Hai người cười khẩy nói, giơ tay vỗ chưởng:
- Tiểu tử, muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân sao? Hôm nay mù mắt chọc vào huynh đệ chúng ta, coi như ngươi xui!
Bùm!
Linh lực trong hư không chợt rung lên, hai chưởng ấn đỏ thẫm toát ra hơi thở nóng cháy tụ tập lại xen lẫn uy lực khủng bố xé gió bay đi.
Tiêu Thần híp mắt, hai thần thông chưởng ấn đắn đo chừng mực rất tốt, nếu tu vi của hắn giống như hơi thở lộ ra ngoài thì dù không mất mạng cũng sẽ bị hỏa độc phế bỏ tu vi.
Lòng dạ thật độc ác!
Chưởng ấn hạ xuống, mắt Tiêu Thần lóe tia sắc lạnh, phất ống tay áo. Không thấy Tiêu Thần làm gì nhưng hai chưởng ấn bỗng rung lên, sóng lửa bốc cháy, uy lực tăng vọt đảo ngược.
Bùm!
Thần thông đảo ngược mau hơn lúc đánh xuống gấp mấy lần, mọi người chưa lấy lại tinh thần thì thấy trước mắt lóe ánh sáng đỏ, hai tiếng gào thét ngừng bặt, mọi thứ quay về tĩnh lặng.
Tu sĩ âm lạnh trán co giật, gã nhìn hai thuộc hạ không rõ sống chết, đầu ứa mồ hôi lạnh.
Nguyên con phố dài tĩnh lặng.
Khuôn mặt Tiêu Thần bình tĩnh nhấc chân đi tới trước, hắn đến đâu là tu sĩ dưới tay nam nhân mặt sẹo biến sắc mặt thụt lùi. Bọn họ giết người không chớp mắt nhưng chưa đến mức đối xử bình đẳng sự sống chết của mình.
Nam nhân mặt sẹo mắt hấp háy liếc qua Lý Đông Nhĩ, mắt lóe tia sáng lạnh.
Lý Đông Nhĩ biểu tình cực kỳ khó xem, lúc trước gã nói việc này sẽ không dây vào rắc rối, giờ xảy ra chuyện khó đùn đẩy trách nhiệm. Nhưng người này là ai mà lạ mắt quá, không lẽ là rồng qua sông từ nơi khác đến? Nhưng người này không hiểu đạo lý rồng mạnh không đè nổi rắn bản xứ, một mình mà dám xen vào việc hôm nay?
Tiêu Thần ngừng bước, thản nhiên nói:
- Thả nàng ta ra.
Giọng Tiêu Thần bình tĩnh không lộ ra chút hơi thở nào, nhưng hai thuộc hạ của nam nhân mặt sẹo bình thường cứng rắn giờ run tay ngoan ngoãn thả tay Hải Thanh bị kiềm chặt ra.
- Chuyện gì xảy ra?
Khuôn mặt Hải Thanh tràn đầy kích động, nàng cố nén nỗi lòng sửa sang quần áo, kính cẩn thi lễ:
- Đại nhân, tu sĩ mặt sẹo này ở gần Thông Thiên Hà muốn quấy rối vãn bối, may mắn vãn bối sớm phát hiện chạy đi. Sau đó vãn bối được đại nhân tặng cho ngũ sắc linh thảo đã mang về nhà, không ngờ người này chạy tới tận nhà nói ngũ sắc linh thảo là vãn bối lấy cái giá làm nô tỳ cướp từ tay hắn rồi tìm cơ hội chạy trốn. Xin đại nhân hãy làm chủ cho vãn bối!
Hải phụ, Hải mẫu biết rõ tính của nữ nhi mình, nên không bao giờ tin nàng làm loại chuyện đó, hai người quỳ xuống cầu xin:
- Xin đại nhân làm chủ cho nha đầu Hải gia ta.
Tiêu Thần nhướng mày, mắt lóe tia sáng sắc lạnh:
- Là bổn tọa tặng ngũ sắc linh thảo cho Hải Thanh cô nương cứu phụ thân, không biết từ khi nào thành báu vật của đạo hữu? Có thể giải thích cho bổn tọa không?
Nam nhân mặt sẹo và Lý Đông Nhĩ liếc nhau, thấy Tiêu Thần mặc áo xanh thì bất đắc dĩ cười khổ. Vốn là chuyện chắc ăn ai ngờ đụng phải chính chủ, sự việc hơi rắc rối.
Tu sĩ bộ tộc Lý thị xung quanh và đám người vây xem đều biến sắc mặt, sớm có người nghi ngờ vụ Hải gia giờ thầm cười nhạt. Ai chẳng biết năm đó Lý thiếu bộ từng chuẩn bị cưới nữ nhi Hải gia làm thiếp sau đó bị từ chối ngay mặt, chuyện hôm nay cũng dính dáng đến gã.
Tuy nhiều người nghĩ vậy nhưng không ai đứng ra bênh vực, đời bây giờ đầy rẫy chuyện trắng đen lẫn lộn, miễn không dính tới mình thì cần gì phải nhiều chuyện xen vào.
Tuy nhiên đám người này ánh mắt nghiền ngẫm, chọc vào chính chủ, chờ xem việc này giải quyết sao.
Nam nhân mặt sẹo chợt thay sắc mặt âm trầm sang nụ cười thoải mái:
- Nếu đạo hữu đạo hữu có ý với nha đầu Hải gia thì tại hạ đồng ý hai tay dâng lên, xem như kết bằng hữu với đạo hữu, không biết ý của đạo hữu thế nào?
Nam nhân mặt sẹo không ngốc, gã thông minh hơn nhiều người. Người này dám ra tay, xem dáng vẻ không giống loại người không biết sống chết, chắc trong bụng tin tưởng trăm phần trăm, tốt nhất đừng chọc vào loại người này.
Nên nam nhân mặt sẹo thụt lùi một bước chỉ lấy ngũ sắc linh thảo, nha đầu Hải gia tuy đẹp nhưng gã chơi đùa nhiều nữ nhân xinh đẹp rồi, không muốn gây rắc rối cho mình vì việc này.
Chỉ vì một điều, gã không nhìn thấu Tiêu Thần! Không phải cảm giác mơ hồ như ẩn như hiện mà là cảm giác bất lực trước biển tinh thần, đại dương bao la vô tận. Gã chỉ cảm ứng được điều này từ đại nhân, tuy không cho rằng người trước mắt có thể đánh đồng với đại nhân nhưng đủ khiến gã kiêng dè.
Tiêu Thần ngẩng đầu lên, mắt lạnh lùng nói:
- Buông tha Hải gia, thề sau này không chọc vào họ một chút nào thì bổn tọa sẽ cho các ngươi lành lặn đi ra, không thì hôm nay tất cả ở lại hết!
Nam nhân mặt sẹo biến sắc mặt, gã không ngờ tu sĩ áo xanh cứng rắn như thế, không cho gã có chút đường quay lại. Nay gã bất chấp tu sĩ dưới tay bị thương thụt lùi đã mất hết mặt mũi, giờ nếu gã còn lùi bước thì về sau làm sao khiến kẻ dưới phục tùng?
Nam nhân mặt sẹo lạnh lùng nói, tràn đầy uy hiếp:
- Đạo hữu hãy suy nghĩ cho kỹ, đừng để sự việc đến mức không thể cứu vãn. Dù nhóm tại hạ không đánh lại đạo hữu nhưng sau này có lẽ còn thế lực vang lên trêu vào.
Tiêu Thần lắc đầu, tính cách như hắn kiên nhẫn nói nhiều vậy đơn giản vì không muốn gây rắc rối không cần thiết khi chưa nắm rõ tình hình, nhưng thế cục hiện giờ làm hắn hết hứng nói nhiều. Tiêu Thần tiến lên một bước, khí thế mênh mông cuồn cuộn bộc phát ra truyền khắp không gian.
Phụt phụt!
Nam nhân mặt sẹo và mấy tu sĩ đứng sau biến sắc mặt, ngực như bị đánh trúng, miệng mũi tràn đầy máu, bị đánh bay ra mấy chục trượng đụng sập vào căn nhà. Mắt họ tràn đầy kinh hoàng.
- Biến! Nếu thế lực đằng sau các ngươi muốn trả thù chuyện này thì đến Vị Ương thành tìm bổn tọa!
Nam nhân mặt sẹo lại phun ngụm máu, gã biết đã đạp phải đinh, chỉ dựa vào uy áp khí thế đã dễ dàng làm bọn họ bị thương nặng đủ biết tu vi của người này dữ dội khủng bố, tuyệt đối là tồn tại khủng bố Đại Thừa cảnh.
- Ngũ sắc linh thảo ở đây, chúng vãn bối cáo từ!
Buông xuống ngũ sắc linh thảo, nhóm nam nhân mặt sẹo lật đật lảo đảo rời đi, bộ dáng hoảng hốt không còn chút gì uy phong bá đạo ngày trước.
Lý Đông Nhĩ sắc mặt âm trầm, ai mà ngờ Hải gia nho nhỏ may mắn dính líu đến một tiền bối Đại Thừa cảnh.
- Khụ, sự việc đã rõ ràng, bản thiếu bộ rút lại quyết định lúc trước, Hải gia vẫn là tu sĩ bộ tộc Lý thị ta. Sự việc chấm dứt tại đây, giải tán đi.
Bình luận