- Thần Thông Liệt Thiên!
- Yêu Thuật Liệt Vân!
Hai người đều là tinh thần cứng cỏi, đã quyết định giết nhau thì sẽ không chậm chạp, đánh ra thần thông ngay. Dù chưa dùng vũ khí bí mật nhưng lộ ra uy năng đã đến đẳng cấp Thái Cổ hậu kỳ.
Bàn tay đen âm trầm và mây yêu va chạm, hai bên phát ra phản ứng kịch liệt, thần thông va chạm cắn nuốt nhau. Hơi thở hủy diệt bộc phát bao trùm nguyên Mộc Lâm sơn, vô số ngũ hành thú trên núi rên rỉ, bị uy áp mạnh mẽ đè ngã xuống đất, mắt tràn đầy sợ hãi.
Khi Tiêu Thần và Hoa Mộc Yêu Tổ đánh nhau thì dưới Mộc Lâm sơn, trong một hang đá dưới đất, trận pháp trên mặt đất chợt tỏa ánh sáng nhạt. Hàn Lâm Chi Chủ ngồi xếp bằng trong trận pháp phong trấn toàn bộ hơi thở chợt mở mắt ra, trong mắt tràn đầy mừng như điên.
Lão quái này lẩm bẩm:
- Trừ hơi thở của Tiêu Thần ra còn một đại năng yêu tộc ở đây, đấu ngang ngửa với Tiêu Thần thì chắc là đại năng giả yêu tộc hiếm có.
Mặt lão quái này nanh ác:
- Nhưng đã vào sát cục lão phu bày ra thì hãy chết chung với hắn đi!
Dứt lời ngoài người Hàn Lâm Chi Chủ lóe linh quang, lão phất tay phá mở cấm chế, người xuất hiện trên ngọn núi thấp bé cách Mộc Lâm sơn không xa.
Khóe môi Hàn Lâm Chi Chủ cong lên lạnh lùng nói:
- Trận pháp, chuyển!
Hàn Lâm Chi Chủ động ý niệm, bốn mươi chín đại trận cấm đạo dưới Mộc Lâm sơn cùng vận chuyển, lực lượng hủy diệt bộc phát hóa thành sóng năng lượng khủng bố điên cuồng lan tràn xuống lòng đất.
Nguyên Mộc Lâm sơn bị lực lượng làm rung bần bật. Tiêu Thần và Hoa Mộc Yêu Tổ đang đánh nhau cùng biến sắc mặt, cứng rắn đánh một kích rồi bay ra sau.
Tiêu Thần biểu tình cực kỳ khó xem, hơi thở đột nhiên bộc phát ra là từ cấm chế. Trừ Tiêu Thần và Hoa Mộc Yêu Tổ ra còn có tu sĩ núp trong bóng tối trên Mộc Lâm sơn. Đến sớm hơn bọn họ rất nhiều không thì đã chẳng có thời gian bày ra đại trận cấm đạo quay quanh nguyên ngọn núi.
Người này có ý đồ gì? Nếu đã sớm đến nơi tại sao không lấy mộc chi bản nguyên rồi đi xa, hay là . . . có âm mưu gì?
Linh cảm cực kỳ tệ hại quanh quẩn trong lòng Tiêu Thần, tim rớt cái bịch, hắn bay vọt lên cao quay đầu nhìn chân núi.
Sau đó mặt Tiêu Thần không còn chút máu, mắt lộ ra sát khí ngập trời.
Sát cục!
Mộc Lâm sơn là sát cục lấy mộc chi bản nguyên làm mồi bày ra.
Đại trận cấm đạo dưới chân Mộc Lâm sơn bùng nổ, mặt đất vỡ nát, đá vụn bay đầy. Từng khe hở khủng bố lan tràn bốn phương tám hướng lộ ra đen ngòm, hơi thở cắn nuốt đáng sợ toát ra.
Ban đầu nhẹ nhàng sau đó tăng vọt kinh người.
Vô Để uyên!
Có ai ngờ dưới ngọn núi vạn trượng này tồn tại một Vô Để uyên trong trạng thái ngủ say, giờ bị người lấy mộc chi bản nguyên làm mồi, sử dụng đại trận cấm đạo phá vỡ sự yên lặng, kích phát lực lượng cắn nuốt của Vô Để uyên trước tiên.
Trốn!
Khi thấy rõ cảnh trước mắt thì trong lòng Tiêu Thần chỉ có suy nghĩ này, hắn lập tức vận dụng độn quang xé gió bay ra ngoài Mộc Lâm sơn.
Tuy Vô Để uyên mạnh nhưng phạm vi cắn nuốt có hạn, miễn rời đi trước khi nó hoàn toàn bùng nổ thì còn vài phần cơ hội an toàn rút lui.
Khoảng cách ngắn vượt qua trong tích tắc, một đoàn mộc chi bản nguyên giữa chạc cây. Mắt Hoa Mộc Yêu Tổ nóng bỏng, phất tay cầm mộc chi bản nguyên sau đó vọt lên cao.
Nhưng Hàn Lâm Chi Chủ dưới núi chợt âm trầm cười nói:
- Bạo!
Một chữ thốt ra, đoàn mộc chi bản nguyên trong tay Hoa Mộc Yêu Tổ chợt nổ tung, lực lượng hủy diệt khủng bố đánh vào người gã. Tuy Hoa Mộc Yêu Tổ phản ứng rất nhanh ngăn cản lại nhưng vẫn bị tổn hại nặng!
Thân yêu tan nát, máu tung tóe.
Lực lượng căn nguyên như vương giả một hệ lực lượng, khống chế một hệ. Vì vậy mộc chi bản nguyên tự bạo khiến lực lượng môc linh vô tận trên Mộc Lâm sơn hoàn toàn điên cuồng bùng nổ, sôi trào toát ra đại thế bi ai.
Linh lực này cực kỳ mạnh, nguyên ngọn núi bị lực lượng mộc linh xanh biếc bao trùm.
Lực lượng mộc linh uy năng tuy mạnh nhưng không đủ tổn thương đại năng Thái Cổ, tuy nhiên không khó ngăn cản trong vài giây, thế là đã đủ.
Mặt Hàn Lâm Chi Chủ trắng bệch phun ngụm máu, hơi thở tụt nhanh.
Lão quái này cười dữ tợn điên dại:
- Chết đi! Chết đi! Tiêu Thần, lão phu chờ xem lần này ngươi làm sao thoát ra! Ngũ Hành cảnh là nơi ngươi phải chết!
Tiêu Thần biểu tình cực kỳ khó xem, lực lượng mộc linh vào phút then chốt nhất làm tốc độ độn quang của hắn giảm bớt một nửa, giờ phút này muốn thoát khỏi Vô Để uyên cắn nuốt thì đã muộn.
Bùm!
Lực lượng cắn nuốt khủng bố phát ra từ chân núi, nguyên Mộc Lâm sơn và xung quanh ngàn dặm mặt đất cùng tan vỡ. Đá núi cây cối, ngũ hành thú sống trong đó chớp mắt bị hút vào lòng đất âm u, lực lượng xé rách khủng bố dễ dàng nghiền nát chúng ra.
Nguyên Mộc Lâm sơn nhanh chóng lún xuống, núi khổng lồ như bị quái vật mồm to nuốt vào trong bụng, từ bên dưới không ngừng tan vỡ thành vôi đầy trời, không có chút nào tran ra được, tất cả bị vực sâu cắn nuốt.
Tiêu Thần khẽ quát, tu vi bùng nổ không chút giữ lại, áo bay phần phật, tóc đen bay rối, trán nổi gân xanh dốc hết sức ngăn cản uy năng cắn nuốt của Vô Để uyên.
Dù vậy Tiêu Thần vẫn không thể ngăn cản.
Vô Để uyên như lỗ đen đáng sợ phát ra lực lượng cắn nuốt vượt xa cực hạn tưởng tượng. Trừ phi đại năng Tổ Cổ có mặt ở đây, không ai khác trốn thoát được.
Vèo!
Lực hút kéo cơ thể Tiêu Thần vào Vô Để uyên.
Mặt Tiêu Thần tái mét, ánh mắt bình tĩnh lại. Đang phút sống chết, nôn nóng bất an không có bất cứ tác dụng gì, chỉ khiến mình chết mau hơn. Lực lượng trong người vận chuyển ngăn cản lực xé từ bên ngoài truyền đến, mắt Tiêu Thần lộ tia cứng cỏi.
Dù rơi vào trong Vô Để uyên cũng đừng hòng khiến hắn sinh ra suy nghĩ tuyệt vọng. Từ lúc tu đạo đến nay Tiêu Thần gặp bao nhiêu lần đường cùng, ăn nhiều đau khổ nhưng hắn vẫn yên ổn sống đến ngày nay, lần này hắn vẫn sẽ không chết!
Nhưng là kẻ nào lén tính kế?
Không tiếc tổn hại lực lượng căn nguyên, còn dẫn động Vô Để uyên ngủ say, hành động bất chấp mọi giá như thế chắc chắn có thù sâu nặng.
Tiêu Thần ngẩng đầu lên, mắt nhìn trân trân sau đó phát ra sát ý động trời.
Một bóng người đứng gần Vô Để uyên, tuy hơi mơ hồ nhưng khóe môi cong lên đắc ý rõ ràng như thế.
Bình luận