Hàn Lâm Chi Chủ!
Không ngờ là lão!
Ngay sau đó linh quang chợt lóe, khi lực lượng cắn nuốt của Vô Để uyên chưa kịp lan đến thì Hàn Lâm Chi Chủ đã biến mất.
Tiêu Thần cúi đầu, mắt tràn ngập lạnh lẽo.
Hắn sớm nên nghĩ đến, trong Ngũ Hành cảnh này kẻ không tiếc mọi giá tính kế dồn hắn vào chỗ chết chỉ có Hàn Lâm Chi Chủ!
Sơ sẩy!!
Tiêu Thần cứ nghĩ dựa vào tu vi ngang ngửa Thái Cổ là hoàn toàn không cần để mắt tới tôm tép Hàn Lâm Chi Chủ, hiện giờ hắn phải trả giá đắt vì điều này.
Nhưng dựa vào tu vi của lão quái này làm sao vào tận cùng Ngũ Hành cảnh được? Xem cách bài bố của lão thì không thể làm xong trong thời gian ngắn.
Ngọc Cung Lão Tổ!
Trong đầu Tiêu Thần nhớ đến cái tên này, chỉ có Ngọc Cung Lão Tổ ra tay mới giải thích rõ được chuyện hôm nay.
Hàn Lâm Chi Chủ, mạch Ngọc Cung!
Tốt! Tốt! Tốt!
Nhiều lần khó xử tính kế, giờ còn muốn dồn Tiêu Thần vào chỗ chết, thù này hắn ghi nhớ. Nếu hôm nay hắn không chết sau này sẽ cho nguyên mạch Ngọc Cung trả giá đắt!
Sát khí cuộn trào trong lòng Tiêu Thần, hắn hít sâu kiềm nén lại, ánh mắt âm trầm liếc qua bốn phía. Bây giờ chuyện quan trọng nhất không phải tìm cách báo thù mà là sống sót trong sát cục, không thì đừng nhắc tơí mấy chuyện viễn vông.
Tiêu Thần đã bị cuốn vào sâu trong Vô Để uyên, nó không đen ngòm như bên ngoài, lực lượng ngũ hành ngũ sắc xoay tít bên trong như cái cối xay lớn nghiền nát bất cứ vật gì rơi vào trong đó.
Ban đầu một số ngũ hành thú cường đại còn kêu gào nhưng giờ đã bị xé nát hết, nguyên Vô Để uyên trừ Tiêu Thần ra chỉ còn mình yêu tộc Hoa Mộc lành lặn.
Hoa Mộc Yêu Tổ thực lực cường đại sâu không lường được, dù là Tiêu Thần dốc hết sức ra chưa chắc giết được gã. Nhưng trước đó một mình Hoa Mộc Yêu Tổ hứng chịu uy năng tự bạo của mộc chi bản nguyên,chưa vào trong Vô Để uyên đã bị tổn hại nặng. Lực lượng ngũ hành trong Vô Để uyên điên cuồng xé rách, Hoa Mộc Yêu Tổ chỉ có thể liều mạng thúc đẩy tu vi ngăn cản, khuôn mặt tuấn tú trắng bệch, thân thể yêu đầy vết thương chảy máu ròng ròng. Cứ theo xu hướng này thì Hoa Mộc Yêu Tổ không chống đỡ bao lâu sẽ chết.
Trong khi Tiêu Thần nhìn chằm chằm yêu tộc này, yêu tộc Hoa Mộc khó khăn mở mắt ra.
Yêu tộc Hoa Mộc cười cay đắng:
- Hôm nay là bổn tọa bị đạo hữu liên lụy. Không biết Tiêu Thần đạo hữu đắc tội với kẻ thù nào mà bị người này tính kế kiểu đó trong Ngũ Hành cảnh? Đáng thương bổn tọa dù gì là tu sĩ đại năng yêu tộc nhưng giờ bị một tu sĩ đỉnh tộc quần bình thường tính kế chết, thật không cam lòng.
Hoa Mộc Yêu Tổ lắc đầu nguầy nguậy:
- May mắn còn có đạo hữu làm bạn, dù chết thì đường xuống suối vàng không quá cô đơn.
Tiêu Thần mắt lóe tia sáng lắc đầu nói:
- Hoa Mộc đạo hữu yên tâm, dù ngươi có chết thì bổn tọa sẽ không chết.
Giọng nói bình tĩnh nhưng tràn đầy tự tin.
Hoa Mộc Yêu Tổ biến sắc mặt hỏi:
- Không lẽ đạo hữu có vũ khí giữ mạng gì? Nên biết đang trong Vô Để uyên, hễ tu sĩ rơi vào trong đó thì không ai an toàn rời đi!
Hoa Mộc Yêu Tổ nhìn Tiêu Thần chằm chằm.
Khuôn mặt Tiêu Thần bình tĩnh nói:
- Có hay không thì liên quan gì tới đạo hữu?
Yêu tộc Hoa Mộc liên tục thay đổi sắc mặt, cảm ứng lực lượng ngũ hành xé rách càng lúc càng mãnh liệt hơn, với trạng thái hiện giờ của gã không thể gắng gượng quá lâu được.
Yêu tộc Hoa Mộc cắn răng, trầm giọng nói:
- Tiêu Thần đạo hữu, bổn tọa đồng ý đánh cuộc một phen trước khi chết, không biết cần trả giá thế nào thì đạo hữu đồng ý ra tay giúp trợ tại hạ thoát khỏi sát kiếp hôm nay?
Hoa Mộc không có sự lựa chọn khác, gã không muốn chết thì phải cúi đầu trước Tiêu Thần!
Hoa Mộc Yêu Tổ trực giác có lẽ Tiêu Thần thật sự có thủ đoạn ngăn cản sát kiếp Vô Để uyên, tuy rằng trong lòng không dám xác định tuy rằng trong lòng không dám xác định nhưng đó là cọng cỏ cứu mạng cuối cùng, mặc kệ thế nào gã phải thử một phen!
Tiêu Thần giương mắt, khóe môi cong lên đùa cợt:
- Chờ thêm giây lát lực lượng ngũ hành xé rách càng mạnh, đạo hữu không thể chống chọi được nữa. Khi đó những gì đạo hữu có đều thuộc về bổn tọa, vậy thì bổn tọa cần gì mắc công cứu đạo hữu?
Hoa Mộc Yêu Tổ biểu tình cực kỳ khó xem, trán nổi gân xanh, gã cố dằn cơn tức xuống:
- Tiêu Thần đạo hữu muốn điều kiện gì mới sẽ ra tay tương trợ, cứ nói đừng ngại.
Tiêu Thần càng biểu hiện không kiêng nể gì thì Hoa Mộc Yêu Tổ tuy rất giận nhưng càng tin tưởng hắn có thủ đoạn giữ mạng, không thì vào lúc sống chết hắn làm gì lãng phí thời gian nói nhiều với gã.
Lòng Hoa Mộc Yêu Tổ sinh ra mong chờ.
Khuôn mặt Tiêu Thần bình tĩnh nhìn chằm chằm yêu này, nhíu mày nói:
- Đạo hữu muốn khiến bổn tọa ra tay bảo vệ mạng sống cũng không khó, nhưng phải giao ra một lũ nguyên thần, mặc cho bổn tọa bày ra cấm chế và khống chế, sau này để bổn tọa sai khiến.
Hoa Mộc Yêu Tổ biến sắc mặt, mắt rực lửa giận:
- Muốn bổn tọa làm tu sĩ nô bộc dưới trướng của đạo hữu thì tuyệt đối không thể, xin đạo hữu đổi điều kiện khác!
Tiêu Thần mỉm cười nói:
- Nếu bổn tọa không xem trọng tu vi Thái Cổ của đạo hữu thì cần gì chiêu lãm đạo hữu? Chờ đạo hữu chết thì nhiều báu vật của đạo hữu đều rơi vào tay bổn tọa. Chỉ có một điều kiện, hy vọng Hoa Mộc đạo hữu hãy suy nghĩ kỹ, thời gian không còn nhiều.
Hoa Mộc Yêu Tổ sắc mặt âm trầm, mắt liên tục hấp háy, đầu óc xoay chuyển nhanh.
Lát sau Hoa Mộc Yêu Tổ suy sụp thở dài, mặt xám xịt nói:
- Bổn tọa đồng ý điều kiện của đạo hữu.
Tiêu Thần lộ vẻ mừng rỡ cười nói:
- Kẻ biết điều mới là trang tuấn kiệt, sau này Hoa Mộc đạo hữu sẽ không hối hận quyết định hiện giờ. Với tu vi của đạo hữu về sau bổn tọa sẽ đối xử theo lễ.
Tiêu Thần mắt lóe tia sáng nói:
- Vậy xin đạo hữu hãy đưa ra một lũ nguyên thần, sớm hoàn thành ước định của hai ta tránh cho lại xảy ra biến cố.
Dường như yêu tộc Hoa Mộc đã nhận mệnh, vẻ mặt bất đắc dĩ gật đầu, vỗ trán. Vẻ mặt yêu tộc Hoa Mộc đau đớn, càng tái xanh không chút máu. Một đoàn lực lượng nguyên thần lăn lộn mơ hồ biến hình người, cảm ứng hơi thở đúng là Hoa Mộc Yêu Tổ.
Tiêu Thần phất tay thu lấy nguyên thần, biểu tình nghiêm túc mười ngón liên tục đánh ra một tổ pháp quyết khống chế nguyên thần cực kỳ kín đáo, bằng vào thứ này có thể khống chết sống chết của Hoa Mộc Yêu Tổ.
Làm xong việc này Tiêu Thần lật tay cẩn thận cất đi lực lượng nguyên thần, lộ vẻ mặt nhẹ nhàng.
Bình luận