, thậm chí hơi mỉa mai.

Hai vị thiếu soái Đông hải rất có ăn ý giữ im lặng như không thấy gì, cẩn thận hướng dẫn hai bên xe công chúa mãi đến Đông hải hành cung.

Chu Thành Đông hải thiếu soái cung kính nói, giọng tràn đầy áy náy sợ hãi:

- Điện hạ, gia phụ đang bế quan, nghiêm lệnh dặn không cho ai quấy rầy, có gì chậm trễ điện hạ xin thứ lỗi cho. Nay xin mời điện hạ trước tiên ở hành cung, đợi khi phụ thân xuất quan nhất định định đến đây yết kiến điện hạ ngay.

Mắt Hồng Hà công chúa lóe tia tức giận rồi cố kiềm xuống:

- Thiếu soái đừng như thế, nếu vương thúc đang bế quan bên trong, bản cung nên chờ đợi một lúc. May mà bản cung sẽ ở đây một thời gian, sẽ không bỏ lỡ dịp gặp vương thúc.

- Công chúa khoan hồng độ lượng khiến tiểu soái kính nể. Điện hạ đi đường mệt nhọc, chúng ta không quấy rầy thêm. Xin điện hạ sắp xếp rồi nghỉ tạm, có chuyện gì sau này bàn tiếp.

Đợi cho thiếu soái rời đi đám tu sĩ trong vương thành lao nhao.

- Làm càn! Thật sự là làm càn! Đông hải Soái thành hành động như vậy là không xem điện hạ trong mắt! Việc đại nghịch bất đạo như vậy chúng ta phải chạy về vương thành báo cáo ngô vương!

- Nếu không có điện hạ cản lại thì tại hạ đã trở mặt với Đông hải thiếu soái rồi! Điện hạ phụng lệnh dụ ngô vương đị khắp thiên hạ tương đương với ngô vương đích thân tới, Đông hải Soái phủ làm vậy là không thèm để ngô vương vào mắt!

- Nghe đồn Đông hải bộ tộc sớm có ý bất kính với vương thành, bản thiếu gia cứ tưởng chỉ là tin đồn, nay vừa thấy đâu chỉ như thế, Đông hải Soái phủ uy phong dữ!

- Chúng ta là tùy tùng của công chúa, sao ngồi xem công chúa điện hạ bị người lăng nhục mà không hó hé câu nào? Lần này chúng ta phải đòi lại công bằng cho công chúa, khiến Đông hải Soái phủ trả cái giá nên có!

Tu sĩ ba phe Bắc hải tộc bộ, Tây hải tộc bộ, Nam hải tộc bộ thì liên tục thay đổi sắc mặt, tuy bọn họ đến đây cũng vì ham nhan sắc Hồng Hà công chúa nhưng đều có mang sứ mạng của mình, lời ăn tiếng nói suy xét tỉ mỉ.

Vương thành xuống dốc nhưng dù sao chiếm cứ địa vị chính thống, uy nghiêm mặt ngoài không cho phép khiêu khích. Hành động của Đông hải Soái phủ không khác gì làm bẽ mặt thẳng thắn, nó có nhiều ẩn ý đây.

Xem ra Đông hải Soái phủ định hành động.

Thủ lĩnh bốn đại tộc bộ đều là mạch vương tộc, trong người chảy huyết mạch Chu thiên tử. Thế cục hiện giờ khiến bọn họ muốn thay thế địa vị vương thành ngồi trên thiên hạ, thực lực mạnh nhất, có cơ hội lớn nhất chính là Đông hải tộc bộ.

Đường Minh Hoàng mắt lóe tia sáng, sầm mặt xuống:

- Đông hải Soái phủ làm vậy hơi quá đáng, điện hạ dù sao cũng là điện hạ, đại biểu cho địa vị vương tộc cao nhất của tộc của ta, uy nghiêm không tha khiêu khích. Hành động vô lễ phải trả giá cho nó.

Tây hải tộc bộ Đường gia là tộc bộ dưới trướng được Tây hải Soái phủ xem trọng nhất, luôn xem mình là người lãnh đạo các phương thế lực Tây hải tộc bộ. Bây giờ Đường Minh Hoàng lên tiếng đại tức là đại biểu thái độ của Đường gia, của Tây hải Soái phủ.

Lại có vài tu sĩ Tây hải tộc bộ nhảy ra nghiêm khắc phê phán hành động của Đông hải Soái phủ.

Tư Đồ Kiếm Tâm trầm giọng nói:

- Đường đạo hữu nói đúng, Đông hải Soái phủ làm việc này không ổn.

Tư Đồ Kiếm Tâm không còn vẻ bất cần đời thường này, toát ra khí độ ung dung uy nghiêm làm người ta bất giác trong lòng kính sợ.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...