Văn Khúc Lão Tổ cũng không hiểu Tiêu Thần có ý gì, cười gượng nói:
- Tiêu Thần đạo hữu biết thì tốt. Lão phu tuyệt đối không phải hạng người hẹp hòi, những lời đã nói có lẽ khiến đạo hữu không thích nhưng đúng là suy nghĩ cho đạo hữu.
Lão quái này nói rất hiên ngang lẫm liệt, có mấy phần chính nhân quân tử, da mặt dày song song với tuổi của lão.
Tiêu Thần gật gù, nụ cười thì tan biến như sương tuyết, nét mặt sa sầm nói:
- Chuyện của bổn tọa tự bổn tọa biết, còn không cần làm phiền Văn Khúc đạo hữu chỉ trỏ. Hay đạo hữu cho rằng mình có tư cách chỉ điểm cho bổn tọa? Thật là kẻ vô tri!
Tiêu Thần đột nhiên trở mặt vỗ bàn cái rầm đứng dậy, hắn không sử dụng tu vi nếu không bàn dài đá xanh đã thành bột phấn.
Tiêu Thần phớt lờ Văn Khúc Lão Tổ xanh mặt, không cho đám lão quái có thời gian che đậy vẻ mặt giật mình, hắn quát to:
- Công tích cho tộc quần? Văn Khúc đạo hữu nói công tích đó là gì? Giết cường giả dị tộc tương lai có tính là công tích cho tộc quần không? Trong thử luyện tộc quần, bổn tọa mấy phen sống chết, giết cường giả của vô số dị tộc, xếp hàng đầu Chiến bảng, không biết xóa bỏ tai họa ngầm ngày sau cho bao nhiêu người, điều này có tính là công tích lớn cho nhân tộc không?
- Nếu cảm thấy giết cường giả dị tộc tương lai chưa đáng là gì vậy đỉnh tộc quần dị tộc có tính là công tích lớn? Ngày kết thúc chiến trường tộc quần, Huyền Ma Chi Chủ nhận nhờ vả đến giết bổn tọa, bị bổn tọa giết trong không gian loạn lưu. Đại trưởng lão nhân tộc ta đều biết chuyện này! Rời đi Tổ thành vì tranh giành món chí bảo, tu sĩ đỉnh tộc quần dị tộc chết trong tay bổn tọa cỡ vài người, thậm chí tồn tại bản tổ cũng chết. Việc này liên quan đến bí ẩn của Tiêu mỗ nên không thể công bố ra ngoài, nhưng Kiếm Tổ đại nhân có thể làm chứng cho bổn tọa!
- Nếu Văn Khúc đạo hữu cho rằng những điều này vẫn không tính là công tích lớn, vậy trước đó bổn tọa giết Yêu Vũ Đệ Tam bản tổ của yêu tộc, một đường xuyên qua chiến khu yêu tộc đánh bại nhiều Yêu Tổ, trên Bách Sát thành đánh rơi Yêu Soái Tử Xuyên, lớn mạnh uy danh của nhân tộc ta. Điều này có tính là công lớn không?
Ngôn từ hùng hổ, ngữ điệu sắc bén, hơi thở phát ra, Tiêu Thần như sư tử đực giận dữ, khí thế nháy mắt trấn áp toàn trường.
- Công tích như vậy mà bổn tọa không có tư cách được di tích vào danh ngạch thì ai xứng đáng có nó!?
Câu cuối nói năng dõng dạc như tơ lụa bị xé rách, khí thế mạnh mẽ đẩy Văn Khúc Lão Tổ lùi lại mấy bước, sắc mặt trắng bệch.
Tiêu Thần cười khẩy nói:
- Còn về lý do thứ hai Văn Khúc đạo hữu nói đối với bổn tọa chỉ là thứ vớ vẩn. Không lẽ bổn tọa nắm giữ ba căn nguyên thì không thể có thêm nhiều lực lượng căn nguyên khác sao? Đạo lý này ở đâu ra? Cho dù được đến căn nguyên vô dụng với bổn tọa nhưng có thể hiến cho sư tổ, sư tôn. Giải quyết thế nào là chuyện của bổn tọa, không cần làm phiền Văn Khúc đạo hữu tốn sức mệt nhọc suy nghĩ. Văn Khúc đạo hữu không cảm thấy mình lo quá nhiều sao? Còn điều cuối cùng thì bổn tọa không muốn giải thích nữa, chỉ hỏi Văn Khúc đạo hữu một câu. Nếu không ai lộ ra hành tung của bổn tọa thì có ai biết ta tiến vào trong Ngũ Hành cảnh? Hoặc là đạo hữu có ngụ ý uy hiếp bổn tọa từ bỏ cơ hội vào Ngũ Hành cảnh lần này?
Văn Khúc Lão Tổ vừa kinh vừa giận, gã không ngờ lý do mình tỉ mỉ chuẩn bị đều bị Tiêu Thần phản bác hết, còn bị chụp mũ muốn thông đồng với địch. Khuôn mặt già nua trướng xanh tím.
- Tiêu Thần, ngươi đừng ngậm máu phun người, lão phu lòng dạ bằng phẳng!
Tiêu Thần cười nhạt vung ống tay áo, không chút khách sáo ngắt lời lão quái này:
- Nhìn biểu hiện của Văn Khúc đạo hữu lúc này không giống lòng dạ bằng phẳng chút nào. Cần gì giơ cờ đường hoàng, không cảm thấy nóng mặt sao?
Nói đến đây Tiêu Thần chậm rãi quét mắt qua trong Tây Vương điện, ánh mắt lạnh băng:
- Huống chi dù thân phận bị lộ, bị người biết tung tích thì sao? Bổn tọa có thể hạ gục cả Yêu Soái Tử Xuyên chẳng lẽ sợ người khác sao? Nếu có đại năng dị tộc ra tay, đến một tên chết một tên, đến hai tên chết nguyên cặp. Các vị đạo hữu nghĩ sao?
Sát khí lạnh băng từ từ khuếch tán ra ngoài người Tiêu Thần tràn ngập điện vũ, bao trùm mọi người.
Câu nói đó nhìn như nhằm vào đại năng dị tộc lại khiến đám người trong điện biến sắc mặt, ánh mắt kiêng dè, giận dữ bừng lên nhưng giấu nỗi sợ hãi bên dưới.
Nguyên đại điện tĩnh lặng, không khí cứng ngắc.
Văn Khúc Lão Tổ thở hồng hộc, khuôn mặt tràn đầy xấu hổ tức giận, bối rối bàng hoàng, chẳng còn chút phong phạm khí độ lúc trước. Hôm nay lão quái này bị Tiêu Thần nhiều phen dùng thủ đoạn sấm sét tổn hại nặng, lão cố nén không ngửa đầu phun máu đã là giỏi.
Mắt Kiếm Tổ lóe ý cười, khuôn mặt thì nghiêm nghị hắng giọng nói:
- Tiêu Thần ngồi xuống đi, lớn tiếng trong Tây Vương điện còn ra thể thống gì. Đừng để người ta cho rằng tu sĩ hệ kiếm đạo ta không biết lễ phép.
Tiêu Thần kính cẩn vâng dạ, hơi thở bạo ngược thoáng chốc biến mất sạch.
Tiêu Thần chắp tay hướng mọi người:
- Tiêu mỗ một chốc kích động, lỡ có gì làm quá xin các vị đạo hữu bao dung cho.
Một đám lão quái cười cứng ngắc gật đầu. Không đơn giản là gầm rống, nhà ngươi đang uy hiếp trắng trợn nhưng Kiếm Tổ nhẹ nhàng nói một câu cho qua. Nghe đồn hệ của Kiếm Tổ siêu bao che, giờ mới biết nói vậy là còn nhẹ. Đây là bao che chẳng cần biết tốt xấu, mà còn hùng hổ hợp lý khiến người uất nghẹn, không phục không được.
Kiếm Tổ nhíu mày nói:
- Bây giờ Tiêu Thần và Văn Khúc mỗi người một lý lẽ, cuối cùng vẫn cần hội nghị Cổ cảnh tối cao ra quyết định cuối cùng. Lão phu vẫn đồng ý Tiêu Thần vào Ngũ Hành cảnh, các vị có thể tỏ thái độ.
Tu sĩ hệ Kiếm Tổ rất thân thiết với Tiêu Thần, xem hắn nhục nhã thế lực hệ nho đạo càng sung sướng hơn. Mỗi người liên tục tỏ thái độ đồng ý, được mười phiếu.
Tiếp theo trong điện chìm trong yên lặng, các lão quái liên tục thay đổi sắc mặt, suy nghĩ còn nhiều do dự. Kiếm Tổ, Tiêu Thần cùng ngước lên, ánh mắt bình tĩnh quét qua đại điện. Hai người không nói nhiều nhưng gây áp lực chấn nhiếp rất lớn.
- Bổn tọa đồng ý!
- Bổn tọa phản đối!
- Đồng ý!
***
Yến Vương thầm than, nhìn Tiêu Thần một lúc rồi chọn bỏ quyền. Yến Vương là thủy tổ một tay sáng tạo Thử Hoàn Minh, đã biết tin hậu nhân dòng chính Linh Giới truyền tin, gã vốn định làm khó Tiêu Thần nhưng thế cục hiện giờ khiến gã thay đổi thái độ. Nhân tộc sau này ngày nào Ngọc Cung Lão Tổ chưa quay về thì Kiếm Tổ một tay che trời, trong tình huống này nếu tiếp tục khó xử Tiêu Thần không là hành động khôn ngoan.
Bình luận