Đạo (Dịch) – Chương 1649

Thấy vẻ mặt Tiêu Thần khó hiểu, Kiếm Tổ xua tay nói:

- Chiến trường vực ngoại hoặc nên nói là một Tiểu Thiên Giới rách nát thì đúng hơn. Tuy chỗ này đã tan vỡ nhưng còn khá nhiều di tích giữ lại, trong đó ẩn giấu cơ duyên cực kỳ lớn, mỗi lần mở ra sẽ có vô số tu sĩ Linh Giới tiến vào trong đó cướp đoạt báu vật, mức độ nguy hiểm dù không thấp nhưng thu hoạch cũng kinh người. Ngươi được lệnh truyền thừa di tích từ tay Phó Tử Kỳ là vật nhân tộc ta có được, sau vì tin tức bị lộ nên bị ma thứ cướp đi, rồi Phó Tử Kỳ ra tay cướp giật thứ đó và gặp gỡ ngươi. Ngươi không cần trả lại lệnh truyền thừa cho tộc quần, cứ tự giữ lại, chờ khi di tích mở ra liền cùng tu sĩ nhân tộc khác đi vào trong thử vận may.

Con ngươi Tiêu Thần co rút nhìn chiến trường vực ngoại rộng lớn trống trải mênh mông, vô số mảnh nhỏ đại lục kích cỡ khác nhau lơ lửng. Trong lòng Tiêu Thần vốn có suy đoán bây giờ dược chứng thật thì lòng rất rung động.

Tiểu Thiên Giới vỡ nát!

Có lẽ từ ức vạn năm trước nơi này là một Tiểu Thiên Thế Giới vô cùng phồn thịnh, về sau không biết vì chuyện gì mà già nua tan vỡ, sự sống đứt đoạn rơi vào cục diện thê lương cô tịch, chiến trường tộc quần Linh Giới thế này.

Bị tin tức này kích thích, truyền thừa lệnh trở nên cỏn con.

Kiếm Tổ chậm rãi nói, nhắc đến chiến sự trong ngữ điệu có phần túc sát:

- Hiện giờ chiến cuộc giằng co, lão phu cần tọa trấn U Châu dịch. Chờ chiến sự hơi bình ổn lão phu sẽ mang ngươi về Côn Luân, tính thời gian thì cách ngày di tích mở không còn xa. Nhưng không biết lần này là di tích nào mở ra.

Tiêu Thần hơi cúi thấp đầu:

- Cuộc chiến này bắt đầu vì đệ tử, trong lòng đệ tử rất băn khoăn, xin sư tổ trừng phạt.

Kiếm Tổ mỉm cười, sắc mặt trở về như trước kia, lão có ấn tượng rất tốt với Tiêu Thần, ánh mắt dịu dàng hơn:

- Ngươi thật sự nghĩ chiến tranh này là bắt nguồn từ ngươi sao? Ha ha.

Kiếm Tổ lắc đầu nhếch mép cười khẩy nói:

- Yêu Soái Tử Xuyên xuất thân thấp hèn, có thể đi đến hôm nay là dựa vào tu vi đổi lấy các trận thắng, xây dựng uy vọng tuyệt đối trong quân. Nhưng loại địa vị này miệng cọp gan thỏ, một khi bị hạ gục sẽ tan vỡ nhanh. Yêu Soái Tử Xuyên thua vào tay ngươi trong Bách Sát thành đã kích thích rất lớn cho uy tín địa vị của hắn, yêu soái vì tránh cho bị người mượn cơ hội công kích nên mới phát động chiến tranh với nhân tộc. Chỉ có như vậy mới đè xuống tiếng nói bất mãn hắn trong yêu tộc, kéo dài ra giảm ảnh hưởng vụ việc xuống mức thấp nhất. Miễn là chiến với nhân tộc ta thì Yêu Soái Tử Xuyên sẽ giữ cho không bị thua, cuối cùng chuyện lớn nhỏ, việc nhỏ hóa thành không có, cuối cùng bị bỏ mặc. Đương nhiên lão phu sẽ phối hợp hắn tạm đánh một trận oanh liệt, xem như hai bên hợp tác luyện binh. Chờ cuối cùng sẽ tìm một lý do cho hai bên đều có mặt mũi kết thúc trận chiến tranh này.

Kiếm Tổ chỉ nói một nửa, lão cố giấu việc mình thừa dịp chỉnh đốn đánh tan lực lượng dòng chính của Ngọc Cung Lão Tổ, thừa dịp thu vào phe mình.

Tiêu Thần nhíu mày nói:

- Yêu Soái Tử Xuyên là nhân vật rất lợi hại, nếu đã biết tình cảnh của hắn tồi tệ thì tại sao sư tổ không thừa dịp làm khó? Dựa thế đuổi Yêu Soái Tử Xuyên ra khỏi chiến trường tộc quần cũng xem như suy yếu mảng lớn lực lượng của yêu tộc.

Kiếm Tổ vừa gật vừa lắc đầu nói:

- Tuy vậy nhưng cường giả yêu tộc không chỉ có một mình Yêu Soái Tử Xuyên, dù đuổi hắn đi thì sẽ có cường giả yêu tộc khác đến thay thế vị trí. Không biết thống soái yêu tộc mới tới có tính cách gì, lỡ như là kẻ hiếu chiến hăng giết thì chẳng phải là lão phu tự tìm rắc rối? So với mạo hiểm không bằng che chở Yêu Soái Tử Xuyên, ít ra mọi người ở chung bao nhiêu năm đã quen mặt, ứng đối đơn giản hơn nhiều.

Tiêu Thần cười khổ, bàn về so đo tính toán thì hắn hơi non nớt so với những lão bất tử không biết sống bao nhiêu năm.

Kể ra hết mọi việc, lại hỏi thăm vài việc liên quan di tích rồi Tiêu Thần kính cẩn cáo từ rời đi.

Từ đây về sau trong nửa năm chiến tranh yêu, nhân tộc từ ban đầu va chạm kịch liệt đến sau này dần bình tĩnh. Hai bên đều có thắng thua, cuối cùng dừng tay cùng rút lui, một trận chiến tranh chậm rãi hạ màn.

***

Đông Hải yêu tộc, lãnh địa long tộc.

Tộc trưởng long tộc Cổ Vận chậm rãi nói:

- Long Hoàng đại nhân, chúc hỏa nguyên thần của Nặc Tra dập tắc, phân giải từ truyền tin cái chết được đến tin tức hung thủ là một tu sĩ nhân tộc, thân phận cụ thể còn trong điều tra.

Mắt Cổ Vận kiềm chế lửa giận, tuy giọng nói bình tĩnh nhưng đầy lạnh lẽo.

Trước mặt Cổ Vận là một ao nước trong veo thấy đáy, bỗng có sóng gợn, một hình người bằng dòng nước chậm rãi sinh ra. Đôi mắt hé mở, một con màu đen, một con màu trắng, ánh sáng trắng đen lấp lánh rất kỳ lạ. Tuy chỉ là thân thể làm bằng nước nhưng vẫn toát ra uy áp nhẹ, không quá mạnh đã đủ khiến người chấn động sinh ra kính sợ.

Giọng nói hờ hững phát ra từ thân thể nước, dửng dưng như đang tự thuật sự thật đã định trước:

- Phái Dạ Hành vào lãnh địa nhân tộc, điều tra rõ thân phận kẻ ra tay. Tu sĩ long tộc ta sẽ không mất mạng uổng phí, mặc kệ là ai ra tay đều phải trả giá đắt.

Cổ Vận cung kính vâng dạ, chờ ao nước trở về như cũ gã mới khom người từ từ lui ra ngoài cấm địa.

Gần nửa ngày sau, một tu sĩ long tộc thân thể hơi nhỏ gầy rời khỏi Đông Hải, xé rách không gian đến chủ thành yêu tộc, nhờ vào lực lượng truyền tống xé gió lao đi.

***

Lãnh địa nhân tộc, một tòa nhà lớn trong rừng sâu.

Trong hang đá âm u dưới đất, một ngàn tám mươi tu sĩ ngồi xếp bằng, người phát ra hơi thở sấm sét mạnh mẽ. Bọn họ nhăn mặt đau đớn dữ tợn, nếu xem kỹ thì phát hiện hơi thở trong người bọn họ tuy mạnh nhưng đang xói mòn ra ngoài với tốc độ cân đối, vì vậy trạng thái ổn định không giảm bớt, lực lượng phục hồi siêu nhanh đủ để bổ sung lại hết hao tổn trong người.

Có được năng lực phục hồi kinh người này cần trả giá sự sống trong cơ thể bọn họ! Đó là cách bất chấp hậu quả kích phát tiềm năng, mãi khi thọ nguyên của họ cạn kiệt mới chết đi.

Trong một ngàn tám mươi người đông đúc ngồi xếp bằng, Lão Tổ Đoan Gia ngồi trong đó điên cuồng cắn nuốt lực lượng sấm sét truyền đến từ người tu sĩ hậu bối tinh nhuệ của gia tộc quanh mình, lão luyện hóa căn các tia lực lượng lôi chi bản nguyên trong đó.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...