Đạo (Dịch) – Chương 1683

Nam nhân mặt sẹo bỗng chốc mặt tái nhợt, cố giữ bình tĩnh vỗ tay. Một tu sĩ cẩn thận kéo càng xe có cái lồng sắt tinh xảo trùm miếng vải đen đi tới trước kính cẩn dâng lên.

Nam nhân mặc áo màu trăng xốc vải đen lên, thấy vật nhỏ da lông huyễn lệ, mắt to tràn đầy sợ hãi lém lỉnh. Chân mày cau giãn ra, nam nhân phất tay ra hiệu tu sĩ kia đưa thứ đó đi, gã bỗng đá chân.

Bùm!

Nam nhân mặt sẹo nặng nề bay ngược, vết thương chưa khỏi giờ gã phun búng máu, trong mắt thì nhẹ nhõm. Gã đi theo bên cạnh thiếu chủ nhiều năm, hiểu rõ tính tình của thiếu chủ. Nếu thiếu chủ chịu đánh tức là chưa lớn chuyện, , không đánh không mắng mới tỏ vẻ sự việc cực kỳ nghiêm trọng, khi đó không phải hộc máu là giải quyết được.

- Đường gia ta là một trong vọng tộc bộ tộc Tây hải, chỉ có chúng ta khi dễ người khác sao cho phép người khác cưỡi lên đầu?

Đường Minh Hoàng, hậu nhân huyết mạch hệ Đường gia, cường giả trẻ tuổi nổi tiếng trong toàn di tộc dưới đất.

- Cũng may chuyện lần này ngươi làm không tệ, mặc dù bị người khi nhục cũng không báo tên Đường gia ra, hơn nữa cái đá vừa rồi xem như ưu khuyết điểm ngang bằng, bỏ qua việc này.

Nam nhân mặt sẹo cung kính nói:

- Đa tạ thiếu chủ!

Nam nhân mặt sẹo không dám lộ vẻ mặt cảm kích vì thiếu chủ ghét nhất thấy bộ mặt đó.

Làm tốt thì thưởng, làm kém thì bị phạt, đây là quy định của thiếu chủ, thiên kinh địa nghĩa, xin khoan dung hoặc là cảm kích căn bản không có ý nghĩa.

Khuôn mặt hơi nữ tính của Đường Minh Hoàng thoáng qua sát khí:

- Vị Ương thành, tu sĩ áo xanh, vừa lúc trên con đường này sẽ đi ngang qua chỗ đó. Đường gia ta mất mặt tất nhiên phải đòi lại.

Nam nhân mặt sẹo hơi do dự, cuối cùng không dám lắm miệng, có lẽ gã nghĩ nhiều, tu sĩ áo xanh tuy không kém nhưng không đánh lại thiếu chủ được.

Nam nhân mặt sẹo kính cẩn thi lễ, xoay người đi mấy bước hòa vào đội xe.

***

- Hưm, đã muốn tìm hiểu rõ ràng , phía trước là đoàn xe đội tu sĩ Đường gia. Nghe nói lúc trước chịu thiệt một chút trong Vị Ương thành, hèn gì tiểu tử Đường Minh Hoàng tức giận như vậy. Lấy địa vị của Đường gia chịu thiệt trong tòa thành hiệu giai thì thật mất mặt.

Trong đoàn xe uốn lượn kéo dài, một tu sĩ mặc trường bào màu đen cười tủm tỉm nói, vẻ mặt vui sướng khi người gặp họa.

Phía đối diện là nam nhân tựa đóa sen đỏ ôm kiếm ngồi, vẻ mặt hờ hững.

Áo đỏ, tóc đỏ, môi đỏ tươi, đây là một nam nhân đẹp đến yêu dã, tựa hoa sen nở rộ. Da trắng hơn tuyết, mặt mày như tranh, nếu không phải yết hầu hơi nhô ra thì đúng là một tiểu mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành.

Nhưng hơi thở của người này rất lạnh, như băng gía, phớt lờ tu sĩ áo đen nói chuyện.

Tu sĩ áo đen đã thói quen, lẩm bẩm:

- Lần này đến Vị Ương thành không chừng sẽ có trắc trở, nhưng như vậy rất tốt, đấu với tiểu nhân vật dù thắng cũng không có gì đáng để khoe, ngược lại làm giảm vị trí trong lòng Hồng Hà công chúa. Chúng ta chờ xem kịch đi.

***

Một tỳ nữ xinh đẹp thỏ thẻ nói, sắc mặt lộ ra kính sợ:

- Công chúa, đã điều tra xong sự việc rồi, là một đội tu sĩ Đường gia chịu thiệt trong Vị Ương thành, hèn gì Đường thiếu gia tức giận như vậy.

Vương thất di tộc, Hồng Hà công chúa!

Tiểu mỹ nhân cau chân mày thanh tú khiến người tan nát cõi lòng, dường như khiến nàng chịu chút uất ức là tội lỗi bằng trời, làm cho người ta nhịn không được muốn đem nàng ôm vào trong ngực nâng niu.

Môi son mấp máy:

- Biết rồi.

Giọng thản nhiên làm người ta nhũn người.

Chuyện này có thể làm cho công chúa điện hạ mở miệng đã là rất khó, vì chỉ là Vị Ương thành hiệu giai, nơi này xảy ra chuyện chưa đáng để được đến công chúa điện hạ coi trọng.

Hồng Hà công chúa đặt hết chú ý vào vị trí càng hướng đông của Vị Ương thành, Đông hải Soái thành.

Làm Đông hải bộ tộc, thực lực gần như mạnh nhất trong bốn bộ tộc, bao năm qua thái độ mập mờ với vương thất, nên lần này Hồng Hà công chúa lên đường du lịch thiên hạ cũng không được Đông hải bộ tộc, cho lễ ngộ nên có.

Bọn họ không phái ra cường giả trẻ có chút nặng ký quay quanh trước xe công chúa, tuy chưa chắc nàng xem vừa mắt nhưng chuyện này làm cho nàng cảm thấy đã bị coi nhẹ.

Khóe môi Hồng Hà công chúa cong lên lộ nụ cười kinh tâm động phách. Nên mượn sức lực lượng Nam, Bắc, Tây hải bộ tộc cảnh cáo Đông hải bộ tộc một phen cũng là lựa chọn không tồi.

***

Dưới đại đường, một tu sĩ trẻ tuổi cung kính hỏi:

- Vương thúc, ngài triệu chất nhi tiến đến không biết có chuyện gì dạy bảo?

Dáng vẻ không ngạo không tiện, tu vi tâm cảnh không tồi.

Chu Mục nhìn hậu bối xuất sắc nhất Đông hải bộ tộc, ánh mắt gã dịu dàng như nhìn tử tôn của mình:

- Chu Hoàn, hôm nay cố ý đánh thức ngươi khỏi bế quan vì Hồng Hà công chúa chu du thiên hạ, nay sắp đi vào ta Đông hải Soái thành chúng ta. Hồng Hà công chúa đã đi qua Bắc hải bộ tộc, Tây hải bộ tộc, Nam hải bộ tộc cuối cùng mới đến Đông hải bộ tộc ta. Mặc kệ công chúa có cố ý hay không thì Đông hải bộ tộc phải chuẩn bị sẵn sàng ứng đối.

Người cầm quyền trên danh nghĩa Đông hải bộ tộc khẽ nói, nhếch mép cười lạnh.

Chu Hoàn mắt lóe tia sáng ra chiều đăm chiêu, không nói nhiều.

- Đi xuống chuẩn bị đi, chờ Hồng Hà công chúa vào Đông hải Soái thành, vương thúc muốn cho ngươi bỗng nhiên nổi tiếng, khiếp sợ thiên hạ!

Mặt Chu Mục lộ nét nóng bỏng:

- Hoàn nhi, bốn đại bộ tộc đều có huyết thống vương thất, nay huyết mạch vương thất đã cạn kiệt không có người nối nghiệp, đã tới lúc thay nhau trị vì thiên hạ. Đây là cơ hội tốt nhất cho Đông hải bộ tộc nổi lên, ngươi đừng khiến vương thúc thất vọng.

Chu Hoàn lặng im, lát sau cúi gập người thi lễ rồi đi.

Xa giá Hồng Hà công chúa có hàng loạt đoàn xe đi theo kéo dài mấy trăm dặm, các xe bay chế tạo tinh xảo lần lượt chạy qua cửa thành. Có đội quân hộ vệ giáp trụ sáng choang, trang nghiêm không tiếng động kích thích thị giác mãnh liệt.

Toàn Vị Ương thành sôi trào vì ngày này, ngay từ đầu thành chủ đại nhân đã triệu tập tu sĩ các bộ tộc rửa sạch cả thành, sai khiến đám đông tu sĩ giữ trật tự đường phố miễn cưỡng cam đoan xa giá của công chúa không bị tu sĩ cuồng nhiệt tấn công.

Vương tộc!

Mặc dù thế yếu nhưng vẫn có địa vị cao nhất trong tu sĩ bình thường, là lãnh tụ tinh thần duy nhất trong lòng họ. Nên hôm nay may mắn được thấy Hồng Hà công chúa điện hạ khiến bọn họ hoàn toàn điên cuồng.

Chương 1684vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...