Hàn Lâm Chi Chủ chạy xuống chân núi, lấy một trận bàn cấm chế tỏa ra dao động hơi thở nặng nề khỏi trữ vật giới chỉ, cẩn thận bài bố trận pháp. Pháp quyết bao bọc pháp khí dung nhập xuống lòng đất mất hút, không phát ra chút hơi thở nào.
Hàn Lâm Chi Chủ kiểm tra kỹ không có sai sót gì, xoay người lao đi hướng khác.
Suốt mười ba ngày lão quái này bày ra bảy bảy bốn mươi chín cấm đạo trận bàn, động ý niệm một cái là sẽ vận chuyển bộc phát ra lực lượng hủy thiên diệt địa ngay, dẫn động Vô Để uyên dưới chân núi bùng nổ trước.
Tận cùng Ngũ Hành cảnh, dưới ngọn núi có một Vô Để uyên đang ngủ say, Ngọc Cung Lão Tổ đặc biệt nhấn mạnh nhắc nhở. Khi Hàn Lâm Chi Chủ thấy nó thì đã có suy nghĩ nhờ vào nó tiêu diệt Tiêu Thần.
Hiện giờ hết thảy đều đã chuẩn bị ổn thỏa, chỉ chờ Tiêu Thần bị lực lượng mộc chi bản nguyên hấp dẫn lên đỉnh núi là Hàn Lâm Chi Chủ sẽ khởi động bốn mươi chín đại trận cấm đạo đánh thức Vô Để uyên ngủ say. Khi vđó lực lượng cắn nuốt kinh khủng bùng nổ, nguyên ngọn núi sẽ bị nuốt vào trong đó, không có bất cứ lực lượng có thể ngăn cản.
Tiêu Thần cũng chôn xác trong Vô Để uyên!
***
Đi xuyên qua không gian lực lượng ngũ hệ vào sâu trong Ngũ Hành cảnh, nguy cơ lớp lớp, từng bước sát kiếp, mức độ khó khăn vượt dự đoán của Tiêu Thần. May mắn khi đối mặt nguy hiểm không cần không chết không ngừng, né tránh rồi đi tiếp giảm bớt nhiều rắc rối. Không thì có bỏ ra thời gian gấp đôi hắn cũng không tới đây được.
Mộc Lâm sơn, tục truyền đó là trung tâm Ngũ Hành cảnh, núi cheo leo mây mù quanh năm, mọc cổ thụ vô tận.
Nơi cuối cùng có khả năng tồn tại mộc chi bản nguyên là trên đỉnh Mộc Lâm sơn
Tiêu Thần ngước lên nhìn ngọn núi trước mặt, đáy mắt rực cháy:
- Hao phí nửa năm rốt cuộc đến nơi.
Đây là chỗ cuối cùng, là nơi có thể khả năng sinh ra mộc chi bản nguyên nhất, hy vọng sẽ có thu hoạch không thì . . .
Tiêu Thần nhíu mày, hít một hơi thật sâu đè xuống suy nghĩ, giờ đã đến nơi có nghĩ nhiều chỉ vô ích, leo lên đỉnh núi xem liền biết.
Tiêu Thần chợt biến sắc mặt, ánh mắt cực kỳ âm trầm chậm rãi xoay người nhìn hư không, lạnh lùng hỏi:
- Không biết là vị đạo hữu nào ở đây? Bây giờ còn không lộ mặt là muốn bổn tọa ra tay mời sao?
Khi Tiêu Thần định lên núi thì nơi này đột nhiên truyền ra chút dao động hơi thở, dù rất yếu nhưng không thoát khỏi cảm ứng nguyên thần của hắn. Sau khi vào Ngũ Hành cảnh thì Tiêu Thần luôn chú ý cẩn thận, không dám sơ sẩy chút nào, từng giây từng phút chú ý hơi thở xung quanh thay đổi, cho nên bất cứ gió thổi cỏ lay không qua mắt hắn được.
Có tu sĩ ẩn núp!
Nghĩ đến đây sống lưng Tiêu Thần lạnh toát, mắt càng lạnh lẽo hơn.
Tiêu Thần dứt lời hư không lóe linh quang, không gian hơi vặn vẹo, một bóng người chậm rãi hiện ra, khuôn mặt tuấn tú, mặt cười thân thiện.
Thấy rõ người đến con ngươi Tiêu Thần co rút, biến sắc mặt nói:
- Là ngươi!
Người đến là Hoa Mộc Yêu Tổ!
Yêu tộc Hoa Mộc cười nói:
- Tiêu Thần đạo hữu có cảm ứng nguyên thần thật nhanh nhạy, bổn tọa chỉ hơi nhúc nhích một cái đã bị đạo hữu phát hiện.
Khuôn mặt Tiêu Thần bình tĩnh lại, lắc đầu nói:
- Hoa Mộc đạo hữu quá khen, tại hạ trời sinh tính hơi cẩn thận, tránh cho ngày nào sơ sẩy bị người ám toán lấy mạng mà không biết.
Tiêu Thần tạm dừng, nhìn yêu tộc Hoa Mộc:
- Không biết đạo hữu đến có chuyện gì? Nếu có thể thì mời đạo hữu hãy rời khỏi đây, nếu không thì hai chúng ta e rằng khó tránh khỏi chiến một trận.
Yêu tộc Hoa Mộc cười càng tươi, mắt thì lạnh lùng nói:
- Tiêu Thần đạo hữu biết rồi còn hỏi làm gì? Nếu không vì mộc chi bản nguyên trên đỉnh núi thì bổn tọa cần gì vất vả xuyên qua nguy hiểm vô tận đến đây? Giờ đã thấy tận mắt, sao có thể vì đạo hữu nói một câu mà ngoan ngoãn rút lui?
Tiêu Thần sắc mặt nháy mắt âm trầm, quả nhiên yêu tộc Hoa Mộc đến vì mộc chi bản nguyên, không có đường hòa giải rồi. Nhưng bây giờ đánh nhau còn hơi sớm.
Tiêu Thần trầm ngâm nói:
- Hoa Mộc đạo hữu, chúng ta còn chưa biết trên đỉnh núi có mộc chi bản nguyên không, bây giờ đánh nhau thì không khôn ngoan. Hay là chúng ta tạm hợp tác, chờ lên đỉnh núi rồi mới quyết định có chiến một trận không, ý của các hạ thế nào?
Yêu tộc Hoa Mộc vỗ tay cười nói:
- Tiêu Thần đạo hữu nói rất hay, hợp ý bổn tọa.
Hai người nhìn nhau một cái, có chút ăn ý cùng thu về hơi thở âm trầm ngoài người, cách nhau mấy trượng hóa thành luồng sáng lao vào rừng núi. Tuy hợp tác nhưng hai người đều cẩn thận như cáo, sẽ không hoàn toàn tin tưởng đối phương, lòng có chút cảnh giác, vận dụng thần thông còn chút giữ lại. Vì không lâu sau có lẽ hai người sẽ đánh nhau sống chết, hiện giờ che giấu một ít thực lực là lựa chọn chính xác.
Trong Mộc Lâm sơn, ngũ hành thú gầm rống, thanh thế cuồn cuộn, dằng đằng sát khí. Nhưng đối mặt Tiêu Thần, Hoa Mộc Yêu Tổ hợp tác, dù hai người giữ sức vẫn tiến nhanh tới trước.
Ngũ hành thú bình thường không thể ngăn cản hai người chút nào.
Hai người từ chân núi lao thẳng lên đỉnh.
Núi vạn trượng tuy cao nhưng ở dưới chân đại năng Thái Cổ thì không là gì. Đánh tan mười bảy đợt ngũ hành thú vây giết, né ba nơi hiểm yếu, đỉnh Mộc Lâm sơn đã ngay trước mắt.
Hiện giờ cách điểm cuối còn một khoảng cách xa nhưng Tiêu Thần, yêu tộc Hoa Mộc ăn ý dừng bước, ánh mắt giao nhau thấy mừng rỡ trong mắt đối phương và sát khí âm lạnh.
Trên đỉnh Mộc Lâm sơn có mộc chi bản nguyên, tuy chưa chính mắt thấy nhưng thủy, hỏa lực lượng căn nguyên trở nên hoạt bát trong người, cảm ứng như có như không dễ dàng chứng minh việc này.
Hoa Mộc Yêu Tổ cũng nhận ra điều đó, nên hai người cùng ngừng lại.
Hoa Mộc chậm rãi nói:
- Tiêu Thần đạo hữu, xem ra hai chúng ta khó tránh khỏi đánh một trận.
Cùng với thanh âm vang lên, khóe môi nhếch cao hạ xuống hờ hững, mắt hẹp dài dâng lên sóng lạnh lẽo.
Tiêu Thần gật đầu nói:
- Nếu vậy hai chúng ta đánh một trận tại đây đi, tránh cho lên đỉnh núi đánh nhau phá hoại mộc chi bản nguyên.
- Đạo hữu nói rất hợp ý ta.
Hai người giằng co, thế cục hợp tác ngắn ngủi tan vỡ, đại thế trong người bộc phát ra như sóng dữ khuếch tán bốn phương tám hướng. Cổ thụ thô hơn mười trượng được lực lượng mộc linh thấm nhuần trở nên cứng rắn như sắt đá nhưng giờ bị hơi thở này bẻ gãy, bứng tận gốc dễ dàng.
Đá núi dưới đất không chịu nổi hơi thở mạnh mẽ đè ép kêu răng rắc nứt cái khe to, đá núi vỡ rơi vào phạm vi hai người giằng co bị cắt nát bấy.
Bình luận