Đạo (Dịch) – Chương 1684

Tiêu Thần ngồi trên Thúy Vân Cư, sắc mặt bình tĩnh nhìn xe ngựa thỉnh thoảng đi ngang qua ngã tư đường, cũng thấy bộ dạng Hồng Hà công chúa. Công chúa điện hạ mặc đồ vương thất, không ngừng phất tay cười khẽ, dáng vẻ thướt tha hèn gì có thể mê hoặc một đám tu sĩ cam nguyện dưới váy lựu.

Theo lệ thường dù Vị Ương thành là thành trì hiệu giai thì công chúa điện hạ sẽ hơi tạm dừng, tiếp đãi thành chủ và các thủ lĩnh bộ tộc, nhận con dân cúng bái sau đó tiếp tục lên đường, điểm đến là đại tá tràng trong thành. Một bộ tộc có cách giữ trật tự riêng, không cho phép có chuyện chém giết lung tung nên tu sĩ hoặc bộ tộc mâu thuẫn với nhau sẽ chọn giải quyết trong đại tá tràng. Trừ phi có thù sống chết, không thì tranh đấu không được tổn thương mạng sống.

Đây là quy định đoàn xe công chúa ngừng lại, mỗi đến một nơi có nhiều tu sĩ thanh niên muốn bái vào dưới chân công chúa cho nàng sử dụng, nhưng không phải ai cũng được như ý. Muốn ở cạnh công chúa có cơ hội âu yếm thì phải có thực lực tương xứng.

Đại tá tràng là nơi sàn lọc rất tốt.

Vì nghênh đón Hồng Hà công chúa nên đại tá tràng được sửa sang lại cẩn thận, trên cùng sắp xếp vương vị cao quý và nhiều chỗ ngồi để tiếp đãi công chúa điện hạ cùng với tùy tùng thân phận tôn quý. Những tùy tùng thân phận khác nhau, có cường giả trẻ của bốn đại bộ tộc, có tu sĩ vương thành đã đi theo công chúa từ khi ra vương thành, với lời thề bảo vệ công chúa không bị thương. Quan hệ các bên hơi căng thẳng, không ở chung hòa thuận.

Hộ vệ mở đường, thị nữ thủ nâng vòng hoa, Hồng Hà công chúa vén váy xuống xe. Khi Hồng Hà công chúa đạp chân xuống Vị Ương thành thì vô số tu sĩ di tộc xung quanh hò reo hoan hô.

Từng có huyết mạch vương thất bước qua mảnh đất này, đối với bọn họ đã là vinh quang vô thượng.

Hồng Hà công chúa nghe xung quanh đại tá tràng vang tiếng hò reo, khuôn mặt tươi cười càng dịu dàng hơn. Dù hiện tại vương thất suy thoái, nhưng nàng dù sao cũng là người kế thừa huyết mạch vương thành, người cao quý nhất toàn tộc quần, có được sự kính sợ và lòng trung thành của vô số tu sĩ.

Có nội tình như vậy thì không khó phục hưng vương thất.

Đằng sau Hồng Hà công chúa là một đống tùy tùng, nhưng có tư cách đi chung với công chúa toàn là người thân phận tôn quý, thực lực cường đại. Đường Minh Hoàng Tây hải bộ tộc đứng trong đó, mặt treo nụ cười dịu dàng không có gì khác lạ.

Công chúa ngồi xuống, hàng loạt tùy tùng đứng thành hàng. Vị Ương thành chủ tiến lên thi lễ, mặc kệ trong lòng nghĩ sao thì sắc mặt bên ngoài lộ ra đầy đủ kính sợ.

Hồng Hà công chúa cười nói, thái độ dịu dàng không có chút gì là thiên chi kiêu nữ cả vú lấp miệng em:

- Thiệu Ương thành chủ không cần đa lễ, xin đứng lên.

Vị Ương thành mắt lóe tia sáng kỳ lạ, gã hơi kinh ngạc vì công chúa biết tên mình nhưng lộ ra sự cảm động chân thành, cười cười thuận thế đứng dậy.

- Nghe nói công chúa giá lâm Vị Ương thành ta, quanh tộc bộ của ta có khá nhiều tu sĩ trẻ tuổi muốn bái vào dưới trướng công chúa, tăng thêm một phần sức mạnh của vương thất tộc ta. Xin công chúa điện hạ cho bọn họ cơ hội nguyện trung thành với công chúa, đây là vinh quang tối cao của toàn Vị Ương thành.

Hồng Hà công chúa cười gật đầu, thầm cau mày. Cáo gìa ngoài miệng nói xinh đẹp, dáng vẻ kính sợ nhưng không có biểu hiện thực chất gì.

Hồng Hà công chúa nhớ đến khi vào Đông hải bộ tộc gặp hàng loạt chuyện, trong lòng càng bực bội.

Vị Ương thành chủ như không phát hiện ra, xoay người vỗ tay.

Mấy bóng người độn quang vào đại tá tràng, cùng xoay người thi lễ:

- Chúng ta tham kiến công chúa điện hạ!

Có bảy người, tất cả đều lộ vẻ kích động, ánh mắt nóng bỏng nhìn Hồng Hà công chúa.

Hồng Hà công chúa cười gật đầu, nhìn bảy người tu vi cao nhất chỉ đến cảnh giới Độ Kiếp trong lòng cảm thấy không thú vị, nhưng trên mặt không lộ vẻ gì.

Một tu sĩ khoanh tay đứng cười khẩy nói:

- Hừ! Bằng vào chút tu vi của các ngươi mà cũng muốn làm tùy tùng của công chúa điện hạ, thật là không biết tự lượng sức mình!

Thanh niên bước nhanh tới trước kính cẩn thi lễ:

- Công chúa điện hạ, tại hạ nguyện ý ra tay đánh bảy người này sớm xuống đài thay công chúa, để không làm trễ thời gian đi đường của công chúa.

Hồng Hà công chúa nhíu mày, chậm rãi gật đầu nói:

- Tư công tử ra tay nhớ đừng nặng tay quá, làm cho bọn họ biết khó mà lui là được.

Tư Nguyên kính cẩn gật đầu nói:

- Cẩn tuân lệnh của công chúa điện hạ.

Ánh mắt Tư Nguyên nóng bỏng nhìn Hồng Hà công chúa rồi quay người nhìn hướng bảy tu sĩ Vị Ương thành tiến cử, lạnh lùng cười:

- Ta xem như xếp chót trong các tùy tùng của công chúa điện hạ, nhưng dễ dàng diệt gọn các ngươi. Cùng lên đi, để tránh chậm trễ thời gian.

Bảy tu sĩ Vị Ương thành tức giận quát:

- Cuồng vọng!

Đối phương chỉ có tu vi Độ Kiếp cảnh như họ mà dám coi thường họ như thế ngay trước mặt công chúa, phải cho kẻ đó trả giá đắt!

Các tu sĩ trẻ tức giận đứng ra, hơi thở bộc phát, đánh ra thần thông không chút giữ lại.

Trong bảy người có ba người là Độ Kiếp sơ kỳ, hai người trung kỳ, hai người hậu kỳ, xuất thân từ tộc bộ, tu vi pháp lực mạnh hơn tu sĩ cùng đẳng cấp gấp mấy lần. Bọn họ cùng ra tay, khí thế có chút kinh người.

Mắt Tư Nguyên lóe tại tàn nhẫn, quát:

- Thần thông Phá Thiên Quân!

Trong tiếng rống người Tư Nguyên phát ra lực lượng hơi thở thuộc tính thổ kinh người, linh quang màu vàng đất đậm đặc bay ra khỏi người, tụ tập kinh người vào tay trái rồi nắm đấm đánh tới trước.

Ầm!

Một cú đấm đánh vào hư vô, lực lượng mênh mông cuồng cuộng nổ tung, hóa thành dao động hủy diệt khủng bố điên cuồng khuếch tán từ bốn phương tám hướng mang theo hơi thở hủy diệt vô tận.

Phập phập phập phập phập phập phập!

Bảy tu sĩ Vị Ương thành đánh ra thần thông như bong bóng bị cú đấm kéo theo dao động hủy diệt thoải mái dập tắt, không có chút sức ngăn cản.

Bảy người miệng mũi trào máu bay ra đại tá tràng, người người mặt trắng bệch bị thương rất nặng.

Tư Nguyên thu tay về, ngạo nghễ cười khẩy nói:

- Bằng vào các ngươi mà cũng muốn làm tùy tùng của công chúa điện hạ, thật là không biết tự lượng sức mình! Trong Vị Ương thành có ai muốn ra tay không? Chỉ cần đỡ một đấm của tại hạ mà không thua thì có thể trở thành một trong tùy tùng của điện hạ!

Dứt lời nguyên đại tá tràng tĩnh lặng.

Vị Ương thành chủ sắc mặt hơi âm trầm, gã không quan tâm những người này có thành công không nhưng tình huống này hơi mất mặt. Vị Ương thành tiến cử bảy người mà không đỡ nổi một kích của tùy tùng công chúa điện hạ, dù Vị Ương thành chủ tâm kế âm trầm cũng không thể bình thản đối mặt việc này.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...