Đạo (Dịch) – Chương 1680

Hải Thanh biến sắc mặt, mắt rực cháy tức giận:

- Lý Đông, ngươi đừng ngậm máu phun người! Là một đại nhân áo xanh tặng ngũ sắc linh thảo cho ta cứu phụ thân, không liên quan gì đến tu sĩ mặt sẹo này! Đoàn người này lúc ở Thông Thiên Hà muốn quấy rối ta, bị ta vạch trần rồi tìm cơ hội chạy thoát, không ngờ bọn họ dám tìm cửa. Hải gia ta cũng là một thành viên tộc bộ, xin tộc bộ làm chủ!

Nam nhân mặt sẹo cười khẩy nói:

- Đại nhân áo xanh? Tiểu nha đầu nói người đó ở đâu? Có thể kêu đi ra cho mọi người nhìn xem không? Sao? Câm rồi? Nói bằng miệng cho lắm vào, nhận ngũ sắc linh thảo của lão tử bây giờ lén chạy trốn. Lý đạo hữu, không biết theo quy định tộc bộ của các người thì xử việc này thế nào?

Lý Đông mặt trắng mắt lóe tia sáng sắc bén nói:

- Nữ nhân Hải gia làm ra chuyện tổn hại danh dự tộc quần, bản thiếu gia là bộ chủ tuyên bố trục xuất Hải gia khỏi tộc bộ Lý thị, sẽ không xen vào chuyện này. Hồ đạo hữu, theo quy định đạo hữu có thể thu lấy ngũ sắc linh thảo và Hải Thanh này mặc cho đạo hữu xử lý.

Hải Đông Thành nghe tiếng động ngoài viện cố gượng dậy, ra ngoài cửa nghe câu đó thì mặt không còn chút máu, há mồm phun búng máu, người lảo đảo.

Vẻ mặt Hải Thanh hoảng sợ cùng Hải mẫu đỡ Hải Đông Thành:

- Phụ thân!

Hải Đông Thành suy yếu nói, khóe môi không ngừng tràn ra vết máu:

- Thiếu bộ chủ, Hải Thanh nhà của ta tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện như vậy, chắc chắn bên trong có ẩn tình gì. Xin thiếu bộ chủ xét kỹ, đừng đuổi Hải gia ra khỏi tộc bộ!

Mắt Hải Thanh tràn đầy tức giận quát to:

- Lý Đông, ngươi . . . ngươi mượn cơ hội trả thù! Ta muốn tố cáo lên tộc bộ, thiếu bộ chủ nhà ngươi lạm dụng quyền lực hại tu sĩ của tộc bộ!

Lý Đông lạnh lùng cười:

- Hải gia của ngươi đã không là tu sĩ của tộc bộ Lý thị, có tư cách gì tố cáo lên tộc bộ? Hơn nữa bản thiếu bộ chủ giải quyết theo lẽ công bằng, không sợ tiểu nha đầu lừa đảo ngực nói bậy!

Hải gia ầm ĩ hấp dẫn hàng xóm và tu sĩ qua đường đứng xem, có lẽ có người nhận ra khác lạ nhưng không người nào đứng ra nói nửa câu.

Lý thị tộc bộ là một trong ba tộc bộ lớn Vị Ương thành, lực lượng mạnh mẽ, không ai muốn chuốc rắc rối cho mình. Huống chi Hải gia là tu sĩ họ khác, trong tộc bộ chẳng quen biết ai, nay xảy ra chuyện không có người bênh vực bọn họ.

Dù ở đâu vĩnh viễn luôn có việc tu sĩ việc không liên quan mình trơ mắt nhìn.

Lý Đông vung tay áo lên, vẻ mặt nghiêm túc nói:

- Hồ đạo hữu còn chờ gì nữa? Hãy ra tay kết thúc việc này đi!

Lý Đông cười thầm trong bụng, không muốn làm thiếp cho gã thì phải có tâm lý chuẩn bị cho hôm nay cửa nát nhà tan.

Nam nhân mặt sẹo cười gằn:

- Người đâu, bắt lấy tiểu nha đầu này, mang đi luôn ngũ sắc linh thảo!

Hai tu sĩ sau lưng nam nhân mặt sẹo mặt dữ tợn tiến lên trước.

Trong đại sảnh viện lạc, Tiêu Thần ngồi ở ghế trên, biểu tình hơi nghiêm túc cau mày nói:

- Việc quan trọng nhất bây giờ là làm sao rời khỏi thế giới dưới đất lần nữa trở lại Linh Giới, việc này không dễ, có lẽ sẽ phải mượn dùng sức mạnh di tộc dưới đất mới làm được.

Dạo này Lưu chưởng quầy luôn cẩn thận chú ý tình hình vị khách ở hậu viện, thấy hắn đi ra thì cười tươi kính sợ hỏi:

- Khách nhân nghỉ ngơi được không? Có vừa lòng với tiệm mình?

Tiêu Thần gật đầu, hắn không ghét vị chưởng quầy khách điếm khôn khéo này. Có lẽ người này nhìn ra vài điều nhưng rất biết đúng mực, không làm chuyện chọc người ghét.

- Chưởng quầy, tại hạ mới đến Vị Ương thành, không biết trong thành có nơi nào tin tức nhanh nhạy không?

Lưu chưởng quầy mắt lóe tia sáng, thấy Tiêu Thần không giải thích vì sao thì gã không dám hỏi nhiều, thoáng suy nghĩ rồi đáp:

- Nếu khách nhân nếu muốn tìm hiểu tin tức bình thường thì trực tiếp đi Ngõa Tứ Giác thành tây, nơi đó tụ tập đủ mọi tầng lớp tu sĩ, có nhiều tin đường nhỏ. Tuy có tin hữu dụng nhưng đa số là tin vỉa hè bậy bạ. Nếu muốn biết tin bí ẩn quan trọng thì hơi rắc rối, bình thường chỉ có tu sĩ cao tầng của tộc bộ mới biết được, khó lọt ra ngoài.

Tiêu Thần ra chiều đăm chiêu, hắn chắp tay đi ra cửa.

Để giữ cho trật tự sinh tồn di tộc là chế độ thống trị giống vương thất dòng họ, loại chế độ này khiến tin tức hữu dụng phải nằm trong tay tu sĩ cao tầng, ví dụ cách rời khỏi thế giới lòng đất.

Cho đến nay bọn họ không thành công, nhưng trải qua nghiên cứu năm tháng dài lâu chắc chắn nắm giữ nhiều tin hữu dụng. Tiêu Thần cần nhất mấy thứ này, chỉ dựa vào sức một mình hắn làm sao tìm ra đạo phá giải được.

Nhưng tin tức cơ mật này hơi khó thu vào tay, sự việc rắc rối hơn hắn tưởng nhiều.

Tiêu Thần nhíu mày cúi đầu đi tới trước, bên tai nghe tiếng thiếu nữ giận dữ quát, tiếng hơi nhỏ nhưng khá quen. Tiêu Thần ngước nhìn cuối phố dài, nét mặt sa sầm.

Nam nhân mặt sẹo cười âm hiểm:

- He he, tiểu nha đầu giờ thì trốn đi đâu được? Đợi ra Vị Ương thành thì đại gia sẽ cho ngươi sướng, để ngươi biết sự lợi hại của huynh đệ chúng ta.

Gã quét tới quét lui người Hải Thanh, không thèm che giấu nóng cháy.

Hải phụ, Hải mẫu mặt tái mét bị tu sĩ tộc bộ Lý thị xua đuổi lảo đảo đi tới trước.

Vui nhiều, buồn cũng nhiều, thay đổi nhanh khiến người không kịp trở tay.

Đám tu sĩ phe nam nhân mặt sẹo hơi thở mạnh mẽ, bộ dạng hung thần ác sát. Sau lưng là thiếu bộ trưởng của bộ tộc Lý thị và đám tu sĩ bộ tộc đi theo. Cả đám rầm rộ huênh hoang, tu sĩ trên đường đều né tránh không dám chậm chân sợ chuốc rắc rối cho mình. Tu sĩ âm lạnh lúc trước phụ trách theo dõi Hải gia đi đầu mở đường, mang theo mấy người sau lưng mình diễu võ dương oai vênh váo tự đắc. Gã đang đắc ý thì thấy con đường phía trước bị ngăn cản, mắt gã bắn ra tia sắc lạnh.

Tu sĩ dọc đường đi vội né tránh chỉ có một người đứng giữa đường, nhìn sao cũng thấy chói mắt. Mặc trường bào thì sao, ở nơi nông thôn nhỏ bé này làm sao xuất hiện nhân vật lợi hại gì, mấy năm nay tu sĩ quý tộc chết trong tay chúng ta có cả tá.

Tu sĩ âm trầm phất tay:

- Tiểu tử giỏi, lá gan lớn lắm, dám can đảm ngăn đường đi của chúng ta. Dạy hắn bài học đi!

Hai tu sĩ ở phía sau nhe răng cười lao lên, người phát ra hơi thở là tu vi Hợp Thể hậu kỳ.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...