Đạo (Dịch) – Chương 1655

Kiếm Tổ mở miệng nói:

- Được rồi, chắc ngươi còn cần chuẩn bị một số thứ, lão phu không giữ ngươi ở lâu hơn. Chờ di tích mở ra lão phu sẽ tự mình đưa các ngươi vào Ngũ Hành cảnh.

Kiếm Tổ từ từ nhắm mắt lại.

Tiêu Thần trầm mặc thi lễ, thụt lùi bước bước mới xoay người sải bước đi nhanh.

Kiếm Tổ ở sau lưng hắn khóe môi nhếch cao.

Trong mật thất dưới lòng đất âm u, cấm chế mở ra có thể ngăn trở thần thức thò vào.

Hàn Lâm Chi Chủ rít qua kẽ răng, trong tức giận xen lẫn sợ hãi:

- Tiêu Thần đến chiến trường tộc quần và tu vi đã tới đẳng cấp Thái Cổ!

Một bóng hình ảo ảnh bằng thần niệm đứng trước Hàn Lâm Chi Chủ gật đầu nói:

- Tu vi là Thiên Nhân Tam Cảnh, khi hơi thở mạnh sánh bằng Thái Cổ lão tổ. Nhưng sức chiến đấu bùng nổ thật sự thì ngang ngửa siêu cường giả Thái Cổ cảnh. Thượng Văn, bổn tọa không biết ngươi và Tiêu Thần có thù hận gì nhưng từ nay phải giấu đi, không được chủ động chọc vào hắn. Nhưng ngươi yên tâm, ngày trước Ngọc Cung sư huynh dùng bí thuật truyền tin cho ta, hiện sư huynh bình an trong Mê Thần Uyên, chắc không lâu sau sẽ thoát ra ngoài. Miễn ngày nào Ngọc Cung sư huynh còn thì Tiêu Thần tuyệt đối không dám âm thầm hại ngươi.

Tia sáng hơi mờ tối nhưng xem kỹ thì ảo ảnh thần thức đó là Văn Khúc Lão Tổ.

Con ngươi Hàn Lâm Chi Chủ co rút còn cỡ lỗ kim, trong mắt tràn đầy oán hận.

Hàn Lâm Chi Chủ hơi cúi đầu che giấu, cung kính nói:

- Rõ thưa sư thúc.

Văn Khúc Lão Tổ, Ngọc Cung Lão Tổ sư thừa hệ nho đạo thượng cổ, gọi nhau bằng sư huynh đệ, Hàn Lâm Chi Chủ kêu sư thúc không có gì kỳ.

Văn Khúc Lão Tổ gật đầu nói:

- Bổn tọa vốn định ngăn cản Tiêu Thần vào Ngũ Hành cảnh nhưng không thành công. Phụ thân của ngươi không ở, một mình bổn tọa không chống chọi được Kiếm Tổ, Tiêu Thần. Nhưng việc này không hoàn toàn tệ hại, phụ thân của ngươi đã đổi ý cho phép ta ra tay giúp ngươi.

Lão quái này tạm dừng lời, vươn tay vạch phía trước, không gian lặng lẽ vỡ nát. Văn Khúc Lão Tổ thò tay vào trong lấy ra một vật phẩm lệnh phù cổ xưa không có gì lạ.

- Đây là truyền thừa lệnh Ngũ Hành cảnh lần này mở ra, cầm thứ đó mới có thể đi vào trong. Bổn tọa tốn nhiều công sức mới thu nó vào tay được, ngươi hãy cất kỹ, chờ ngày di tích mở ra bổn tọa sẽ tự mình đón ngươi vào chiến trường vực ngoại. Trong Ngũ Hành cảnh tuy nguy hiểm nhưng với thủ đoạn của ngươi cẩn thận một chút sẽ không sao. Có một khối ngọc giản, là phụ thân của ngươi truyền tống cho bổn tọa, bên trong có một vùng đất cơ duyên chỉ sư huynh biết. Nếu không có gì sai lầm thì trong đó chắc nên có một mộc chi bản nguyên, chỉ cần ngươi thu được nó và luyện hóa là có thể nhẹ nhàng đột phá đến cảnh giới Thái Cổ.

Hàn Lâm Chi Chủ vụt ngẩng đầu, ánh mắt kích động, môi mấp máy:

- Sư thúc . . . Người nói đây là ý của phụ thân đại nhân? Phụ thân đại nhân đã tha thứ ta . . .?

Văn Khúc Lão Tổ lắc đầu nói:

- Thượng Văn, chuyện năm đó khiến sư huynh cực kỳ thất vọng với ngươi, nếu không tại sao ngươi còn giậm chân tại chỗ ở cảnh giới đỉnh tộc quần nhiều năm? Bây giờ sư huynh hơi đổi ý, ngươi phải nắm chắc cơ hội tốt này, không thể làm sai chuyện nữa.

Việc trước kia dù ngươi muôn vàn sai trái nhưng dù sao đã trôi qua, hai người là phụ tử.

Hàn Lâm Chi Chủ gật đầu, ngón tay run run cất truyền thừa lệnh, mắt rực cháy.

Căn nguyên!

Còn là mộc chi bản nguyên phù hợp với thần thông nho đạo nhất. Nếu thu mộc chi bản nguyên vào tay thì đường tu đạo gần như bị cắt đứt với gã trở nên thênh thang, có phụ thân đại nhân hết sức giúp đỡ lo gì không thể một bước lên trời?

Nỗi lòng Hàn Lâm Chi Chủ kích động một lúc sau mới bình ổn lại, nhưng mắt tràn đầy hưng phấn.

Văn Khúc Lão Tổ không nói nhiều, dặn dò kĩ nguy hiểm trong Ngũ Hành cảnh và những gì cần chú ý, sau đó vội vàng thu lại thần niệm rời đi. Dù là cường giả đỉnh Thái Cổ cảnh nhưng vượt qua không gian vô tận đưa đến ảo ảnh nguyên thần là việc rất khó khăn, hao tổn hơi nặng cho mình.

Chờ hơi thở của Văn Khúc Lão Tổ biến mất, Hàn Lâm Chi Chủ chậm rãi đứng dậy, biểu tình hưng phấn đi lòng vòng tại chỗ.

Mấy giây sau không biết Hàn Lâm Chi Chủ nghĩ đến điều gì mà sắc mặt khó xem nói:

- Tiêu Thần, hắn còn chưa chết, hơn nữa tu vi một hơi tăng vọt đến cảnh giới sánh bằng Thái Cổ!

Hàn Lâm Chi Chủ tính kế cứ tưởng hại Tiêu Thần chết chắc ai ngờ phát triển thành thế này.

Hàn Lâm Chi Chủ gầm gừ:

- Tiêu Thần và bổn tọa đã là cục diện không chết không ngừng, sao ta có thể yên tâm!

Mặt Hàn Lâm Chi Chủ trở nên dữ tợn, sắc mặt liên tục thay đổi, suy nghĩ trong đầu xoay chuyển nhanh.

Lát sau Hàn Lâm Chi Chủ bỗng ngước lên nở nụ cười kỳ dị:

- A, hình như thiếu nữ là lựa chọn không tồi. Bản tôn phải lên kế hoạch một phen, chưa chắc không thành công. Tiêu Thần, bổn tọa nhất định khiến ngươi chết không có chỗ chôn! Ha ha ha ha ha ha!

Tiếng cười trầm thấp quanh quẩn trong mật thất không dứt, trong cảnh mờ tối càng âm u hơn.

***

Khi bắt đầu di tích vực ngoại sẽ có truyền thừa lệnh hiện thế trải rộng khấp chiến trường vực ngoại, nên không thể nào chỉ có số ít tộc quần gom trọn hết. Tộc quần mạnh như nhân, yêu, ma cũng chỉ có thể ỷ vào đại năng trong phạm vi quản lý chiến trường vực ngoại của mình được nhiều truyền thừa lệnh.

Ngày di tích mở ra đang đến gần, xao động bất an tràn ngập mùi chết chóc chiến tranh khiến chiến trường vực ngoại dần tĩnh lặng lại.

Vô số tộc quần, ức vạn tu sĩ chờ đợi Ngũ Hành cảnh bắt đầu.

Chiến khu nhân tộc, Côn Luân.

Tiêu Thần bế quan thời gian ngắn, cố gắng điều chỉnh trạng thái của bản thân tranh thủ giữ ở đẳng cấp đỉnh để ứng đối kỳ ngộ trước mắt.

Ngũ Hành cảnh vô cùng nguy hiểm, nhưng có cơ duyên ngập trời là căn nguyên ngũ hành. Tiêu Thần tu đạo đến nay tiếp xúc tiếp xúc rất nhiều chủng loại căn nguyên, bản thân khống chế căn nguyên thủy, hỏa, lôi, sát lục, không gian.

Nhưng trong năm loại căn nguyên thì Tiêu Thần chỉ dung nhập hai loại vào bản thân. Một cái là hỏa chi bản nguyên tách ra từ người lôi long luyện hóa, một cái là thủy chi bản nguyên luyện hóa Đại Diễn Long Hồn đan từ yêu long Nặc Tra.

Hôm ở Đông Trì trọng địa yêu tộc, Tiêu Thần dùng căn nguyên thủy hỏa thúc đẩy thần thông Đại Lãng Đào Sa hóa thành sóng to thủy hỏa, uy lực mạnh mẽ làm hắn rung động, nảy ra một ý tưởng.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...