Váy dài màu vàng nhạt hơi bó sát người, hình thức, chất liệu bình thường nhưng khó giấu vóc dáng thướt tha, mái tóc đen bới sau đầu ghim cây trâm gỗ đơn giản, vài lọn tóc rơi xuống cổ tôn lên da trắng hơn tuyết. Rèm mi dài rung rung phối hợp sắc mặt tái nhợt càng khiến người đau lòng.
Thật là một mỹ nhân xinh đẹp.
Tiêu Thần hơi nhướng mày, không ngờ trong không gian bí ẩn sâu trong Vô Để uyên người thứ nhất vào tầm mắt hắn là người như vậy, quan trọng nhất là vẻ ngoài hay hơi thở của nàng đều rất giống nhân tộc.
Tiêu Thần nghe làn điệu dị vực mềm mại, mắt lóe tia sáng kỳ lạ. Hải Thanh bỗng nhắm mắt ngất xỉu.
Tiêu Thần phất tay, lực lượng trong hư không nâng nàng không để té xuống đất. Tiêu Thần hơi do dự rồi thò một tay ra đặt lên trán Hải Thanh, chạm vào da thịt mềm mịn như ngọc, mùi hương thiếu nữ chui vào mũi, nhưng biểu tình hắn bình tĩnh không có gì khác lạ. một phần thần niệm cẩn thận vào trong nguyên thần của Hải Thanh tìm kiếm thứ hắn muốn, lấy tu vi của hắn thi triển thần thông sưu hồn lên tu sĩ Nguyên Anh rất nhẹ nhàng.
Một lát sau Tiêu Thần buông tay, chậm rãi giương mắt, sắc mặt trở nên trầm trọng. Tiêu Thần ngẩng đầu nhìn thiên địa man hoang, mắt đầy giật mình. Tiêu Thần không ngờ nơi này là khu vực lưu trữ đầy đủ ở thời kỳ Tiểu Thiên Giới chiến trường vực ngoại, tu sĩ Tiểu Thiên Giới bị tan nát hủy diệt sống sót sinh sản trong không gian này trong năm tháng vô tận, quan trọng nhất là bọn họ không biết quê hương Tiểu Thiên Giới đã bị hủy diệt hóa thành chiến trường của các tộc Linh Giới, bọn họ không ngừng nghĩ có ngày rời khỏi sâu trong Vô Để uyên quay về bên ngoài. Nhưng bao nhiêu năm trôi qua bọn họ vẫn không thành công.
Tiêu Thần lặng im, sắc mặt liên tục thay đôỉ, cuối cùng hít sâu đè nén nhiều suy nghĩ. Thế cục này tốt xấu nửa nọ nửa kia, may là sâu nhất Vô Để uyên liên thông với một không gian mệnh mông dưới lòng đất, nhiều tu sĩ chiến trường vực ngoại sinh sống tại đây thì không phải nơi nguy hiểm nửa bước khó đi. Tệ là như đã nói, bọn họ bị nhốt trong thế giới lòng đất vô số năm đến nay chưa tìm được cách thoát thân, bởi vậy cũng biết muốn ra khỏi đây tràn đầy khó khăn, hy vọng xa vời.
Tiêu Thần thở ra, sắc mặt dần bình tĩnh lại, mắt nhìn Hải Thanh:
- Thôi, nếu bọn họ có thể tiến vào tầng dưới cùng Vô Để uyên thì chắc sẽ có cách rời đi, kiên nhẫn tìm kiếm nhất định sẽ có thu hoạch.
Hải Thanh hơi cau mày từ từ mở mắt ra, vẻ mặt kinh hoàng cẩn thận kiểm tra áo váy, không thấy có gì khác lạ thì thở phào nhẹ nhõm.
Ánh mắt của Tiêu Thần làm nàng đỏ mặt:
- Đại nhân, sao vãn bối bỗng nhiên ngất xỉu, thất lễ quá.
Tuy Hải Thanh hơi nghi ngờ nhưng nàng không dám lộ ra chút gì, hơn nữa nàng còn nguyên vẹn không có dấu hiệu bị làm nhục. Vị đại nhân này càng không có lý do làm gì nàng, nếu ham nhan sắc, tu vi như đại nhân ngoắc một cái có hàng đống mỹ nhân xinh đẹp chủ động lao vào.
Thế giới dưới đất tài nguyên cằn cỗi, tu đạo giới cạnh tranh càng thêm tàn khốc. Làm nữ nhân bẩm sinh địa vị yếu hơn nam nhân, được gả cho tu sĩ cường đại làm núi dựa là lựa chọn tốt nhất cho các nữ tu di tộc dưới đất.
Tiêu Thần biết mắt Hải Thanh chất chứa nghi ngờ, mặt ngoài hắn bình tĩnh như thường:
- Có lẽ vì quá mức mệt nhọc cộng với quá sợ hãi nên tạm thời xỉu, bây giờ nàng đã khỏe vậy tại hạ không ở lâu thêm, cáo từ.
Tiêu Thần dứt loài xoay người đi nhanh.
Hải Thanh bị bỏ lại phía sau lộ vẻ băn khoăn phân vân, răng cắn chặt môi. Hải Thanh bỗng khuỵu gối quỳ xuống, cuí thấp đầu, eo mông vẽ đường cong hoàn mỹ toát ra sức quyến rũ đa tình:
- Xin đại nhân tạm thời dừng bước!
Tiêu Thần cau mày, hắn tạm dừng quay người hỏi:
- Có chuyện gì?
Ngữ điệu bình thản không thèm để ý đường cong kinh tâm động phách trước mắt.
Hải Thanh cắn chặt răng nói:
- Hôm nay nhận được đại nhân cứu giúp vãn bối mới giữ được mạng sống, đã nợ đại nhân ân đức lớn, tự biết tuyệt đối không nên đưa ra nhiều yêu cầu quá đáng. Nhưng phụ thân đại nhân trong nhà bị thương rất nặng, cần ngũ sắc linh thảo mới có thể cứu mạng, nếu không vì điều này thì tu vi như vãn bối sao có thể không biết sống chết đi vào khu vực trung tâm Thông Thiên Hà. Bây giờ thời gian trôi qua, phụ thân đại nhân không còn nhiều thời gian nhưng vẫn không tìm được bóng dáng ngũ sắc linh thảo. Nên vãn bối làm càn mở miệng, không biết đại nhân trong tay có ngũ sắc linh thảo . . . -
Nói đến đây Hải Thanh tạm dừng:
- Nếu đại nhân đồng ý cứu chữa cho phụ thân đại nhân thì vãn bối nguyện làm nô làm tỳ phụng dưỡng bên cạnh đại nhân, xin đại nhân thương xót!
Hải Thanh ngước đầu lên, mặt hồng hào, dù không tô phấn trang điểm vẫn kiều diễm như hoa, đôi mắt sáng tràn đầy cầu xin.
Tiêu Thần trầm mặc không nói, trong mắt có chút mơ hồ, hắn nhớ phụ mẫu đã bình yên lìa cõi đời nhiều năm. Nếu đổi lại vị trí với nàng có lẽ hắn cũng sẽ cam nguyện trả giá hết thảy đổi lấy phụ mẫu bình an.
Hải Thanh sâu sắc nhận thấy được tâm tình của đại nhân trước mắt có thay đổi, nàng cung kính quỳ sát đất, lòng phập phồng lo sợ.
Tiêu Thần lấy lại tinh thần. Tu vi cao sâu, Tiêu Thần chôn giấu nỗi lòng thật sâu, sẽ không dễ bị vật bên ngoài xúc động. Tiêu Thần nhớ đến phụ mẫu, ánh mắt nhìn hướng Hải Thanh dịu dàng hơn chút.
- Ngũ sắc linh thảo? Nàng nói có phải là thứ này không?
Hải Thanh ngước lên nhìn linh thảo có năm lá năm màu tỏa sáng lung linh, nàng ngây người rồi luống cuống lấy một ngọc giản ra khỏi túi trữ vật, cẩn thận đối chiếu sau đó càng hưng phấn hơn.
- Đa tạ đại nhân! Đa tạ đại nhân! Đây là ngũ sắc linh thảo! Đợi khi nào hầu hạ phụ thân đại nhân khỏe mạnh rồi tỳ nữ sẽ đi theo bên đại nhân, mặc cho đại nhân sai khiến.
Nói đến đây mặt Hải Thanh đỏ như gấc.
Trong di tộc dưới đất làm tỳ nữ của cường giả giống như thiếp thân, mặc cho chủ nhân làm gì thì làm.
Tiêu Thần nhìn mặt Hải Thanh ngại ngùng, hắn cười cười. Chém giết máu me đôi khi khiến Tiêu Thần cảm thấy mình là kẻ cuồng sát, lòng cứng như đá, chỉ khi gặp tình huống này mới làm hắn thấy lòng ấm áp.
Tiêu Thần thản nhiên nói:
- Thứ đó vô dụng với ta, chẳng qua thấy lạ nên thu giữ. Ta không cần nàng báo đáp, chẳng qua vì trái tim hiếu thảo của nàng. Trên đời này có vô số cơ duyên, báu vật đầy trời nhưng người ruột thịt chỉ có phụ mẫu huynh đệ, khi đã mất đi là tiếc nuối vĩnh viễn. Sau này nhớ hiếu kính phụ mẫu, tránh để mai sau hối hận đã muộn.
Bình luận