Trong trận pháp im lặng một lúc rồi truyền ra tiếng cười lạnh:
- Bổn tọa nhận ích lợi nên đồng ý cho bọn họ một danh ngạch tiến cử của Vị Ương thành, còn về có xuất hiện đối thủ cạnh tranh hay không liên quan gì bổn tọa? Hồng Hà công chúa du lịch bề ngoài nhìn như chỉ đi chơi, thật ra là muốn mời chào anh tài thiên hạ. Tuy hiện nay lực lượng thống trị chính thống của vương thất ngày càng yếu nhưng nếu có danh nghĩa chính thống sẽ được vô số ích lợi. Khi đó các tộc vì lệnh vương thất có đánh nhau kịch liệt cũng đứng trên điểm cao đạo đức. Nếu không vì vậy thì bốn tọa lớn tại sao phái đệ tử tinh nhuệ đến tranh giành để bắt lấy trái tim của công chúa? Vương thất vốn ít người, đến đời này chỉ có một mình Hồng Hà công chúa là huyết mạch thuần khiết. Ha ha, náo nhiệt này sẽ không kết thúc nhanh, trong vương thất dù công chúa gả ra ngoài cũng sẽ không cam lòng làm con rối trong tay người khác.
Lưu chưởng quầy trắng mặt nghe, tuy gã được đại nhân xem là thân tín nhưng loại chuyện này không có cửa cho gã xen vào.
- Ngươi không cần xen vào chuyện này, cứ để bọn họ đấu đến đầu rơi máu chảy. Bộ tộc chúng ta không có quyết đoán thi đấu thiên hạ, chuẩn bị xem kịch là được, dù cuối cùng là ai lên đài đều sẽ lựa chọn mượn sức chúng ta.
- Rõ thưa đại nhân!
Lưu chưởng quầy đóng trận pháp lại, chậm rãi đứng lên, nét mặt đăm chiêu. Lưu chưởng quầy bước ra khỏi phòng, cẩn thận dặn dò người khác không được đi chọc vào khách nhân kia. Tuy Lưu chưởng quầy không cần nhúng tay vào chuyện đó nhưng cẩn thận làm tốt bổn phận của mình vẫn hay hơn, tránh cho vô tình chuốc rắc rối cho bản thân.
***
Một tu sĩ khuôn mặt âm trầm nói:
- Lão tử nghe nói Trong Vị Ương thành có một nha đầu chiếm được ngũ sắc linh thảo, trong lòng còn có chút hoài nghi, may mà lại đây nhìn thoáng qua.
Tu sĩ này nhếch mép cười khẩy nói:
- Trở về nói cho lão đại đã tìm ra nha đầu giỡn mặt với chúng ta. Ta ở đây theo dõi tránh cho tiểu nha đầu nhân cơ hội chạy trốn.
Hai tu sĩ đứng phía sau gật đầu, mắt nhìn chằm chằm viện lạc phố đối diện, xoay người bước nhanh rời đi.
Hải Thanh cười tươi đưa tiễn dược sư đại nhân, theo lời dược sư nói thì ngũ hành linh thảo phẩm chất thượng giai, chỉ cần phối hợp một ít linh dược ăn vào thì có khả năng rất lớn chữa lành vết thương cho phụ thân đại nhân. Hải Thanh nhớ đến mẫu thân mừng bật khóc, phụ thân nằm trên giường rơi lệ thì trong đầu nàng hiện ra một bóng người. Áo xanh, tóc đen, vóc dáng cao ngất, trên mặt Hải Thanh lộ vẻ kính sợ, cảm kích từ tận đáy lòng.
Hải Thanh chợt cau mày, dường như nhận ra có gì khác lạ, nàng quét mắt xung quanh nhưng không thấy gì, nàng lắc đầu vào trong viện lạc.
Tu sĩ âm trầm lẩm bẩm nói, mặt hung tợn:
- Hừ! Tiểu nha đầu có trực giác rất nhạy bén, nhưng lần này ngươi chắp cánh cũng khó bay!
***
Nam nhân mặt sẹo dáng vẻ như ăn cướp đập bàn đứng dậy, mặt hung tợn co giật làm người sợ hãi:
- Thật sự phát hiện nha đầu kia? Tốt, không ngờ rơi vào tay chúng ta. Đi, cùng ta đi bắt tiểu nha đầu, dám đùa giỡn lão tử, bắt được ả phải cho tiểu nha đầu nếm thử sự lợi hại của bổn đại gia!
Một tu sĩ mặt trắng bóc đứng dưới tay cười nói:
Mắt tu sĩ mặt trắng tràn đầy âm lạnh, cũng là kẻ bụng xấu xa mặt ngoài thì khác.
Nam nhân mặt sẹo nhìn như lỗ mãng nhưng không phải kẻ thiếu não, không thì đã chẳng sống đến bây giờ thành trùm một thế lực nhỏ.
- Như thế nào? hay là Lý thiếu gia cũng chịu thiệt từ tiểu nha đầu này?
Tu sĩ mặt trắng sầm mặt xuống, giây sau cười nói:
- Chỉ là chút chuyện cũ, nhưng hôm nay nha đầu kia đã rơi vào tay Hồ đạo hữu thì không thể bỏ qua dễ vậy. Đạo hữu yên tâm, Hải gia là tu sĩ họ khác, được ở lại Vị Ương thành chỉ vì nam nhân Hải gia có thủ đoạn chế phù rất cao minh. Nhưng nghe nói tu luyện bị tẩu hỏa nhập ma, tu vi đã phế bỏ, một kẻ không gốc không rễ không gây rắc rối gì được. Nhưng hiện tại trên danh nghĩa bọn họ còn là tu sĩ thuộc tộc bộ Lý gia ta, đạo hữu không thể trực tiếp tìm tới cửa sinh sự nếu không Lý gia ta bỏ mặc sẽ bị người chê trách.
Nói đến đây người này âm trầm cười:
- Đạo hữu hãy đưa lỗ tai lại đây, chỉ cần làm như vậy chẳng những được đến mỹ nhân, còn có thể cướp lấy ngũ sắc linh thảo của Hải gia, xem như được món thu nhập không nhỏ.
Nam nhân mặt sẹo mắt sáng rực cười phá lên:
- Lý đạo hữu đúng là đầu óc thông minh, kế này hay. Vậy mời Lý đạo hữu cùng tại hạ đi cùng nhau đòi lại báu vật và tỳ nữ cho tại hạ.
***
Hải Đông Thành ho khục khặc vài tiếng:
- Hải Thanh, tuy vị đại nhân kia không để lại tên nhưng Hải gia chúng ta không thể làm loại người quên ơn phụ nghĩa. Chờ vi phụ lành vết thương rồi mời họa sĩ vẽ một bức hình của đại nhân đặt trong nhà ngày đêm dâng hương cúng bái.
Hải Đông Thành bị thương nặng nhưng khi biết có hy vọng chữa lành thì trạng thái tinh thần khá hơn nhiều, khuôn mặt tái nhợt hồng hào chút.
Hải mẫu liên tục gật đầu:
- Lần này nếu không nhờ đại nhân giúp đỡ thì phụ thân của ngươi đã đi, ngươi cũng mất mạng, để lại mình ta một nữ nhân lẻ loi làm sao sống? Ơn đức của đại nhân xem như cứu cả nhà chúng ta, sau này tuyệt đối không thể quên.
Hải Thanh gật mạnh đầu, nhớ bóng dáng đại nhân xoay người rời đi, lòng thầm buồn phiền, không biết cuộc đời này còn cơ hội gặp lại đại nhân không.
Lúc này ngoài viện có tiếng đập cửa.
Giọng nói tràn đầy hung hăng:
- Mở cửa! Mở cửa nhanh lên!
Hải Thanh cau mày xua tay ý bảo phụ thân không cần lo lắng, nàng và mẫu thân đi ra ngoài.
Két két két két két!
Cửa viện mở ra, Hải Thanh thấy mấy tu sĩ đứng ngoài cửa liền biến sắc mặt nói:
- Là các ngươi! Các ngươi làm sao tìm được chỗ này?
Hải Thanh vừa nói vừa âm thầm kéo mẫu thân lùi lại vài bước, vẻ mặt đề phòng.
Nam nhân mặt sẹo tiến lên một bước, cười khẩy nói:
- Tiểu nha đầu, không ngờ chúng ta gặp lại mau vậy. Sao? Lấy ngũ sắc linh thảo của lão tử rồi định trốn dễ vậy sao? Lý đạo hữu xin hãy phán xét công bằng việc này đi!
Tu sĩ mặt trắng gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc nói:
- Hôm nay tộc bộ nhận được cáo trạng Hải Thanh nữ nhân Hải gia trả giá làm nô tỳ được một gốc ngũ sắc linh thảo từ tay Hồ đạo hữu, sau đó thừa dịp chạy trốn. Nhân chứng vật chứng đều có đây, Hải Thanh, ngươi còn lời nào để nói?
Bình luận