Ánh nến là Tiêu Thần lưu lại trước khi bế quan, chỉ nói một câu có hắn cho phép, Thụ Bá có thể cởi bỏ lạc ấn đạo tràng của người khác không? Thụ Bá thoáng do dự nhưng vẫn ăn ngay nói thật, gật đầu nói có thể. Tiêu Thần cười cười, hắn nói nếu một ngày ánh nến dặp tắt, trong ba giây Thụ Bá có thể phá vỡ đạo vân, nói xong quay người đi vào trong điện, từ nay về sau không có chút động tĩnh nào sinh ra.
Tiêu Thần bố trí một phen, Thụ Bá có thể đoán được là vì cái gì, hắn không nhiều lời, chỉ nhìn bóng lưng Tiêu Thần thật sâu, thầm nghĩ thiếu cung chủ nhất định có thể bình an vô sự.
Linh Chi đứng bên cạnh hắn, Khổ Sơn vô cùng lo lắng.
...
Tiêu Thần bế quan mười bảy năm.
Ánh nến dần dần ảm đạm, từ ngón cái hóa thành hạt đậu, màu sắc ảm đạm, không có đỏ tươi nhưng lại tái nhợt, dường như nó tùy thời sẽ dập tắt.
Thụ Bá nhíu mày, ánh mắt mang theo lo lắng.
Linh Chi cúi đầu, ngón tay ngọc xiết chặc, khóe miệng không còn chút máu.
Khổ Sơn trầm mặc không nói gì.
...
Tiêu Thần bế quan năm thứ hai mươi lăm.
Ánh nến gần như sắp tắt, nó cháy như hạt gạo nhưng chưa tắt, xuyên thấu qua ánh nến trước mặt chính là thân ảnh không buông tha, dường như có thể nhìn thấy bất khuất và không cam lòng trong đó.
Sắc mặt Thụ Bá m trầm, ánh mắt bắn ra hàn quang, khí tức khủng bố bộc phát từ từ bao phủ cả cung điện. Hắn suy đoán lần bế quan này có đại hung hiểm, lại không ngờ lại hung hiểm như thế, thậm chí làm thiếu cung chủ sắp vẫn lạc.
Dùng hồn làm dẫn hóa thành cây nến, nến cháy người còn, nến tắt người chết. Nói trắng ra là bàng môn tả đạo, Thụ Bá biết rõ vì cái gì, hôm nay đã là lúc sinh tử, bởi vì ngọn nến sắp tắt...
Linh Chi cảm ứng sắc mặt Thụ Bá khó nhìn, tuy nàng không biết là gì nhưng có thể cảm thấy khí tức Tiêu Thần đại ca đã làm nàng an tâm, từ khi ngọn nến bốc cháy càng lúc càng yếu, cảm giác đau đớn bao phủ nội tâm của nàng.
- Thụ Bá!
Linh Chi lên tiếng nhưng Thụ Bá không hành động, hắn nói:
- Cung điện bế quan là nơi lão chủ nhân xây dựng, nếu mở đại trận bên trong thì ta không thể đi vào. Hôm nay chỉ có thể nhìn thiếu cung chủ có thể vượt qua thời khắc sống còn hay không.
- Cá chép vượt long môn không phải chuyện dễ dàng, nếu không chết thì ngày sau chính là tồn tại cự đầu... Truyền nhân y bát do lão chủ nhân lựa chọn làm sao có thể là người đoản mệnh, lão phu không tin thiếu cung chủ sẽ chết, tuyệt không tin!
Thụ Bá gầm lên, trong đó mang theo bi ai khó giấu.
Linh Chi rơi lệ, Khổ Sơn đau đớn.
Lại qua một ngày nhưng ánh nến không tắt, Thụ Bá đã chuẩn bị mở đạo vân của đạo tràng, đột nhiên trong ánh nến bộc phát sinh khí.
Thụ Bá ngẩng đầu chảy nước mắt.
- Lão tặc thiên, rốt cuộc ngươi cũng làm chuyện tốt.
Linh Chi buồn vui chuyển đổi đột ngột nên không chịu nổi, nàng té xuống và nhìn ngọn nến, trái tim của nàng kích động không kìm nén được.
Két...
Cửa điện từ từ mở ra, môt thân ảnh áo xanh cao ngất bước ra ngoài, áo bào xanh mới tinh, đôi mắt thâm thúy bình tĩnh, hắn mỉm cười nhạt.
Thụ Bá gật đầu, mặt mo kích động, tuy khí tức thiếu cung chủ nhìn như không biến hóa nhưng hắn có thể cảm ứng được cơ thể gầy yếu ẩn chứa lực lượng kinh khủng, thời điểm bộc phát nhất định có thể làm thiên kinh, có thể làm địa chấn!
Linh Chi thả người nhào vào ngực hắn, nàng không nói gì nhưng nước mắt chảy ướt áo hắn, lúc này nàng thật sự sợ hắn bỏ nàng mà đi...
Khổ Sơn quỳ một gối xuống, kính cẩn thi lễ.
...
Tin tức đại nhân xuất quan truyền ra ngoài, cả đạo tràng lập tức hoan hô tung tăng như chim sẻ, Tả Mi lục đạo thống lĩnh đều tề tụ chúc mừng tu vi đại nhân tăng vọt.
Sắc mặt Tiêu Thần bình tĩnh tiếp nhận rất nhiều thuộc hạ thành tâm chúc mừng, nội tâm của hắn hiểu rõ lần đột phá này hung hiểm, nếu có nửa điểm sai lầm thì hắn đã vẫn lạc, thân hóa thành tro.
- Chúc mừng một tháng, từ nay về sau bổn tọa mang các ngươi quay về Nhân tộ trọng trấn Tiêu phủ, dương danh Tiêu phủ, vinh quang của bổn tọa cùng tồn tại với các ngươi.
- Đại nhân bất hủ!
- Đại nhân bất hủ!
Tầng hai đạo tràng bao phủ trong không khí vui mừng.
...
Phía chân trời lờ mờ, không khí làm người ta cảm thấy áp lực, trừ gió lạnh gào thét và bụi mù tung bay, cả phiến thiên địa này không có âm thanh truyền ra.
Cùng lúc đó trong hư không có linh quang tỏa sáng, một đạo thân ảnh trực tiếp xuất hiện, hắn chắp tay sau lưng, lưng thẳng tắp. Dường như thân ảnh này vừa xuất hiện làm thiên địa chấn động, gió ngừng thổi, cát không bay, mọi thứ đều dừng lại.
Tiêu Thần ngẩng đầu, ánh mắt nhìn cả thiên địa, nội tâm hắn tràn đầy lực lượng, dường như hắn hơi dùng sức là có thể xé rách thiên địa, trạng thái của hắn hiện giờ có thể so sánh với đại năng nửa bước Thái Cổ, nếu gặp lại những kẻ như Yêu Long Nặc Tra, lão thi, Tử Nguyên chi chủ, cho dù không dùng át chủ bài cũng có thể dùng bản thể đánh một trận!
Cảm giác lực lượng cường đại thật tốt.
Ngẩng đầu nhìn lên trời, hắn mỉm cười vui vẻ, hôm nay đặt chân Thái Hoàng Cảnh, Thiên Nhân đại kiếp nạn tuy mạnh nhưng không thể tạo thành uy hiếp trí mạng với hắn, bình cảnh ngăn cản tu vi của hắn cũng phải phá vỡ.
Ý niệm hơi động, trong cơ thể hắn phát ra khí tức đặc thù.
Dẫn Thiên Nhân tam dẫn!
Oanh!
Thiên địa rung động lắc lư, uy áp vô hình phá thể mà ra, nó như ngọn núi tuyên cổ bất động, như biển cả sâu không lường được, đại thế tung hoành gào thét, cúi đầu quan sát hàng tỉ sinh linh thế gian.
Tay nắm bầu trời, chân đạp mặt đất.
Răng rắc!
Răng rắc!
Hư không vô tận sụp đổ, bỗng nhiên thiên địa bị lực lượng trong tối tăm dẫn dắt, nó xé rách Ô Nguyên Cảnh và linh lực vô tận từ bên ngoài ùa vào, linh lực như thủy triều bạo phát, chỉ có điều khe hở đen kịt không nhìn thấy bên ngoài là gì.
Tiêu Thần mặc áo bào xanh, tóc tung bay, hắn chắp tay nhìn bầu trời, khí độ ung dung giống như tông sư, sau Thiên Nhân tam dẫn chính là thời điểm đại kiếp nạn hàng lâm, hắn không sợ chút nào, thậm chí có thể nói hắn rất chờ mong.
Linh lực hội tụ hóa thành hào quang năm màu, nó tạo thành triều tịch, ngay sau đó khí tức cường đại bạo phát bao phủ Ô Nguyên Cảnh và trong, vô số thây khô bừng tỉnh, chúng chỉ gào thét nhưng không dám hiện thân, hiển nhiên chúng vô cùng sợ hãi.
Thiên Nhân tam dẫn chính thức bắt đầu.
Bình luận