Đạo (Dịch) – Chương 1669

Thanh Văn Trùng bay ra từ núi rừng, màu xanh bóng, mũi nhọn từ cái miệng càng xanh lấp lóe tia sáng quái dị, trong mắt kép nóng bỏng khát máu.

Trong sông, Lân Ngư dựng đứng vảy giáp, đuôi quất mạnh bắn ra bọt nước, người to ba thước, há mồm nhe răng nanh ra ngoài, nước bọt chảy tí tách, đôi mắt đỏ ngầu.

Phong Lang ngủ say trong khoáng thạch bị tiếng động bên ngoài đánh thức mở bừng mắt ra, tia mắt lạnh băng vô tình, cánh đập nhẹ trên lưng, đôi chân trứo như lưỡi dao dễ dàng cắt đá núi. Phong Lang đập đôi cánh, chân trước như đao mở đường phá mở nền đất xuất hiện ở bên ngoài.

Đến đây thì đông đủ ngũ hành thú.

Con ngươi Tiêu Thần co rút,ngũ hành thú bốn hệ liên hợp đã phát ra lực lượng gần bằng đẳng cấp Thái Cổ, không biết yêu vật năm hệ liên hợp lại sẽ có biến đổi thế nào?

Tiêu Thần động ý niệm, hơi thở như hoang thú chậm rãi thức tỉnh nhe nanh vuốt dữ tợn, khí thế xông thẳng lên trời phô thiên cái địa khuếch tán nhanh đi bốn phương tám hướng.

Lực lượng đẳng cấp Thái Cổ không chút giữ lại phát ra hết.

Yêu vật ngũ hành xao động bất an, kẻ xâm nhập lực lượng mạnh mẽ khiến chúng nó cảm nhận áp lực nặng nề. Ngay sau đó sinh ra biến dị.

- Grào!

Yêu vật năm hệ cùng ngửa đầu gầm rống, lực lượng ngũ hệ phát ra, khí thế cường đại thẳng lên chín tầng trời.

Lực lượng kim linh màu vàng, lực lượng thủy linh màu xanh biếc, lực lượng mộc linh xanh tơi, lực lượng hỏa linh đỏ rực, lực lượng thổ linh màu vàng. Sắc bén, lâu dài, dồi dào, nhiệt liệt, dày nặng, lực lượng năm hệ, năm loại hơi thở, tuy khác nhau nhưng có thể hoàn mỹ dung hợp.

Năm loại lực lượng hóa thành một đoàn bao phủ năm yêu thú ngũ hệ, cuồn cuộn thay đổi màu sắc cuối cùng thành hai màu trắng đen, ngưng tụ thành một con yêu vật kỳ lạ.

Nó to ngàn trượng, người mọc đầy vảy giáp, mỗi miếng vảy to cỡ thước, nửa bên màu đen nửa bên màu trắng, không đứng yên mà chậm rãi vận chuyển với tốc độ cân đối. Nhìn sơ thì vảy giáp toàn thân yêu vật lấp lánh ánh sáng trắng đen, hiển nhiên không phải vật phảm.

Có điều kỳ lạ nhất là đôi mắt yêu vật một bên đen đặc, một bên trắng tinh toát ra sát khí lạnh lẽo.

Tiêu Thần biến sắc mặt, hắn cảm ứng hơi thở cực kỳ nguy hiểm từ yêu vật trắng đen, lập tức bước sang bên trái một bước nháy mắt na di mấy trăm trượng. Ngay sau đó một móng vuốt sắc bén đập xuống, núi tan nát, đá vụn bay đầy.

***

Trên đỉnh núi, tu sĩ áo xanh mặt trắng bệch, mắt đầy thất vọng.

Nơi này không có mộc chi bản nguyên.

Một đường lên núi giết ngũ hành thú liên hợp vây công vài đợt, với tu vi như Tiêu Thần cũng bị vết thương nhẹ, trong người hao tổn rất lớn. Tốn công vất vả leo lên đỉnh núi, Tiêu Thần phát hiện linh lực mộc hệ nơi này cực đậm nhưng không có căn nguyên.

Có lẽ ngàn năm, vạn năm sau đỉnh núi này sẽ sinh ra mộc chi bản nguyên, nhưng Tiêu Thần không thể chờ lâu như thế.

Tiêu Thần xoay người bước đi.

Hơi thở yếu ớt nhưng khuôn mặt Tiêu Thần bình tĩnh, đáy mắt lấp lóe tia sắc lạnh. Giờ đành đi chỗ cuối cùng phiêu bạt một phen, hy vọng sẽ có thu hoạch ở đó không thì lần này vào Ngũ Hành cảnh sẽ phải ra về tay trắng.

Yêu tộc Hoa Mộc thì thào:

Sắc mặt yêu tộc Hoa Mộc bình tĩnh nhưng chân mày nhíu chặt đã lộ ra suy nghĩ thật sự trong lòng gã, mắt hẹp dài lạnh băng.

Bốn nơi có thể có mộc chi bản nguyên thì chỗ thứ nhất bị người nhanh chân đến trước, chỗ thứ hai không có, chỗ thứ ba chưa hình thành, giờ chỉ còn một chỗ cuối cùng.

Hoa Mộc ngước đầu đứng trên ngọn cây mắt nhìn phương xa tận cùng tầng mây, vẻ mặt bất đắc dĩ.

Đi qua hơn một nửa Ngũ Hành cảnh, vào khu vực trung tâm thật sự, nguy hiểm đến mức tu vi như yêu tộc Hoa Mộc không dám coi thường, sơ sẩy một cái sẽ chết tại đây.

Yêu tộc Hoa Mộc lắc đầu nói:

- Hết cách, biết rõ không đơn giản nhưng ta chỉ đành đi lên thử.

Ngữ điệu bất đắc dĩ nhưng ánh mắt yêu tộc Hoa Mộc kiên cường không chút lùi bước.

Ngũ Hành cảnh mênh mông vô tận, nguy cơ lớp lớp, vô tận tu sĩ tiền bối trả giá bằng cái chết, máu tươi mới miễn cưỡng dò xét ra chỗ lực lượng căn nguyên sinh ra. Nếu không thu hoạch được gì, dựa vào sức cá nhân chẳng khác nào biển rộng tìm kim, trừ phi có cơ duyên vận đạo nghịch thiên không thì đừng mơ được đến căn nguyên ngũ hành nào.

Nơi cuối cùng này là hy vọng lần cuối của yêu tộc Hoa Mộc.

- Tuyệt đối không thể xuất hiện ngoài ý muốn, chắc chắn có, phải có!

Hoa Mộc ngước đầu lên, người lóe độn quang xé gió lao đi.

Khoảnh khắc yêu tộc Hoa Mộc rời đi thì ống tay áo vô tình phất qua, hư không xuất hiện sức mạnh như đôi tay to xé nát vòng xoáy lực lượng mộc hệ chưa tụ thành căn nguyên.

Hoa Mộc nhếch mép, gã không có được thì thà hủy đi!

Hàn Lâm Chi Chủ chậm rãi nói:

- Theo như ngọc giản của phụ thân đại nhân ghi chép trong Ngũ Hành cảnh có năm chỗ có lẽ tồn tại mộc chi bản nguyên, nhưng chỉ có hai nơi là thật sự sinh ra lực lượng căn nguyên. Chỗ lực lượng căn nguyên thứ nhất bị phụ thân đại nhân lấy đi, ta thì lấy lực lượng căn nguyên chỗ thứ hai. Nơi khác rất có thể sinh ra lực lượng căn nguyên nhưng tuyệt đối không phải là bây giờ.

Hàn Lâm Chi Chủ nhếch mép:

- Nếu vậy thì miễn là Tiêu Thần muốn có được mộc chi bản nguyên sẽ phải đến nơi này tìm kiếm. Lão phu đánh cuộc một phen, cược ngươi chắc chắn đến. Miễn đến đây thì ngươi đừng mơ an toàn rút ra!

Ngọn núi đứng yên dưới đất, thế núi cheo leo cao vút đâm mây. Là nơi tận cùng Ngũ Hành cảnh, hiếm có người ngoài tới đây được khiến chỗ này giữ lại nguyên trạng hoang dã hoàn chỉnh. Các cổ thụ cắm rễ trong đá núi, gốc rễ rắc rối phức tạp, sinh trưởng vượng thịnh vô cùng, rậm rạp um tùm tỏa ra linh lực mộc hệ nồng đậm.

Nơi cuối cùng rất có thể tồn tại mộc chi bản nguyên là trên đỉnh núi.

Hàn Lâm Chi Chủ cẩn thận lấy một đoàn mộc chi bản nguyên ra khỏi trữ vật giới chỉ đặt ở nơi tụ tập linh lực mộc hệ trên ngọn núi này. Linh lực mộc hệ thấm nhuần mộc chi bản nguyên khiến nó tỏa linh quang mờ nhạt.

Hàn Lâm Chi Chủ cẩn thận kiểm tra một lần, xác định không bỏ sót chỗ nào mới gật nhẹ đầu, kích phát chí bảo che giấu hơi thở, lão hóa thành cái bóng lao xuống núi.

Với tu vi của Hàn Lâm Chi Chủ có thể đến đi tự nhiên sâu trong Ngũ Hành cảnh toàn nhờ báu vật che giấu hơi thở này. Nó có thể che chắn ngũ hành thú cảm ứng, nếu không thì tu vi như Hàn Lâm Chi Chủ không dám ở đây lâu, sơ sẩy một cái sẽ chết.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...