Đạo (Dịch) – Chương 1652

Lão tổ nhân tộc mạch Ngọc Cung cảm thấy rát mặt nản lòng. Lão đại vắng mặt, lão nhị định cản trở lão đại phe địch, chưa ra tay đã bị đồ tôn của người ta tát cho một cái rõ kêu, thế nhưng lão nhị không dám đánh trả, mất mặt chết.

Sự việc đã đến mức này rồi thì hiếu chiến cái khỉ gì.

Trong phút chốc tu sĩ mạch Ngọc Cung Lão Tổ tăng vọt sĩ khí, lão tổ phe phái khác khóe mắt co giật, lòng cực kỳ kiêng dè, sợ sơ sẩy một cái bị kéo vào.

Tiêu Thần cười cười phớt lờ sắc mặt mọi người thay đổi, cất bước đi hướng ghế ngồi của Văn Khúc Lão Tổ dưới tay Kiếm Tổ. Tiêu Thần kính cẩn thi lễ với Kiếm Tổ rồi xoay người ngồi xuống.

Kiếm Tổ thầm thích, liếc qua Văn Khúc Lão Tổ càng thấy sướng hơn. Không chỉ vì nhìn Văn Khúc Lão Tổ chịu thiệt, quan trọng nhất là trong trận chiến hôm nay giành trước cướp người, nắm chặt quyền chủ động. Việc này nhìn như đơn giản nhưng Kiếm Tổ biết rõ trong bóng tối dính líu nhiều việc, trận chiến này lão vốn hơi lo nhưng giờ biết Tiêu Thần ra tay tăng thêm niềm tin cho lão, vẻ mặt thả lỏng hơn.

Tu sĩ phe Kiếm Tổ cười tươi, ánh mắt nhìn Tiêu Thần lộ rõ thân thiết, đối lập rõ ràng với đám người Văn Khúc Lão Tổ mặt xám xịt.

Tiêu Thần lạnh nhạt nói:

- Được rồi, hiện tại Văn Khúc đạo hữu có thể nói chuyện. Không biết đạo hữu có lý do gì phủ quyết bổn tọa vào Ngũ Hành cảnh?

Tiêu Thần không phát ra khí thế gì nhưng trải qua chuyện lúc trước rồi không ai to gan dám coi thường hắn nữa, không khí trong điện đột nhiên căng thẳng.

Văn Khúc Lão Tổ vừa xấu hổ vừa tức giận, ánh mắt thất vọng của tu sĩ phe mình giày vò lão. Nhưng Văn Khúc Lão Tổ không uổng là lão quái sống dài vô tận, dựa vào tu vi tâm cảnh mạnh mẽ đè xuống bức bối trong lòng.

Văn Khúc Lão Tổ trầm giọng nói:

- Tiêu Thần đạo hữu, di tích vực ngoại mở ra là cơ duyên hiếm có, nhiều lần danh ngạch mở ra sẽ ban thưởng cho người có tư chất siêu tốt, tu sĩ có cống hiến lớn cho tộc quần nhân tộc ta để khen ngợi. Với tu vi của đạo hữu đúng là có tư cách tiến vào di tích nhưng về công tích thì đạo hữu chưa đủ tư cách được danh ngạch.

Lão quái này kiềm nén lửa giận nhưng sao có thể hoàn toàn bỏ qua được, lão không nổi khùng lên đã là hiếm có, bây giờ nói chuyện toát ra khí thế khiếp người.

Kiếm Tổ sầm mặt xuống, về chuyện gì thì lão cũng không thể lấp liếm được. Văn Khúc Lão Tổ cắn chặt chuyện này, Kiếm Tổ không tiện mạnh mẽ đè xuống không thì sẽ làm tu sĩ đổ máu nóng lập công cho tộc quần thấy lạnh lòng. Lão thật khó xử.

Tiêu Thần biểu hiện bình tĩnh, sắc mặt thản nhiên không phản bác điều này.

Văn Khúc Lão Tổ thầm cười lạnh, chỉ dựa vào điều này là lão có thể kiềm chặt Tiêu Thần, khiến hắn mặt xám mày tro. Huống chi Văn Khúc Lão Tổ không chỉ chuẩn bị có một điều này.

- Theo lão phu được biết thì Tiêu Thần đạo hữu bày ra lôi chi bản nguyên trong Tổ thành, dùng sóng to thủy hỏa ngăn cản ba yêu tộc, dễ dàng thoát khỏi Đông Trì trọng đại quân sự của yêu tộc. Nếu lão phu không đoán sai thì Tiêu Thần đạo hữu hiện đã có được ít nhất ba căn nguyên thủy, hỏa, lôi, không biết đạo hữu có phản đối việc này?

Nói đến đây lão quái này không cho Tiêu Thần thời gian trả lời, tiếp tục bảo:

- Tu sĩ tu đạo được một căn nguyên có thể thành Thái Cổ, đạo hữu đã được ba loại thì cần gì đi tranh Ngũ Hành cảnh? Nên biết trong Ngũ Hành cảnh quý giá nhất chỉ là căn nguyên ngũ hành, dù có thêm một loại cũng chỉ là dệt hoa trên gấm đối với đạo hữu, chưa chắc là chuyện tốt.

Đạo căn nguyên bác đại tinh thâm, có thể tham ngộ một loại, bồi dưỡng đến cảnh giới đại thành đã là muôn vàn khó khăn, nếu đạo hữu phân tâm quá nhiều, trước mắt nhìn như được đến lực lượng càng mạnh nhưng nhìn xa thì không phải việc tốt. Ta nghĩ các vị đạo hữu đều hiểu điều này. Nên chẳng bằng nhường cơ hội vào Ngũ Hành cảnh cho tu sĩ hậu bối của nhân tộc ta, có lẽ cơ duyên khiến bọn họ dung hợp căn nguyên, cho nhân tộc ta tăng thêm một cường giả Thái Cổ.

Đám lão quái trong điện lòng rung động, tuy rằng bọn họ đã biết việc này nhưng nghe Văn Khúc Lão Tổ nói Tiêu Thần có ba căn nguyên vẫn làm họ giật mình, khó kiềm nén sinh ra ghen ghét.

Căn nguyên quý giá biết bao, trong ức vạn sinh linh Linh Giới cuối cùng bao nhiêu khống chế được căn nguyên? Tính từ con số tộc quần lớn như nhân tộc tuyên bố với bên ngoài chỉ có ba mươi chín đại năng Thái Cổ, dù trong bóng tối còn giấu một ít nhưng tuyệt đối sẽ không nhiều hơn con số này. Ức vạn tu sĩ mới ra một vị đại năng nắm giữ căn nguyên, nhưng Tiêu Thần một mình sở hữu ba loại căn nguyên hỏi sao không làm người ta hâm mộ? Quan trọng nhất là đây chỉ là nhận định bảo thủ nhất ít nhất có ba căn nguyên, có lẽ càng nhiều nữa. Tiềm năng trưởng thành khủng khiếp như thế làm người sợ hãi, nên khi nghe lý do đường hoàng nhưng thật ra vớ vẩn của Văn Khúc Lão Tổ, dù bọn họ cười thầm trong bụng nhưng ngoài mặt lộ vẻ đồng ý.

Tiêu Thần đã cực kỳ mạnh, tuyệt đối không thể khiến hắn tiếp tục không kiêng nể gì lớn lên thêm nữa, không thì sau này trong nhân tộc còn chỗ đứng nào cho bọn họ?

Văn Khúc Lão Tổ nhạy bén nhận ra sắc mặt mọi người thay đổi, lòng thầm rung lên:

- Ngoài ra lão phu còn có lý do thứ ba là Tiêu Thần đạo hữu giữ ba căn nguyên nhưng kẻ thù với tộc quần Linh Giới như yêu, ma. Lần này vào Ngũ Hành cảnh chưa biết được cơ duyên hay không, nếu bị người phát hiện hành tung, sợ rằng trong khoảnh khắc sẽ dẫn đến nhiều cường giả dị tộc vây công. Dù đạo hữu có thực lực rất mạnh chỉ e sự việc trở nên cực kỳ rắc rối, thậm chí là hậu quả không thể cứu vãn. Nên lão phu không đồng ý Tiêu Thần đạo hữu vào Ngũ Hành cảnh, xin tại hạ đạo hữu hãy suy nghĩ kỹ rồi quyết định.

Công nhận mồm mép của Văn Khúc Lão Tổ rất giỏi, ba lý do cái nào cũng đường đường chính chính, không cảm thấy xuất phát từ lòng ích kỷ. Lão còn kích động kiêng dè trong lòng mọi người, được nhiều lão quái đồng ý. Ai nấy gật gù, đang định có quyết định cuối cùng. Nếu hơn một nửa lão tổ tộc quần từ chối đè nghị của Kiếm Tổ thì chuyện hôm nay không có đường cứu vãn.

Nhưng vào lúc này Tiêu Thần đột nhiên ngước đầu lên, cười dịu dàng:

- Văn Khúc đạo hữu đưa ra lý do thật đầy đủ, suy nghĩ kỹ thì dường như có ý lo lắng cho tại hạ.

Giọng nói bình thản nhưng vừa đúng chặn lại đám người định tỏ thái độ. Mọi ánh mắt nhìn qua, đều lộ vẻ khó hiểu. Nếu Tiêu Thần nổi khùng lên có lẽ họ mới cảm thấy bình thường, bây giờ nhìn sao cũng thật quái dị, bị người phá hỏng chuyện tốt còn bình tĩnh như vậy, không giống phong cách làm việc của Tiêu Thần.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...