Đạo (Dịch) – Chương 1628

Huyền Thai cảnh, từ thân thể phàm tục hóa thành Tiên Thiên Huyền Thai, một lần nữa thai nghén và đột phá cấp độ tính mạng, năng lượng tích góp từng chút một bạo phát, một lần hành động nhảy vào cảnh giới hoàn toàn mới.

Thái Hoàng Cảnh!

Thái Hoàng giả, hoàng giả hoàng cực, vào cảnh giới này như cá chép vượt long môn, triệt để thoát ly phàm thai, uy năng tăng vọt, cũng là tồn tại thái hoàng cực tung hoành bễ nghễ, chân đạp hàng tỉ sinh linh.

Muốn đại cơ duyên cần trải qua đại thống khổ, muốn nhảy qua long môn cần nêm trải vô số thống khổ và thất bại, Tiêu Thần cũng triệt để lột xác cần thừa nhận huyết nhục đau đớn, loại đau đớn này từ trong ra ngoài, đau từ trong xương tủy lan tỏa khắp toàn thân, căn bản không thể ngăn cản, chỉ có thể nhẫn nại.

Bước qua một bước này từ nay về sau trời cao biển rộng, trái lại thân thể sụp đổ, nguyên thần chôn vùi.

Đột biến Thái Hoàng sẽ không giới hạn bởi huyết nhục, nguyên thần cũng bao gồm trong đó, nguyên thần thống khổ hơn thân thể gấp trăm lần, nghìn lần, cảm giác đau đớn này không khác gì hồn phi phách tán.

Hôm nay hắn ngồi tại đây thừa nhận thống khổ không thuộc về con người.

Tiêu Thần tu đạo có đại cơ duyên, đại thu hoạch nhưng không phải may mắn, mỗi một phần thu hoạch đều phải trải qua vô số đau khổ đắng cay, vô số lần hiểm tử hoàn sinh, vô số lần thống khổ dày vò, lại dựa vào ma luyện tâm tính cứng cỏi giống như đá ngầm trong biển, mặc ngươi gió táp mưa rào hay sóng lớn, ta vẫn lù lù bất động.

Lúc đột phá thống khổ nhưng Tiêu Thần không úy kỵ, hắn không bao giờ buông tha. Hắn tu đạo cả đời, hắn mở ra thiên địa mới, hắn phải mở ra một không gian cho tu sĩ Nhân Gian giới sinh tồn, nếu tiến vào đại thiên giới, hắn muốn Hỏa tộc trả giá bằng máu, hắn cũng muốn nhìn phong quang khi đi tới cuối đại đạo. Cho nên hắn cắn răng thẳng người và không cúi đầu, không lùi bước, cho dù đại đạo máu tươi đầm đìa thì hắn vẫn tiến lên phía trước, trên con đường này hắn chém giết vô số địch nhân, địch nhân chính là hòn đá để Tiêu Thần bước lên cảnh giới cao hơn.

Thiên không thể diệt hắn, địa không thể vong hắn, người giết hắn không chết, đấu với thiên, đấu với địa, đấu với người, đạp núi thây biển máu tiến lên, chút nỗi khổ khi đột phá có là gì.

Trong mật thất, Tiêu Thần mở mắt ra, trong đôi mắt đen kịt búng phát thần quang đáng sợ.

- Nếu muốn thống khổ, liền dứt khoát đau tới cùng, ngươi không thể ngăn cản bổn tọa, phá!

Tiếng gào thét như sấm hàng lâm thế gian, chấn động cả mật thất.

Trong thân thể hắn có tiếng nổ vang lên không dứt, tốc độ huyết nhục sụp đổ trọng sinh bạo tăng, loại tốc độ này tăng lên thì thân thể thừa nhận thống khổ cũng tăng lên.

PHỐC!

PHỐC!

Trong lỗ chân long quanh người có huyết khí phun ra hóa thành huyết vụnó bao phủ quanh người Tiêu Thần, từ huyết vụ có thể nghe âm thanh trầm đục, tuy thống khổ nhưng xen lẫn ý chí bất khuất và không cam lòng, như hổ rống, như long ngâm.

Nguyên thần kim quang màu vàng nhạt chấn động không nhỏ, vô số đạo thần thức sụp đổ hóa thành thần thức cơ bản nhất, từ đó mang tới thống khổ vô tận nhưng nguyên thần lực không biến mất, mà là dùng phương thức nào đó khôi phục trở lại, màu vàng nhạt cũng đậm hơn trước vài phần.

Thân thể và nguyên thần của Tiêu Thần biến hóa dữ dội, bản thể Nhân tộc, Cổ Ma phân thân, không gian phân thân cũng đang lâm vào thời khắc quan trọng.

Thời gian thống khổ và giày vò trôi qua thật nhanh, đôi mắt Tiêu Thần mở mắt dần dần ảm đạm nhưng vẫn bình tĩnh như cũ, không sợ hãi không lùi bước, hắn như hung hăng bay trong bầu trời không sợ mưa gió bão bùng, kiên nhẫn cứng cỏi!

Ba ngày, mười ngày, ba tháng, nửa năm, năm năm, mười năm. . .

Loại thống khổ dày vò như vậy kinh khủng nhất không phải là đau đớn, mà là nó kéo dài tới vài chục năm, thống khổ lâu dài, nguyên thần thân thể song trọng tra tấn, mặc dù tâm như bàn thạch cũng bị mài nhỏ.

Trong quá trình này, khí tức Tiêu Thần dần suy yếu, tới năm thứ hai mươi lăm, khí tức của hắn yếu tới mức gần như biến mất, đôi mắt Tiêu Thần vẫn mở ra như cũ nhưng ảm đạm không có hào quang, hơi thở yếu ớt thậm chí qua một lúc lâu mới thở chứng minh hắn vẫn còn sống chứ không phải thi thể. Vào lúc này đã tới tơời điểm mấu chốt cuối cùng đột phá Huyền Thai Cảnh.

Oanh!

Oanh!

Thống khổ như biển cả trùng kích nguyên thần, dường như đau đớn muốn hủy diệt hắn, làm hắn vẫn lạc tại chỗ nhưng khí tức này cuối cùng lại tùy hứng làm người ta tắc lưỡi, nó đang suy yếu, biên độ rất chậm nhưng dùng ý chí cường đại của Tiêu Thần vẫn có thể thừa nhận thống khổ như vậy, nếu hắn chết cũng thôi, nếu hắn còn sống thì lực lượng này chính là trợ lực của hắn ngày sau.

Ba!

Nương theo tiếng nổ vang thật nhỏ trong thân thể, nguyên thần đã hoàn thành lột xác, khí tức sinh cơ bàng bạc bao phủ thân thể của hắn, khí tức này bắt đầu xuất hiện, lợi dụng tốc độ bành trướng điên cuồng giống như man thú bị nhốt vô số năm, hôm nay có được tự do nên bộc phát khí thế kinh người! Mặc dù đại thế yêu nhưng vô cùng ngưng thực, nó làm người ta như lâm vào núi cao vực sâu, Tiêu Thần đã mạnh hơn trước mấy lần.

Huyền Thai phá, thành tựu Thái Hoàng!

Tiêu Thần bế quan mười năm.

Thụ Bá đứng ở bên ngoài như thương tùng, hắn ngưng tụ đại thế, hắn là quản gia sống từ thời kỳ Tả Mi đạo nhân đến hôm nay, khí diễm không lộ ra, không có ai biết hắn là tồn tại khủng bố cỡ nào. Mặc dù là Linh Chi, cũng bởi vì nàng là thảo mộc tinh linh nên phát hiện khí tức Thụ Bá khủng bố, tuy mơ hồ nhưng mênh mông như biển cả, sâu không lường được, không thể dò xét.

Bắt đầu từ khi Tiêu Thần đại ca bế quan, tất cả tu sĩ trong đạo tràng hưng phấn, chỉ có Thụ Bá vẫn đứng ở đây không nhúc nhích, hắn đứng ở đây hơn mười năm như một ngày.

Khu vực bế quan bị phong tỏa, không người nào dám can đảm xâm nhập vào nơi này một bước, mặc dù là tiểu đội Bàn Thạch và Đông Thịnh cũng không dám đi vào, trừ Thụ Bá ra vẫn còn hai người khác.

Linh Chi cùng Khổ Sơn.

Trước nơi bế quan có có một cây nến đang cháy, nó vẫn thiêu đốt trong hư không, cũng không có nhiệt độ thổi qua, gió thổi bất động, mưa giội không tắt, nhìn như có thể chạm vào nhưng không thể đụng tới.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...