Đạo (Dịch) – Chương 1682

Dù Lý Đông Nhĩ không cam lòng thế nào cũng không dám chọc vào Hải gia nữa. Tu sĩ Đại Thừa cảnh là cường giả tuyệt đối trong di tộc dưới đất, nên biết tổ trưởng của bộ tộc Lý thị chỉ có ba cường giả Đại Thừa cảnh. Nếu Lý Đông Nhĩ vì ích kỷ của riêng mình kết thù kết oán với một cường giả Đại Thừa cảnh thì dù gã là thiếu bộ trưởng cũng sẽ bị tộc bộ trừng trị nghiêm khắc.

Lý Đông Nhĩ lộ vẻ rất là đau đớn, diễn kịch rất tài:

- Vị tiền bối này, vãn bối là Lý Đông Nhĩ của bộ tộc Lý thị, hôm nay đa tạ tiền bối ra mặt làm sáng tỏ việc này, nếu không vãn bối bị người lừa bịp làm sai chuyện, sau này hối hận cũng muộn màng.

Hải Thanh trợn trắng mắt, mặt đỏ rực, trong bụng thầm mắng tiểu nhân nham hiểm này vô số lần.

Tiêu Thần xoay người nhìn kỹ Lý Đông Nhĩ, thản nhiên nói:

- Bổn tọa và Hải gia có chút sâu xa, ngày sau nếu được thì xin nhờ bộ trưởng quan tâm một chút, đừng để bọn họ bị khi dễ, không thì bổn tọa sẽ không bỏ qua.

Lý Đông Nhĩ đổ mồ hôi lạnh gật đầu lia lịa:

- Tiền bối yên tâm, việc này vãn bối nhớ kỹ!

Tiêu Thần phất tay áo, Lý Đông Nhĩ thấy không có cơ hội làm thân thì biết điều xin phép rời đi. Đám tu sĩ bộ tộc Lý thịt xám xịt tứ tán.

Hải phụ vẻ mặt kích động ý, gã biết rõ ý nghĩa câu cuối của Tiêu Thần. Lúc trước Hải gia là tu sĩ họ khác, chịu nhiều uất ức trong tộc bộ, nhưng bắt đầu từ hôm nay chờ xem còn ai dám chèn ép bọn họ.

Hải Đông Thành kéo thê tử già cúi đầu quỳ xuống:

- Vãn bối đa tạ đại nhân ra tay cứu giúp, ơn đức lớn Hải gia suốt đời khó quên!

Hải Thanh quỳ lạy theo, mắt hấp háy tia sáng kỳ lạ. Đây là lần thứ hai đại nhân cứu gia đình bọn họ, nếu được đi theo bên cạnh hầu hạ đại nhân thì sau này không ai dám ăn hiếp phụ mẫu của nàng nữa. Nhưng không biết đại nhân có chịu để ý nàng không, dù sao là tiền bối Đại Thừa cảnh, loại tu sĩ này đủ bằng Trương đại nhân trong tộc bộ.

Tiêu Thần vung ống tay áo kéo gia đình ba người Hải gia lên:

- Bổn tọa giúp đỡ Hải Thanh vì nghĩ tình tấm lòng hiếu thảo của nàng ấy, hôm nay chỉ tình cờ gặp dịp, các người đừng để bụng quá.

Nói đến đây Tiêu Thần cau mày lấy một cái bình ngọc ra:

- Vết thương của Hải đạo hữu chắc là khi tu luyện vô tình bị tẩu hỏa nhập ma sở, nếu ăn ngũ sắc linh thảo tuy chữa lành vết thương nhưng tu vi thì e rằng bị phế hơn một nửa. lúc chữa vết thương ăn đan dược này vào có thể bảo đảm không lo rớt tu vi. Bổn tọa còn có chuyện càn làm, xin cáo từ.

Tiêu Thần chắp tay, dứt lời quay đi.

Hải Thanh hé môi nhưng không mở miệng được, đại nhân như vậy, nam nhân như thế bên cạnh không thiếu hồng nhan, tuy nhan sắc của nàng không tầm thường nhưng chưa chắc lọt vào mắt xanh của đại nhân, nếu mở miệng có lẽ sẽ khiến đại nhân khinh thường. Nếu vậy chẳng bằng giấu tình ý vào lòng, âm thầm cảm kích.

Vụ của Hải gia chỉ là nốt nhạc đệm đối với Tiêu Thần, dù hắn giúp đỡ nhưng không muốn đòi báo đáp gì. Tiêu Thần cũng thấy Hải Thanh hơi khác lạ nhưng hắn chọn phớt lờ.

Lòng Tiêu Thần nhớ nhung, hắn lắc đầu dằn xuống, ngẩng đầu xem kỹ đường nhỏ, đi thẳng đến Ngõa Tứ Giác.

***

- Hồng Hà công chúa đi vào Hắc Thạch thành, tại hạ may mắn thấy dung nhan, quả nhiên khuynh quốc khuynh thành, hoa nhường nguyệt thẹn, không uổng là mỹ nhân số một của tộc ta.

- Công chúa lần này du lịch, tục truyền là được chỉ lệnh đặc xá của ngô vương có thể tự do lựa chọn vị hôn phu. Nếu lọt vào mắt công chúa là sẽ nhanh chóng trở thành phò mã vương thành, cơ hội một bước lên trời này hấp dẫn bao nhiêu cường giả trẻ tuổi của các tộc bộ thi nhau tụ tập. Tộc của ta đã lâu rồi không náo nhiệt như vậy.

- Hừm hừm, huyết mạch vương tộc mỏng manh, đến đời Hồng Hà công chúa chỉ có một mình công chúa là huyết mạch hệ vương tộc. Sau này ai cưới công chúa là sẽ danh chính ngôn thuận thành vương của tộc ta, không thì tại sao cường giả bốn đại tộc bộ đều đi ra, bộ dạng không tiếc đánh đến đầu rơi máu chảy?

- Suỵt! Đạo hữu nói cẩn thận, có một số việc chúng ta ngầm hiểu được rồi, đừng nói rõ ra, không thì khác gì chuốc rắc rối cho nhà mình?

- Đúng đúng, Hồng Hà công chúa chiêu tế không liên quan gì đến chúng ta, coi như xem náo nhiệt đi. Không biết trong bốn đại bộ tộc ai sẽ là người cười đến cuối cùng.

- Cái này khó nói, mấy năm nay bốn đại bộ tộc có cường giả hậu bối xuất sắc lộ mặt, ai mạnh ai yếu phải đánh một trận mới biết.

- He he, tuy Vị Ương thành chúng ta chỉ là một thành trì hiệu giai nhưng vị trí tốt, từ chỗ chúng ta mới đến Đông hải Soái thành nhanh nhất được, không thì tại sao Hồng Hà công chúa sẽ gía lâm thành nhỏ chúng ta? Nhưng dù chỉ đi ngang qua nếu chúng ta nhanh chân rất có thể được thấy mặt công chúa, không chừng sẽ có trận náo nhiệt khác.

- Nghe đồn Hồng Hà công chúa đã trên đường tới rồi, thật khiến người mong chờ.

Ngõa Tử Giác là chỗ tụ tập tu sĩ lớn nhất Vị Ương thành, quán trà mọc đầy, tứu quán tỏa mùi hương. Tiêu Thần ở trong một tiệm rượu, uống rượu ngon đặc sắc, bên tai nghe các tu sĩ bàn tán, kiếm được chút tin tức.

Ví dụ như Hồng Hà công chúa chu du thiên hạ, nay sắp đi vào Vị Ương thành.

Di tộc dưới đất có mạch vương tộc, tuy đang xuống dốc nhưng trên danh nghĩa là người thống trị cao nhất toàn tộc quần, địa vị tôn sùng, thân phận cao quý.

Nhưng Tiêu Thần không chú ý mấy chuyện này mà là sau lưng Hồng Hà công chúa đại biểu lực lượng vương thất, nếu có thể lẩn vào lực lượng vương thất thì hắn sẽ có được tất cả tin tức mong muốn. Trong di tộc dưới đất không có thế lực gì ngang bằng tương đương vương tộc có thể nắm giữ càng nhiều tài nguyên và bí ẩn.

Nhưng quan trọng là Tiêu Thần phải làm sao để đến trước mặt Hồng Hà công chúa và được nàng coi trọng?

Xem ra phải lên kế hoạch kỹ.

Tiêu Thần thanh toán Linh Thạch, đứng dậy rời đi.

***

Nam nhân mặt sẹo cung kính quỳ gối bên dưới, khuôn mặt không có chút gì hống hách kiêu căng của kẻ cướp, chỉ có kính sợ phát ra từ tận đáy lòng:

- Thiếu chủ, thuộc hạ vô năng, cho ngài mất mặt!

Trước mặt nam nhân mặt sẹo là một nam nhân mặc trường bào màu trăng, khuôn mặt điển trai.

Nam nhân nghe thuộc hạ báo cáo hơi cau mày:

- Chuyện ta kêu các ngươi làm sao rồi?

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...