Tiêu Thần xoay người bước ra một bước hóa thành luồng sáng xé gió biến mất phía cuối trời.
Hải Thanh ngây người, thả lỏng tinh thần, nhưng không hiểu sao nàng thấy mất mác. Hải Thanh giấu đi suy nghĩ, kính cẩn thi lễ hướng đại nhân rời đi, nhanh chóng nhặt xác bốn con Hồng Hoa Xà rồi đi nhanh.
Đông hải tộc bộ, Vị Ương thành.
Là lãnh địa Đông Hải một trong bốn tộc bộ lớn của di tộc, Vị Ương thành không quá phồn hoa nhưng là tòa thành trì có quy mô, tòa tành cao đẳng nhất trong phạm vi mấy vạn dặm, thường có mấy chục vạn tu sĩ cư trú, các loại cửa hàng, khu giao dịch đầy đủ hết, nơi tu sĩ tộc bộ địa vực xung quanh chọn giao dịch.
Tường thành đen ngòm, bức tường rậm rạp dấu chặt chém hoặc sâu hoặc cạn, hoặc mới hoặc cũ. Trong năm tháng tường thành đứng lặng đã trải qua nhiều lần chiến hỏa lan đến, nó toát ra sát khí như man thú quỳ rạp nơi đó, không tiếng động nhưng lộ vẻ dữ tợn.
Tiêu Thần đi theo mọi người vào cửa thành, nhìn phong cách kiến trúc mới lạ thì lộ vẻ mặt cảm thán. Ai ngờ đáy Vô Để uyên có một nhánh tu sĩ di tộc sinh sản sống tại đây?
Tu sĩ qua lại tỏ ra mất kiên nhẫn với Tiêu Thần đứng ngay cổng thành, nhưng nhìn hắn mặc áo xanh thì bọn họ dằn xuống lòng bất mãn.
Trong di tộc dưới đất tài nguyên tu đạo cằn cỗi đến tội, hình thành trật tự quy tắc khác với bên ngoài. Trong này không có tông tộc môn phái đầy rẫy, chỉ có lực lượng các tông tộc tổ thành những tộc bộ lớn nhỏ cuối cùng hình thành Đông hải tộc bộ. Người có thể mặc trường bào thì chỉ có cường giả hoặc thân phận cao quý trong các tộc bộ, những tu sĩ khác thì mặc áo ngắn để phân biệt.
Trạng thái hình thức thống trị giống vương quốc nhìn như không căn cứ, đối với Linh Giới là điều không thể nhưng với di tộc sống dưới lòng đất dị dạng thì hình thành như thế có đạo lý của nó.
Tiêu Thần mặc trường bào nên di tộc cảm thấy tu sĩ trẻ tuổi hơi thở không quá mạnh chắc chắn có xuất thân hiển hách.
Tiêu Thần không biết chuyện đó, hắn thi triển sưu hồn với Hải Thanh vì cố gắng tránh tổn thương nàng nên chỉ lấy nội dung muốn biết, không quan tâm mấy chi tiết nhỏ.
Hơn nữa dù có biết thì Tiêu Thần không cần thiết cởi trường bào ra, với tu vi của hắn chẳng lẽ không có tư cách mặc trường bào trong đam di tộc dưới đất này sao? Nếu có ai càu nhàu thì cứ đến tìm hắn nói chuyện.
***
Tiêu Thần bước vào khách điếm, đi tới trước quầy thản nhiên nói:
- Chưởng quầy, một viện lạc độc lập, tạm đặt mười ngày.
Đại chưởng quầy Thúy Vân Cư đang cúi đầu lách cách khảy bàn tính nghe tiếng ngước lên nhìn, cười kêu tiểu nhị tiếp đãi trước. Chưởng quầy tiếp tục cúi đầu ghi vài bút thu chi, không kiềm được ngước lên lén liếc trộm vị khác này, chợt con ngươi co rút, chưởng quầy cúi đầu hít sâu rồi lặng lẽ xoay người ra khỏi quầy.
Đại chưởng quầy xua tay đuổi tiểu nhị đi:
- Không biết khách nhân muốn loại phòng nào? Khách điếm nhỏ chúng ta là truyền thừa tổ nghiệp, đã ở trong Vị Ương thành gần vạn năm, tiệm cũ danh xứng với thật. Ngài vào ở trong tiệm mình hoàn toàn có thể yên tâm.
Tiêu Thần gật đầu nói:
- Một viện lạc độc lập, tạm đặt mười ngày. Một khối Linh Thạch tạm gửi ở đây xem như tiền phòng.
Linh Thạch có màu trắng nhạt trong suốt, là Linh Thạch được linh lực ngũ hành xâm nhập hiếm thấy, cũng là loại tiền lưu thông được di tộc dưới đất hoan nghênh nhất, hằng ngày rất khó nhìn thấy.
Đại chưởng quầy thấy Linh Thạch đó mắt sáng rực, hai tay nhận lấy, sắc mặt càng cung kính hơn:
- Khách nhân chờ, lão hủ đi lấy lệnh phù viện lạc đưa người qua.
Tiêu Thần gật đầu chờ chưởng quầy lấy lệnh phù, cẩn thận đi trước dẫn đường thẳng đến hậu viện.
- Khách nhân, nơi này là viện lạc người đặt. Xin khách nhân yên tậm, tiệm nhỏ tuyệt đối sẽ không để ai đến quấy rầy.
Nếu có người thấy bộ dạng chưởng quầy Thúy Vân Cư sẽ rất giật mình. Người này sau lưng có chỗ dựa, bình thường nhìn hiền lành nhưng gặp cường giả bộ tộc bình thường cũng không kính cẩn như vậy, bên trong ẩn giấu ý đồ đáng để người ta nghiền ngẫm.
Tiêu Thần hơi tạm dừng trên người chưởng quầy, khẽ ừ một tiếng phất tay mở ra cấm chế viện lạc, cất bước đi vào trong đó.
Sắc mặt chưởng quầy hơi trắng, trán rịn mồ hôi. Chờ Tiêu Thần đi một lúc sau chưởng quầy chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt kính sợ nhìn trong sân chăm chú sau đó giơ tay lau mồ hôi trán, xoay người đi nhanh.
Trong đại đường có vài tu sĩ mặc trường bào đều là khách quen của Thúy Vân Cư, mơ hồ biết thế lực sau lưng chưởng quầy, nên bọn họ tò mò hỏi:
- Ha ha ha! Hôm nay Lưu chưởng quầy làm sao vậy? Bình thường tuy hiền lành nhưng không phải bộ dạng như vậy, không lẽ chỉ vì tiểu tử này mặc trường bào, đưa ra Linh Thạch tinh thuần liền khiến Lưu đại chưởng quầy thất thố sao?
Lưu chưởng quầy nổi tiếng ánh mắt sắc bén, biểu hiện hôm nay khiến bọn họ nghi ngờ, hơn nữa đang trong lúc quan trọng nên mới dò hỏi tin tức.
Lưu chưởng quầy nhìn tu sĩ nói chuyện, không còn khuôn mặt tươi cười thân thiết ngày thường, thản nhiên nói:
- Vương đạo hữu, nghĩ tình ngày thường hai ta quen biết một chút nên lão hủ xin nhắc nhở, đừng có ý định thám thính tin tức liên quan vị khách nhân này, nếu không có lẽ sẽ chuốc lấy rắc rối không cần thiết.
Tu sĩ họ Vương trên bàn rượu biến sắc mặt, chẳng những không tức giận ngược lại thi lễ, nghiêm nghị nói:
- Đa tạ Lưu đạo hữu nhắc nhở, tại hạ nhớ kỹ, ngày sau sẽ báo đáp.
Tu sĩ họ Lưu vội vàng tính tiền, bước nhanh ra ngoài.
Lưu chưởng quầy không quan tâm đám tu sĩ biến sắc mặt ngồi trong đại đường, vội đi ra hậu viện. Vị khách này đột nhiên đến ngay lúc này chắc cũng vì Hồng Hà công chúa. Lưu chưởng quầy cảm thấy nên báo cáo cho đại nhân biết việc này.
Lưu chưởng quầy đi ào sân cư ngụ canh gác nghiêm ngắc, ra lệnh tu sĩ hộ viện không được để ai đến quấy rầy. Lưu chưởng quầy phất tay phá vỡ cấm chế đi qua cửa phòng, lật giường lên lộ ra trận pháp loại nhỏ ở bên trong, tay quen thuộc đánh ra mấy pháp quyết, các đường trận pháp lần lượt rực sáng chuyển động.
Trong trận pháp truyền ra giọng nam nhân trung niên hơi trầm thấp.
- Lúc này liên lạc với bổn tọa có chuyện gì?
Lưu chưởng quầy kính cẩn khom người, bản năng lộ vẻ mặt kính sợ:
- Đại nhân, hôm nay có một vị khách vào ở trong Thúy Vân Cư, rất lạ mặt nhưng cho cảm giác tu vi sâu không lường được, không dễ đối phó. Thuộc hạ sợ việc này sẽ ảnh hưởng sắp xếp của đại nhân nên vội mở ra trận pháp bẩm báo với đại nhân.
Bình luận