Mười chín phiếu đồng ý, bảy phiếu bỏ quyền, mười ba phiếu phản đối, nghị quyết thông qua.
Kiếm Tổ cười đầy bí hiểm, uy thế càng mạnh, mơ hồ có cảm giác khống chế toàn cục.
Tiêu Thần cố gắng giấu đi hơi thở, điệu thấp nội liễm, không còn chút gì khí thế cứng rắn bạo ngược. Hắn hoàn toàn ẩn sau bóng dáng Kiếm Tổ.
Còn về tu sĩ hệ nho đạo do Văn Khúc Lão Tổ cầm đầu thì mặt xanh như tàu lá chuối, mắt tràn đầy không cam lòng, ánh mắt quét qua bốn phía. Nhưng không ai muốn âm thầm giao lưu với bọn họ.
Mọi người vốn mặc nhận thế cục hợp tác chèn ép Kiếm Tổ, nhưng Tiêu Thần dùng thủ đoạn cứng rắn ngoài dự đoán đập tan hết.
Khuôn mặt Kiếm Tổ bình tĩnh nhưng ai cũng thấy khóe môi lão cong lên:
- Nếu đã quyết định vụ việc thì các vị đạo hữu giải tán đi. Hiện giờ tộc quần ngừng chiến, tất cả cứ chờ Ngũ Hành cảnh mở ra.
Dứt lời lão quái này liếc qua Tiêu Thần sau đó đứng dậy sải bước rời đi.
Tiêu Thần cười nói:
- Tiêu mỗ đã nói rồi, tại hạ tự nhận mình là người ân oán rõ ràng, nên tại hạ nhớ kỹ ơn giúp đỡ của các vị đạo hữu, sau này nếu có cơ hội sẽ báo đáp.
Tiêu Thần nói xong xoay người đi.
Nhớ kỹ trong lòng sau này báo đáp, nhưng nếu nhìn từ góc độ khác có thể hiểu là Tiêu Thần không quên hôm nay bị làm khó dễ, sau này hắn sẽ tìm cơ hội đáp trả.
Mọi người trong điện đều hiểu mặt trái của câu nói. Đám người Văn Khúc Lão Tổ biểu tình cực kỳ khó xem, phất tay áo bỏ đi.
Cuộc tranh chấp không tiếng động chậm rãi hạ màn.
***
Trước tiểu viện đơn giản, Tiêu Thần cung kính nói:
- Sư tổ, Tiêu Thần cầu kiến.
Giọng Kiếm Tổ lạnh nhạt vọng ra, không hề bất ngờ trước cuộc viếng thăm này:
- Vào đi.
Tiêu Thần ddẩy cửa đi vào, đập vào mắt làm tim hắn đập nhanh. Viện lạc trống trải chỉ có một gian nhà tranh đơn giản, giọng nói truyền ra từ nhà tranh.
Tiêu Thần đặt chân vào viện lạc chợt khựng lại, sau đó chậm rãi cất bước đi tới, biểu tình trầm trọng. Dường như viện lạc nho nhỏ này cực kỳ nguy hiểm như vực sâu trong mắt hắn, phải đi thật lâu mới xuyên qua đó vào nhà tranh.
Trong căn nhà trống rỗng chỉ có một cái bồ đoàn, Kiếm Tổ ngồi trên đó, một thanh trường kiếm đặt ngang trên chân.
Khuôn mặt Tiêu Thần cung kính gập người thi lễ:
- Tu vi như sư tổ mà không bị vật ngoài thân mê hoặc, cần mẫn khổ tu làm đệ tử rất khâm phục.
Tiêu Thần nói rất chân thành từ tận đáy lòng.
Từ lúc Tiêu Thần đặt chân vào viện lạc thì kiếm ý khủng bố dung nhập vào mặt đất dưới chân luôn thử thách nguyên thần, thân thể của Tiêu Thần. Nếu người tu vi hơi yếu đi vào trong e rằng chớp mắt sẽ hình thần đều diệt, bị kiếm ý khủng bố nghiền giết. Càng đến gần nhà tranh thì kiếm ý càng mạnh, bây giờ đi vào trong đó đã đến đẳng cấp khủng bố khiến người tuyệt vọng.
Rất khó tưởng tượng Kiếm Tổ luôn sống trong hoàn cảnh này, tu luyện gian khổ khiến người kính nể.
Kiếm Tổ từ từ mở mắt ra, lắc đầu nói:
- Tu sĩ tu đạo vốn là đi ngược dòng nước, không tiến sẽ lùi. Mặc kệ tư chất như thế nào, cơ duyên ra sao, nếu không vất vả cần cù khổ tu đã định trước thành tựu có hạn. Lão phu là người tu kiếm, trong lòng chỉ có một cây kiếm ngoài ra không có vật gì khác.
Có kiếm trong tay không cầu thứ gì nữa, hưởng thụ vật ngoài thân vốn là hư ảo.
Tiêu Thần vâng dạ, nét mặt đăm chiêu.
Kiếm Tổ cười cười không bàn sâu về việc này, lão đổi đề tài:
- Bổn tọa triệu ngươi đến đây vì có một số điều căn dặn về Ngũ Hành cảnh, ngươi hãy nhớ thật kỹ, có lẽ sẽ được thu hoạch không tưởng.
Lão quái này tạm dừng, sắp xếp từ ngữ một lúc rồi từ tốn kể lại những gì biết về Ngũ Hành cảnh, bao gồm nhiều chỗ bí ẩn, nguy hiểm. Đây không phải tư liệu có thể tra duyệt trong kho điển tịch, nó vô cùng quý giá.
Tiêu Thần cúi đầu ghi nhớ tất cả những thứ này trong lòng, tuy hắn rất tự tin vào thực lực của bản thân nhưng sẽ không cho rằng đủ sức ngông cuồng không thèm để Ngũ Hành cảnh vào lòng. Trước kia đã có cường giả Thái Cổ chết ở bên trong đủ chứng minh sự khủng bố của nó, cẩn thận chuẩn bị một chút có lẽ vào phút then chốt có tác dụng giữ mạng.
Nửa canh giờ sau Kiếm Tổ khép miệng, thản nhiên hỏi:
- Sao rồi? Đã nhớ chưa?
Tiêu Thần kính cẩn thi lễ:
- Bẩm sư tổ, đệ tử ghi nhớ.
Kiếm Tổ vừa lòng gật đầu. Tu vi của Tiêu Thần mạnh mẽ nhưng không có cái tính ngông của tu sĩ hậu bối, điều này đúng là hiếm có. Kiếm Tổ sống từ vạn cổ đến nay gặp qua vô số thiên chi kiêu tử, nhưng rất hiếm ai cuối cùng có thành tựu, đa số chưa lớn lên đã mất mạng, hoặc bị lạc trong tuổi trẻ nổi tiếng không chăm chỉ khổ tu, tranh danh cướp lợi, cuối cùng rơi vào kết cục khiến người tiếc thương.
Kiếm Tổ nhìn thấy trên người Tiêu Thần là sự cẩn thận, ý chí bất khuất không ngừng leo lên trên. Kiếm Tổ không biết ý chí này đến từ đâu nhưng không ảnh hưởng lão thích Tiêu Thần, chỉ cần có tâm tính như vậy thì mai sau mới gầy dựng sự nghiệp lớn được.
Tư chất nghịch thiên, tiềm lực cường đại, tâm tính trầm ổn, ý chí bất khuất, có được bốn loại phẩm chất hiếm có này Kiếm Tổ không nghĩ ra thứ gì có thể ngăn cản Tiêu Thần vươn lên.
Trong lòng Kiếm Tổ đã xem Tiêu Thần là người thừa kế tốt nhất kéo hệ kiếm đạo lên cao, địa vị của hắn ở trong lòng lão cao còn hơn đệ tử thân truyền như Vạn Kiếm Chi Chủ, nếu không đã chẳng chăm sóc đặc biệt như vậy.
Như Vạn Kiếm Chi Chủ nói, Tiêu Thần là người nặng tình nặng nghĩa, nếu chân thành với hắn thì hắn sẽ đáp lại thật lòng. Kiếm Tổ rất đồng ý điều này, nên giờ lão lật tay lấy ra một khối ngọc giản.
- Đây là một tấm bản đồ Ngũ Hành cảnh khiếm khuyết, bổn tọa chuẩn bị nó cho ngươi, tuy không hoàn toàn chính xác nhưng có thứ đó trong tay sẽ giúp ngươi tránh thoát nhiều nguy cơ. Ngươi hãy nhớ kỹ nó trong đầu rồi hủy ngọc giản này đi.
Lòng Tiêu Thần rung động, lặng im không nói chỉ cúi gập người vái, hai tay nhận ngọc giản.
Bản đồ Ngũ Hành cảnh một trong bốn mật cảnh vực ngoại, tuy là bản đồ khiếm khuyết nhưng mức độ quý giá của nó không cần nói cũng biết. Với thân phận như Kiếm Tổ muốn thu vào tay cũng khó khăn, không biết lão đã âm thầm nợ bao nhiêu nhân tình.
Tình nghĩa này quá nặng.
Tiêu Thần không xem như quân tử nhưng hắn cũng không là tiểu nhân, hắn nhớ kỹ bốn chữ tri ân báo đáp. Tiêu Thần không nói nhiều về ân tình hôm nay nhưng đã ghi nhớ trong lòng, sau này sẽ báo dáp.
Lát sau Tiêu Thần nhớ kỹ nội dung ngọc giản, tay hắn lóe linh quang chấn nát bấy ngọc giản.
Chương 1655vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận