Đạo (Dịch) – Chương 1650

Lão Tổ Đoan Gia hung tợn thầm rít gào:

- Tiêu Thần! Không lâu nữa bổn tọa sẽ quay về nhân tộc, khi đó tất cả những gì lão phu mất đi sẽ lấy lại từ ngươi cả vốn lẫn lời!

Lão Tổ Đoan Gia hút lực lượng lôi đình càng mau hơn nữa.

Trong Ô Nguyên cảnh, các sợi màu xám trắng như kinh mạch dày đặc liên thông sâu trong lòng đất, có tử khí vô tận dọc theo sợi như kinh mạch tụ tập hướng trung tâm, nhiều tử khí mục nát tụ lại, đối với bất cứ sinh linh nào đều là tuyệt cảnh phải chết nhưng trong đó có một bóng người nằm thẳng bên trong căn đống tử khí xung quanh dung nhập vào cơ thể mình.

Cùng với tử khí dung nhập, một hơi thở khủng bố nặng nề phát ra từ bóng người đó, âm lạnh, khát máu.

***

Chiến sự nhân, yêu tộc tạm dừng. Đám lão tổ tộc quần Kiếm Tổ lập tức thi triển đại thần thông trở về Côn Luân. Tiêu Thần nhìn khuôn mặt Kiếm Tổ nghiêm túc, lòng máy động hiểu ngay chắc liên quan đến di tích chiến trường vực ngoại.

Di tích ẩn trong hư không, nó không phải luôn không thay đổi, theo thời gian trôi qua nó không ngừng di dời vị trí, một loại thời gian luân hồi không theo quy luật mở ra. trong đó nổi tiếng nhất là Thiên Vân cảnh, Lang Hoàn cảnh, Ngũ Hành cảnh, Thái Cổ Ngục.

Bốn khu di tích nổi tiếng nhất nguyên chiến trường vực ngoại, có vô số nguy hiểm, sơ sẩy một cái dù là đại năng Thái Cổ cũng sẽ chết. Nhưng cơ duyên giấu trong di tích cũng vô cùng hấp dẫn. Có người tiến vào trong đó trực tiếp dung hợp lực lượng căn nguyên thăng cấp Thái Cổ. Ngoài ra pháp bảo, công pháp nhiều không đếm xuể, tất cả đều là tinh phẩm hiếm gặp. Ngày thứ bảy sau khi đến Côn Luân, Tiêu Thần được tin của Kiếm Tổ nói di tích mở ra ở góc đông nam chiến trường vực ngoại, phạm vi chiến khu của mấy tiểu tộc. Theo dị tượng biểu hiện, dao động hơi thở trước khi di tích hiện thế thì rất có thể là Ngũ Hành cảnh một trong bốn di tích nổi tiếng.

Ngũ Hành cảnh như cái tên của nó, bên trong tràn ngập lực lượng ngũ hành vô tận, bài xích linh lực thuộc tính khác, đầy rẫy nguy hiểm. Nghe đồn từng có cường giả Thái Cổ cảnh chết ở bên trong, Ngũ Hành cảnh là vùng đất nổi tiếng hung thần.

Nhưng trong Ngũ Hành cảnh có cơ duyên vô tận, ví dụ Ngũ Hành Châu là vật thiên nhiên sinh ra trong Ngũ Hành cảnh, sau khi kích phát có thể được vòng bảo hộ ngũ hành tinh thần, ngũ hành chuyển động tự động bổ khuyết nên năng lực phòng ngự rất mạnh.

Còn có Kim Linh Kết Châu, Thủy Linh Kết Châu, Mộc Linh Kết Châu, Hỏa Linh Kết Châu, Thổ Linh Kết Châu, dị bảo luyện hóa hấp thu chúng nó tăng cao tu vi thuộc tính đơn thì càng nhiều vô số kể.

Ngoài ra có các loại điển tịch thần thông, pháp bảo ngũ hành tu sĩ Ngũ Hành cảnh để lại, nếu lộ ra với đời sẽ gây chấn động lớn trong Linh Giới.

Ngũ Hành cảnh mở ra nhiều lần, người được báu vật cũng nhiều nhưng người chết trong đó thì càng đông đúc không thể thống kê, cái danh đất hung rất xứng với thật.

Sau khi Tiêu Thần được Kiếm Tổ tuyền tin đã bắt đầu chặt chẽ sưu tầm tin tức liên quan Ngũ Hành cảnh. May mắn thực lực nhân tộc cường đại, bên ngoài tin đồn về Ngũ Hành cảnh rất ít, điển tịch nhân tộc cất trong khó thì có ghi chép về chỗ này.

Những điển tịch đa số rất quý giá nhưng với thân phận, địa vị hiện tại của Tiêu Thần không khó tra duyệt chúng.

Tiêu Thần mất hai ngày rốt cuộc thu hết tin tức liên quan Ngũ Hành cảnh vào đầu, xác nhận không có bất cứ bỏ sót nào mới xoay người rời khỏi kho điển tịch. Trước tiên chuẩn bị mọi thứ mới sẽ không luống cuống khi có tình huống đột ngột xảy ra, lúc gặp nguy hiểm càng dễ tìm ra cách giải quyết. Tiêu Thần biết rõ điều đó, hắn vẫn luôn làm như vậy.

Ngày thứ ba, Tiêu Thần thức tỉnh từ tu luyện giơ tay thu ngọc giản truyền tin vào tay, thần thức thò vào trong. Tiêu Thần cau mày, nét mặt sa sầm.

Kiếm Tổ truyền tin triệu Tiêu Thần đi Tây Vương điện nghị định danh sách phái tu sĩ nhân tộc đi di tích mở ra. Bản thân Tiêu Thần đã là thành viên vào di tích rồi, tại sao còn muốn trưng cầu ý kiến của hắn? Sự việc có vẻ kỳ kỳ.

Tiêu Thần suy nghĩ giây lát, vụt ngẩng đầu lên, mắt lóe tia sáng, khóe môi cong lên đường nét lạnh băng.

Hắn muốn xem thử là kẻ gian tà nào ở sau lưng phá hoại chuyện này!

***

Côn Luân Tây Vương điện là trọng địa quân cơ, trừ lão tổ tộc quần ra nếu không được lệnh thì không cho phép tự tiện đến gần, nếu không sẽ bị nghiêm trị theo tội nặng, tuyệt không nương tình.

Sương mù lượn lờ, núi rừng xanh biếc. Con đường núi nhỏ quanh cỏ trải đá vụn khúc khuỷu chúc xuống, hoàn cảnh nhìn như yên lặng nhưng trong âm thầm biết bao cặp mắt nhìn, có gió thổi cỏ lay không thể đánh lừa tầm mắt bọn họ.

Tu sĩ áo xanh cất bước đi lên, ngước nhìn cung điện ẩn trong mây mù, tuy tầm mắt mơ hồ không thấy rõ toàn cảnh nhưng tăng thêm sự bí ẩn, cảm nhận áp lực dày nặng truyền từ trong đó khiến người sinh lòng kính sợ.

Tiêu Thần hơi tạm dừng, ánh mắt sắc bén như lưỡi đao xuyên thấu không gian vô tận rơi vào đại điện, khóe môi cong lên lạnh lùng. Tiêu Thần ngẩng đầu sải bước tới trước.

Tiêu Thần đi lên núi, giây lát Tây Vương điện đã đập vào mắt.

Điện màu xanh đập hơi thô ráp, phối hợp phong cách kiến trúc xa xưa cứng ngắc tăng khí túc sát nghiệp binh cho đại điện, như mãnh hổ quỳ rạp dưới đất, ngẫu nhiên lộ ra nanh vuốt rất là dữ tợn.

Trong Tây Vương điện tụ tập đủ ba mươi chín lão tổ nhân tộc. Đằng trước bàn đá xanh dài lấy Kiếm Tổ dẫn đầu, nhóm Văn Khúc Lão Tổ, Yến Vương, Nam Sơn Lão Tổ xếp hàng hai bên. Mỗi người biểu tình khác nhau, không khí trong điện hơi nặng nề.

Cộp cộp!

Tiếng bước chân khẽ khàng từ xa đến gần. Kiếm Tổ hít sâu cố nén lửa giận nhưng mắt tràn đầy lạnh lùng.

Văn Khúc Lão Tổ thầm thở ra, đối mặt Kiếm Tổ Thái Cổ hậu kỳ khiến lão chịu đựng áp lực lớn. Nhưng Ngọc Cung Lão Tổ vắng mặt, Văn Khúc Lão Tổ tuyệt đối không thể bị buộc liên tục lùi bước, không thì nhiều năm vất vả thành lập thế cục sẽ sụp đổ trong giây lát. Thừa dịp Kiếm Tổ bị dời sự chú ý, mắt Văn Khúc Lão Tổ hấp háy liên tục, suy nghĩ xoay chuyển nhanh. Văn Khúc Lão Tổ tìm cách làm sao ngăn cản Tiêu Thần vào Ngũ Hành cảnh, một Kiếm Tổ đã hùng hổ làm lão không chịu nổi, nếu có thêm Tiêu Thần sức chiến đấu cỡ Thái Cổ thì thật sự là mất đại thế. Vì vậy Văn Khúc Lão Tổ phải giành ra tay trước bác bỏ đề nghị của Kiếm Tổ, cắt đứt hy vọng vào Ngũ Hành cảnh của Tiêu Thần.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...