Đạo (Dịch) – Chương 1656

Ngũ hành tương sinh tương khắc, hiện giờ hai loại căn nguyên thủy hỏa hoàn toàn đối lập nhau mà kích phát ra uy năng thần thông khủng bố như thế, nếu Tiêu Thần được loại căn nguyên ngũ hành thứ ba có khi nào nhờ vào lực lượng căn nguyên tăng uy năng bản thân lên mảng lớn không?

Nếu là bốn loại căn nguyên hay căn nguyên ngũ hành đều tụ tập thì sẽ sinh ra biến đổi thế nào?

Tiêu Thần không rõ ràng về việc này nhưng hắn mơ hồ cảm ứng được nếu hắn thật sự gom đủ lực lượng năm loại căn nguyên chắc chắn sẽ sinh ra biến đổi ngoài dự đoán.

Bởi vậy Tiêu Thần mới kiềm nén không luyện hóa lực lượng căn nguyên khác dung nhập vào bản thể nhân tộc. Tuy lý do Văn Khúc Lão Tổ ngăn cản Tiêu Thần vào Ngũ Hành cảnh rất vớ vẩn, nhưng có một câu lão không nói sai. Tu sĩ tu đạo kỵ nhất là tham nhiều, nắm giữ đồ vật càng nhiều càng tạp, có lẽ trong thời gian ngắn khiến tu vi tăng vèo vèo nhưng sau này muốn tu luyện đến cảnh giới đại thành sẽ mất sức nhiều hơn người khác gấp mấy lần, thậm chí mấy chục lần. Tiêu Thần đã mơ hồ chạm đến phạm trù căn nguyên ngũ hành, trong đầu hắn loáng thoáng có một ý tưởng, nếu hiện giờ tùy tiện luyện hóa căn nguyên khác có lẽ sẽ là chướng ngại lớn cho sau này tăng cao tu vi.

Căn nguyên ngũ hành tự hình thành hệ thống, tương sinh tương khắc tự thành luân hồi, bác đại tinh thâm cực kỳ trúc trắc. Suốt đời có thể tu luyện căn nguyên ngũ hành đến cảnh giới đỉnh đã là khó khăn, làm gì còn sức nắm giữ lực lượng căn nguyên khác?

Nên khi biết di tích mở ra là Ngũ Hành cảnh thì Tiêu Thần rất mừng, hắn quyết tâm phải vào trong phiêu bạt xem có thu hoạch gì không. Nếu được thêm một căn nguyên ngũ hành thì quá tuyệt vời.

Văn Khúc Lão Tổ húc đầu gây sự với Tiêu Thần coi như lão xui.

Hơn mười ngày chớp mắt qua đi, Tiêu Thần ở trong mật thất mở mắt ra, một khối ngọc giản trực tiếp xuyên thấu cấm chế xuất hiện ở trước mặt hắn.

Bóc!

Ngọc giản vỡ vụn.

- Tiêu Thần, Ngũ Hành cảnh sắp mở ra rồi, mau đến Tây Vương điện!

Vèo!

Tiêu Thần đứng bật dậy, mắt rực sáng thần quang. Chờ đằng đẳng rốt cuộc đến!

Tiêu Thần bước ra một bước chớp mắt xé rách không gian biến mất.

***

Tây Vương điện, lão tổ nhân tộc lại tụ họp.

Di tích vực ngoại mở ra, còn là nơi quan trọng như Ngũ Hành cảnh, dù với nội tình nhân tộc cũng phải thận trọng không dám lơ là.

Nhưng hôm nay trừ ba mươi chín lão tổ tộc quần từng xuất hiện ra còn có hai khuôn mặt lạ, hơi thở ẩn hiện trong cơ thể họ chứng minh thân phận lão tổ nhân tộc, là lực lượng đỉnh nhân tộc giấu trong bóng tối.

Đứng dưới tay còn có mười ba tu sĩ đỉnh tộc quần, hơi thở mạnh mẽ đến dến đẳng cấp Thiên Nhân cực hạn, cách Thái Cổ chỉ nửa bước. Nếu có được căn nguyên, luyện hóa dung hợp là sẽ thành tựu đại đạo Thái Cổ ngay.

Hàn Lâm Chi Chủ đứng trong đó.

Nếu không có gì bất ngờ thì mười lăm người với hai vị đại năng Thái Cổ dẫn đầu là nhóm tu sĩ đi vào Ngũ Hành cảnh.

Kiếm Tổ ngồi trên cao, khép hờ mắt không phát ra chút hơi thở nào, nhưng trong đại điện tràn ngập uy áp của lão. Khí thế vô hình khiến người thầm run, dù như Văn Khúc Chi Chủ không cam lòng giờ phút này cũng chỉ có thể tuyển chọn cúi đầu, không dám lộ ra nỗi lòng gì.

Tiêu Thần quét mắt qua sau đó bình tĩnh kính cẩn thi lễ:

- Đệ tử Tiêu Thần bái kiến sư tổ!

Kiếm Tổ gật đầu nói:

- Đứng lên đi. Hôm nay mười sáu người các ngươi tụ tập, các bổn tọa sẽ đưa các ngươi đến nơi mở ra Ngũ Hành cảnh, đi vào trong đó phúc họa nghe theo số trời. Nếu bây giờ có ai muốn rút lui thì bổn tọa sẽ không ngăn cản.

Không ai lên tiếng, Kiếm Tổ vừa lòng gật đầu vung ống tay áo:

- Vậy thì nhận lấy Thông Thiên Linh Châu này, nó là đẳng cấp thông thiên linh bảo, không có thủ đoạn phòng ngự, công kích nhưng có thể khiến các ngươi giữ liên lạc trong Ngũ Hành cảnh, nếu có nguy hiểm cũng đến cứu kịp lúc.

Thông Thiên Linh Châu to cỡ nắm tay con nít, hình tròn, màu trắng bóng mượt tỏa linh quang mờ nhạt lấp lánh lúc sáng lúc tối.

Tiêu Thần mắt lóe tia sáng chộp lấy linh châu trước mặt mình, tách ra một tia thần thức in dấu trong đó. Sau khi hiểu sơ cách sử dụng Tiêu Thần bỏ Thông Thiên Linh Châu vào trữ vật giới chỉ.

Thấy mọi người đều cất đi Thông Thiên Linh Châu, Kiếm Tổ đứng dậy, khuôn mặt nghiêm túc nói:

- Các vị đạo hữu hãy lên đỉnh Côn Luân sơn, chúng ta liên hợp thi pháp che lấp thiên cơ đảo loạn âm dương, che chở tu sĩ nhân tộc ta không bị tính kế, bình an trở về!

Ba mươi sáu tu sĩ đại năng nhân tộc tiến lên trước một bước, dẫn theo đám người trong điện na di lên đỉnh núi cao.

Chiến trường vực ngoại có một ngọn núi cao chín vạn chín ngàn chín trăm chín mươi chín trượng, đứng yên vô tận trong hư không, tên gọi Côn Luân. Tục truyền đó là một ngọn núi thần của thiên địa nào đó để lại khi Tiểu Thiên Giới vực ngoại chưa tan vỡ, chí bảo bẩm sinh, phòng ngự kinh người, nhân tộc tạo dựng nó thành vùng đất trung tâm chiến trường vực ngoại.

Bây giờ trên đỉnh Côn Luân sơn có ba mươi chín bóng người đứng trong không trung, Kiếm Tổ dẫn đầu đám người tỏa ra hơi thở kinh thiên động địa.

Ầm ầm ầm ầm ầm!

Ba mươi chín đại thế bỗng chốc bùng nổ tựa như bàn tay thần ma mạnh mẽ đâm vào chín tầng trời, khuấy động phong vân biến đổi. Trên tầng trời một đoàn hỗn loạn, như sóng dữ biển gầm cuồn cuộn tàn phá.

Sáu vị lão tổ Thái Cổ ra tay khuấy động hơi thở trên bầu trời nhân tộc biến đổi, che lấp thiên cơ âm dương, từ chối bất cứ đại năng nào phỏng đoán việc của nhân tộc.

Loại thủ đoạn này kinh người biết bao.

Kiếm Tổ quát:

- Thích Gìa, Yến Vương, Văn Khúc, Nam Sơn, mười ba vị đạo hữu Tả Bộ cùng bổn tọa đi Ngũ Hành cảnh tiễn tu sĩ nhân tộc ta vào trong!

Mười ba lão tổ nhân tộc tiến lên một bước chắp tay đồng ý.

Tiêu Thần ngước đầu lên, ánh mắt nóng bỏng, rốt cuộc sắp vào Ngũ Hành cảnh!

Nhưng không ai phát hiện đáy mắt hắn lóe tia sắc bén.

Hàn Lâm Chi Chủ!

Không ngờ lão quái này cũng có trong danh sách vào Ngũ Hành cảnh.

Chuyện Tiêu Thần đi lãnh địa Đông Mãn tộc rất bí ẩn, chỉ một mình Vạn Kiếm Chi Chủ biết, nhưng sư tôn tuyệt đối không hại hắn. Vậy tại sao yêu long Nặc Tra biết chuyện này trực tiếp truy sát? Hiển nhiên có kẻ nào đã biết và cố ý lộ tin ra ngoài.

Tính tới tính lui người có thực lực nghe ngóng việc này, có động cơ tiết lộ ra ngoài chỉ có Hàn Lâm Chi Chủ là đáng nghi nhất. Tuy không có chứng cứ nhưng không ảnh hưởng Tiêu Thần cảnh giác, ôm sát khí với lão quái này.

Chương 1657vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...