May mắn Tiêu Thần xuất hiện không chỉ tạo uy hiếp rất lớn cho phe Ngọc Cung, thái độ vi diệu của Yến Vương khiến lão mừng thầm. Cộng thêm mấy lão tổ trung lập thái độ lấp lửng tăng thêm niềm tin cho Văn Khúc Lão Tổ, nếu chỉ dựa vào lão thì làm sao dám công khai khiêu khích quyết định của Kiếm Tổ?
Hai tộc nhân, yêu đại chiến, Kiếm Tổ mượn cơ hội khống chế phần lớn lực lượng quân đội nhân tộc đã làm các phe phái nội bộ cảnh giác. Bọn họ sống thoải mái trong khi Kiếm Tổ và Ngọc Cung Lão Tổ giằng co, nên không hy vọng xuất hiện một người thống trị cường đại thống nhất, điều này xúc phạm nặng đến ích lợi của họ.
Văn Khúc Lão Tổ cười nhạt, lần này lão dựa thế liên hợp lực lượng các phe đấu pháp với Kiếm Tổ một phen. Nếu thắng thì sau này Kiếm Tổ muốn thật sự khống chế lực lượng nhân tộc đã khó càng khó hơn, nhưng nếu thua thì uy danh của Kiếm Tổ càng dữ dội. Trừ phi Ngọc Cung Lão Tổ quay về, nếu không bọn họ chẳng có ngày trở mình.
Nên không thể thua trong cuộc đấu này!
Về danh ngạch Ngũ Hành cảnh nhìn như đơn gỉan nhưng liên quan tới phe phái nhân tộc đấu đá nhau. Trong vô hình Tiêu Thần lại bị đẩy đến đầu sóng ngọn gió, trở thành nơi mọi ánh mắt nhìn.
Tiêu Thần đi vào điện, khuôn mặt bình tĩnh, đôi mắt đen láy tựa biển tinh thần toát ra khí lạnh.
Tiêu Thần kính cẩn thi lễ:
- Đệ tử Tiêu Thần bái kiến sư tổ.
Nhưng chỉ hướng về một mình Kiếm Tổ, hiện tại Tiêu Thần có tư cách và năng lực làm như vậy.
Chiêu này vô tình nâng cao địa vị của Kiếm Tổ, Văn Khúc Lão Tổ biến sắc mặt càng âm trầm.
Yến Vương mắt lóe tia sáng, hơi cau mày liếc qua người Tiêu Thần.
Đáy mắt Kiếm Tổ lóe tia khen ngợi, thản nhiên nói:
- Tiêu Thần không cần đa lễ, hôm nay lão phu triệu ngươi tiến đến vì chuyện gì chắc ngươi đã biết.
Tiêu Thần gật đầu nói:
- Đệ tử đã biết ngọn nguồn vụ việc nhưng cũng khiến đệ tử khó hiểu. Lẽ ra đệ tử là một trong các tu sĩ đi Ngũ Hành cảnh không nên xen vào việc xác định danh sách.
Nói đến đây mắt Tiêu Thần lộ ra vẻ khó hiểu rất thật.
Kiếm Tổ nhẹ gật đầu, bình tĩnh nói:
- Đúng là lão phu có nói cho ngươi một danh ngạch vào di tích, nhưng việc này có thay đổi nên lão phu mới triệu ngươi đến, hy vọng nghe ý kiến của ngươi.
Tiêu Thần nghi hoặc hỏi:
- Không biết là vị đạo hữu nào phản đối đệ tử tiến vào di tích? Đệ tử muốn hỏi thăm lý do tại sao.
Kiếm Tổ im lặng không nói, ánh mắt nhìn hướng Văn Khúc Lão Tổ.
Đám lão quái trong điện tim rớt cái bịch, thầm than phối hợp ghê gớm thật. Tiêu Thần không dễ chọc, chạy thẳng đến chủ đề, hai, ba câu đã tung hứng với Kiếm Tổ vừa đánh vừa kéo Văn Khúc Chi Chủ ra, thật không đơn giản.
Văn Khúc Lão Tổ cảm ứng các ánh mắt bốn phía mập mờ quét qua, lão chửi thầm trong bụng rồi lại không biết làm sao.
Văn Khúc Lão Tổ cứng da đầu nói:
- Tiêu Thần đạo hữu, bổn tọa có chút thắc mắc về điều này, vừa lúc muốn thảo luận với đạo hữu.
Lão quái này đang định nói ngôn từ đã chuẩn bị sẵn nhưng Tiêu Thần xua tay ngắt lời:
- Đã muốn bàn bạc thì bổn tọa không tiện đứng ở đây, sư tổ, không biết Tiêu Thần có chỗ ngồi trong điện không?
Kiếm Tổ liếc qua Văn Khúc Lão Tổ mặt đỏ rực, lão cảm thấy cả người sung sướng, cười tủm tỉm nói:
Tiêu Thần cười cười, quét mắt hướng bàn đá xanh dài:
- Nếu vậy thì không biết đệ tử nên ngồi ở chỗ nào?
Mắt Kiếm Tổ lóe ý cười, đã hiểu ý của Tiêu Thần, lão hắng giọng:
- Tu sĩ chúng ta lấy thực lực làm vua, thứ hạng chỗ ngồi luôn là người mạnh hàng đầu, người yếu hàng sau. Nhưng tình huống của ngươi hơi đặc biệt, lão phu không tiện sắp đặt.
- Rắc rối thật, tuy đệ tử không để ý hư danh nhưng không thể làm yếu danh tiếng hệ kiếm đạo chúng ta được.
Tiêu Thần nhíu mày nói:
- Thôi thì đệ tử tự chọn chỗ ngồi, nếu các vị đạo hữu cảm thấy Tiêu mỗ cuồng vọng tự đại hơi quá mức thì có thể chỉ ra.
Đám lão quái trong Tây Vương điện lờ mờ hiểu ra, ai nấy vụt ngẩng đầu, mắt lộ tia giật mình. Bọn họ không ngờ Tiêu Thần sẽ dùng thủ đoạn cứng rắn như vậy.
Văn Khúc Lão Tổ sắc mặt âm trầm, từ khi nào cục diện đã bị Kiếm Tổ, Tiêu Thần nắm giữ chủ động, làm lão không có chút cơ hội phản bác đã bị dồn đến không có đường lui.
Tiêu Thần liếc mắt qua, đương nhiên nhìn hướng Văn Khúc Lão Tổ:
- Văn Khúc đạo hữu, bổn tọa mới gặp mặt sư tổ, hy vọng có thể ở gần lão nhân gia một chút, không biết đạo hữu có đồng ý nhường ghế cho tại hạ không?
Dù đã đoán được ý đồ của Tiêu Thần nhưng nghe hắn chính thức đưa ra yêu cầu làm đám lão tổ nhân tộc tim đập nhanh, bỗng cảm thấy sự việc không giống như bọn họ nghĩ.
Tiêu Thần không dính líu nhiều đến việc trong nhân tộc, hắn cũng không kiêng dè gì nhiều, làm việc không kiêng nể gì rồi lại có thực lực cường đại. Chọc vào loại tồn tại này không là hành động sáng suốt.
Trong điện yên tĩnh, tất cả ánh mắt cùng nhìn Văn Khúc Lão Tổ, chờ lão đáp lại.
Khóe môi Văn Khúc Lão Tổ co giật, nắm tay run run trong ống tay áo nói rõ tâm tình của lão quái này kích động cỡ nào. Cảm xúc xấu hổ bức bối tràn ngập trong đầu, mắt Văn Khúc Lão Tổ lạnh băng.
Khinh người quá đáng! Thật sự là khinh người quá đáng!
Văn Khúc Lão Tổ định đập bàn đứng dậy nhưng khi liếc mắt qua người Tiêu Thần, nhìn mắt hắn lạnh băng thì lão rùng mình, người cứng ngắc như tạt nước lạnh.
Hắn cố ý chọc giận mình!
Khi ý nghĩ này nổi lên, khí lạnh chạy dọc sống lưng lan tràn toàn thân Văn Khúc Lão Tổ.
Văn Khúc Lão Tổ nhớ lúc ở Bách Sát thành, phong mang kinh diễm muốn xé rách bầu trời chém xuống, Yêu Soái Tử Xuyên dốc hết sức vẫn bị đánh rơi.
Lão có thể đánh lại Yêu Soái Tử Xuyên không? Buồn cười!
Vậy lão có thể ngăn cản thần thông của Tiêu Thần chăng? Trò đùa này không vui.
Văn Khúc Lão Tổ nghiến răng nghiến lợi, cúi đầu suy nghĩ. Tiêu Thần rất có kiên nhẫn, cười tủm tỉm chờ Văn Khúc Lão Tổ đáp lại.
Văn Khúc Lão Tổ rít từng chẽ qua kẽ răng, hơi thở dao động không ổn định, nỗi lòng hơi kích động:
- Được, lão phu đồng ý!
Chưa chiến đã lùi, hôm nay lão đã bị yếu thế, Văn Khúc Lão Tổ biết vậy nhưng khốn khổ là không có cách ứng đối. Nếu không đồng ý thì làm sao bây giờ? Bị Tiêu Thần mượn cơ hội khiêu chiến, tiếp đó bẻ gãy nghiền nát đánh bại thành đá lót chân cho người ta sao?
Đại trượng phu co được giãn được, cho nên Văn Khúc Lão Tổ nhịn!
Bình luận