Đạo (Dịch) – Chương 1685

Lầu hai Thúy Vân Cư, tất cả tu sĩ Vị Ương thành mặt đỏ gấc siết chặt nắm tay, không khí cực kỳ nặng nề.

Mắt Lưu chưởng quầy lóe tia tức giận, bản năng nhìn hướng vị khách ngồi trong góc sáng sủa, trong ánh mắt lộ ra chờ mong. Nếu hôm nay không lấy lại bàn thua trông thấy thì Vị Ương thành mất hết mặt mũi.

Khách nhân, ngài mau ra tay!

Trong ánh mắt mong chờ của Lưu chưởng quầy, khuôn mặt Tiêu Thần bình tĩnh giơ tay uống cạn rượu trong ly. Hắn đặt ly xuống, bước ra một bước.

Giọng nói trong trẻo lạnh lùng vang lên:

- Tiêu Thần Vị Ương thành xin lĩnh giáo đạo hữu.

Có tu sĩ áo xanh đạp hư không đến, áo xanh bay bay, tóc đen bay.

Tư Nguyên ngước đầu lên, nheo mắt bắn ra tia sáng lạnh, nhếch mép lạnh lùng.

Vương thành huyết mạch hệ Tư giao Bạo Hùng khiến Tư Nguyên có lực lượng khủng bố hơn tu sĩ cùng đẳng cấp, tuy là Độ Kiếp hậu kỳ nhưng vì huyết mạch tinh thuần, thiên phú nghịch thiên phát ra lực lượng sánh bằng Đại Thừa cảnh đỉnh sơ kỳ.

Dù trong các tộc bộ vương thành thì Tư Nguyên Tư gia cũng là cường giả nổi tiếng như cồn, ít gặp địch thủ trong tu sĩ cùng thế hệ. Ở trong Vị Ương thành này Tư Nguyên sẽ gặp đối thủ sao? Buồn cười.

Hồng Hà công chúa mắt lóe tia sáng nhìn người đạp hư không đi tới, lộ vẻ mặt kinh ngạc. Sau khi thấy Tư Nguyên ra tay còn dám đứng ra thì chắc không hiền gì. Hồng Hà công chúa không cho rằng trong Vị Ương thành hiệu giai nho nhỏ sẽ xuất hiện cường giả trẻ tuổi đấu lại Tư Nguyên, nhưng lòng vẫn sinh ra chút tò mò, nét mặt hơi chú ý.

Đám cường giả trẻ tuổi vương thành và ba đại tộc bộ đều cười lạnh, dù chưa đánh nhau nhưng bọn họ như đã thấy cảnh người tới bị đánh ra khỏi đại tá tràng rất thảm. Không phải ai muốn làm tùy tùng của điện hạ cũng được.

Một đám cóc mà đòi ăn thịt thiên nga, tên nhà quê.

Đường Minh Hoàng cau mày, mắt lóe tia sát khí. Đường Minh Hoàng đa xem thuộc hạ dâng ngọc giản hình lên, nên gã nhận ra người này ngay.

- Tiêu Thần? Đúng là rất to gan, ta chưa sắp xếp tu sĩ tìm ngươi tính sổ mà ngươi đã tự mình đưa lên cửa.

Nam nhân mặt sẹo giấu mình trong đội hộ vệ của công chúa, nhìn bóng người áo xanh kia làm gã rùng mình, người căng cứng. Nam nhân mặt sẹo và mấy tên thuộc hạ liếc nhau, khác với các hộ vệ xung quanh vẻ mặt khinh thường cười lạnh, bọn họ có chung một ý nghĩ là thiếu gia Tư gia không ai bì nổi lần này đạp phải đinh rồi.

Tiêu Thần bình tĩnh đứng giữa đại tá tràng, chắp tay nói:

- Tiêu Thần chào điện hạ.

Thanh âm bình tĩnh, lạnh nhạt tự nhiên. Không bàn về tu vi, chỉ xem Tiêu Thần biểu lộ ra dáng vẻ cử chỉ đã khiến người không kiềm được sinh ra một chút kính nể.

Mắt Hồng Hà công chúa lóe tia kinh ngạc, làm huyết mạch vương tộc, nàng từ nhỏ sống trong ngươi lừa ta gạt, có ánh mắt hơn xa người thường nên dễ dàng nhìn ra tu sĩ Vị Ương thành này không cố ý làm ra vẻ hấp dẫn tầm mắt, đó là biểu hiện trong lòng tràn đầy tự tin.

Hồng Hà công chúa mắt lóe tia sáng nhìn hướng Vị Ương thành chủ.

Mặt ngoài Thiệu Ương không lộ vẻ gì, ánh mắt bí hiểm nhìn Tiêu Thần.

Người cầm quyền thật sự sau lưng Thúy Vân Cư là Vị Ương thành chủ, nên gã sớm biết chút tin tức về Tiêu Thần. Cứ tưởng Tiêu Thần là cường giả trẻ của tộc bộ khác, nhưng nay hắn ra tay với danh nghĩa tu sĩ Vị Ương thành thì có gì đó mập mờ.

- Khụ! Điện hạ, Tiêu Thần đạo hữu là cường giả trẻ mới vào Vị Ương thành, chưa kịp làm thủ tục nhập tịch. Nhưng nếu hắn ngưỡng mộ uy nghi của điện hạ muốn lĩnh giáo Tư Nguyên đạo hữu thì điện hạ hãy cho hắn một cơ hội đi.

Vị Ương thành chủ cáo già thành tinh, chưa biết rõ thân phận bối cảnh của Tiêu Thần thì không muốn có quan hệ quá thân thiết với hắn, tránh cho về sau gây rắc rối. Gã nói câu này nhìn như tiến cử Tiêu Thần nhưng thật ra phủi sạch dính líu đến Vị Ương thành, sau này có xảy ra rắc rối gì cũng không liên quan gã.

Hồng Hà công chúa hơi do dự rồi cười gật đầu nói:

- Nếu Tiêu Thần đạo hữu có lòng thì bản cung không thể bỏ mặc tâm ý này. Như Tư công tử nói, miễn đạo hữu đỡ một kích mà không thua thì có thể trở thành một trong tùy tùng của bản cung.

Tiêu Thần gật đầu, hắn chậm rãi ngước lên bình tĩnh nói:

- Lần này ra tay không thể hạ gục được người này thì tại hạ sẽ đi ngay.

Giọng nói bình tĩnh nhưng như đá nặng vạn quân rớt mạnh xuống mặt hồ, dấy lên sóng lớn vô tận.

- Cuồng vọng!

- Dám coi khinh Tư Nguyên, người này nhất định sẽ chết rất thảm!

- Vị Ương thành nho nhỏ mà có người dám nói năng như thế!

- Hôm nay nếu không cho hắn nếm chút đau khổ thì chúng ta là tùy tùng công chúa sẽ mất mặt!

- Tư Nguyên, dạy tiểu tử này bài học đi, cho hắn biết thế nào là trời cao đất rộng!

Đám tùy tùng Hồng Hà công chúa quát mắng, vẻ mặt tức giận. Nhóm Đường Minh Hoàng ngồi trên ghế cao hơi cau mày, sắc mặt âm trầm.

Mặt Tư Nguyên lạnh băng, lòng tức giận cháy lửa nhưng chưa bị ảnh hưởng nỗi lòng, chỉ có đôi mắt lạnh băng, cơ thể phát ra sát khí mạnh mẽ:

- Tiêu Thần, hôm nay ngươi nhất định sẽ trả giá đắt vì sự ngu xuẩn của mình.

Chưa quát xong cường giả trẻ tuổi vương thành đã rống to, dao động hơi thở lực lượng thổ hệ khủng bố phát ra từ người gã. Linh quang màu vàng dất đậm đặc bắn thẳng lên chín tầng trời, biến hình bạo hùng ngửa mặt lên trời rít gào!.

Đây là khi huyết mạch Tư gia kích phát đến tột độ, hoàn toàn bùng nổ tu vi có thể dẫn đến dị tượng, hiển nhiên Tư Nguyên giận thật nên đánh hết sức.

Tư Nguyên hơi thở càng mạnh hơn chút, cách đột phá không xa.

- Tuy là tu vi đỉnh Độ Kiếp nhưng thi triển thần thông Phá Thiên Quân phối hợp huyết mạch, Tư Nguyên đánh một kích mạnh mẽ rất gần với uy lực tu sĩ Đại Thừa trung kỳ ra tay.

- Tu sĩ Vị Ương thành này dù không chết cũng phải chịu khổ đây.

Đám tùy tùng cười lạnh châm biếm.

Tư Nguyên quát:

- Thần thông Phá Thiên Quân!

Tuy cùng là thần thông nhưng Tư Nguyên tấn công có uy lực mạnh hơn trước gấp mấy lần, thổ hệ toàn thân tụ tập vào tay trái, nắm đấm đánh tới trước.

Bùm!

Như tiếng sấm nổ vang, năng lượng mênh mông bao la nổ tung hóa thành từng tầng sóng điên cuồng đổ ập tới trước.

Tiêu Thần ngước đầu lên, thần thông thổi vạt áo xanh bay bay, tóc tơ bay rối sau lưng, đôi mắt đen láy bình tĩnh.

Tiêu Thần giơ tay lên, co nắm đấm lại lặng lẽ đánh một đấm tới trước.

Thế hết, cú đấm rơi, hơi thở nặng nề như núi bộc phát. Linh quang vàng đất đậm đặc tụ thành một quyền ấn cỡ trăm trượng, như một ngọn núi nhỏ di động ầm ầm tiến lên trước.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...