Đạo (Dịch) – Chương 1627

Hiện tại đã qua mười năm, Tiêu Thân cũng luyện xong Đại Diễn Long Hồn đan nhưng quả trứng không có chút động tĩnh gì, hiện tại hoa văn của nó xuất hiện biến hóa quỷ dị, một bên có màu sắc đỏ thẫm như lửa, một bên có màu trắng bạc như lôi đình diệu thế, dị tượng như vậy càng làm quả trứng bất phàm, không biết Lôi Long trốn vào trong đó, mượn nhờ quả trứng trọng sinh, cuối cùng có thể biến thành vật gì?

Ánh mắt Tiêu Thần lóe sáng, trong mắt mang theo chờ mong.

Khoanh chân ngồi xuống khôi phục hao tổn, qua một tháng sau hắn khôi phục đỉnh phong, vươn người đứng dậy đi ra ngoài.

Hôm nay Đại Diễn Long Hồn đan đã thành, tiêu hao trong người khôi phục, cũng là thời điểm rời khỏi đạo tràng độ đan kiếp, chờ vượt qua đan kiếp là linh đan hoàn thành, khi đó hắn bắt đầu luyện hóa gia tăng tu vi.

- Bái kiến đại nhân!

Ngoài điện có mấy vạn tu sĩ thủ hộ nơi này suốt mấy năm, giờ phút này thấy Tiêu Thần bình yên xuất quan, lo lắng trong lòng cũng biến mất, trong ánh mắt mang theo kính sợ và chờ mong.

Tiêu Thần gật đầu, phất tay áo nói với đám đông.

- Thập Nhị, Linh Chi, Huyễn Ma, Khất đạo tử, Yến chủ, Nam Sơn chi chủ, Bá Thiên chi chủ, bảy người các ngươi theo bổn tọa rời khỏi đạo tràng, cũng hộ pháp linh đan độ kiếp phòng bị bất trắc.

- Vâng, đại nhân.

Bảy người này có thực lực mạnh nhất trong đạo tràng.

Tiêu Thần vung tay áo mang theo bảy người biến mất khỏi đạo tràng.

...

Trong Ô Nguyên Cảnh, hư không chấn động, thân ảnh Tiêu Thần xuất hiện, không cần hắn mở miệng phân phó, hai người Lãnh Thập Nhị, Linh Chi đứng giữa phối hợp tác chiến, Huyễn Ma chi chủ, Khất đạo tử, Yến chủ, Nam Sơn chi chủ, Bá Thiên chi chủ tản ra, bọn họ chiếm cứ một phương, sắc mặt cẩn thận, trong mắt mang theo cảnh giác.

Tiêu Thần chậm rãi hít sâu một hơi, hắn tiến lên một bước, linh quang tỏa sáng, Đại Diễn Long Hồn đan xuất hiện sau đó hóa thành hào quang bay lên không trung, dược lực chấn động bạo phát, nó tỏa ra uy áp khủng bố.

Nương theo dược lực chấn động, cả phiến thiên địa chấn động theo, ngay sau đó không gian trên đỉnh đầu sụp đổ lộ ra màu đen kịt, cũng không biết nó đi thông tới nơi nào. Vào lúc này trong không gian đen kịt có tia sáng màu bạc và âm thanh ầm ầm vang lên, rốt cục mọi người cũng nhìn thấy ánh sáng màu bạc kia là gì, nó chính là lôi điện mang theo khí tức hủy diệt.

Đan kiếp!

Dùng uy năng của Đại Diễn Long Hồn đan không biết đứng hàng mấy phẩm? Ánh mắt Tiêu Thần lóe sáng, hắn cũng sinh ra chờ mong.

Oanh!

Hư không rung động lắc lư, sau khi đan kiếp đầu tiên xuất hiện nó lớn cỡ thùng nước, nó hóa thành lôi xà như muốn nuốt người.

Lúc này đan kiếp giáng lâm, dược lực Đại Diễn Long Hồn đan bộc phát và hóa thành hư ảnh cự long lớn ngàn trượng, nó lập tức nuốt lôi đình giáng xuống! Hư ảnh cự long lập tức hấp thu lôi kiếp vào bụng nó, lôi quang lập loè bao phủ nhưng cự long hoàn toàn không có chút thống khổ, nó còn vui mừng thích ý gào thét giống như đang khiêu khích.

Tiêu Thần nhìn cảnh này vào trong mắt, hắn vô cùng vui mừng.

- Yêu Long Nặc Tra nắm giữ hai chủng bổn nguyên thủy, lôi, tuy đã vẫn lạc nhưng trong long huyết, long đan và long hồn của hắn bị ta dung nhập vào trong Đại Diễn Long Hồn.

... Như vậy cũng luyện hóa bổn nguyên của Yêu Long vào bên trong.

Nội tâm sinh ra ý niệm này trong đầu, Tiêu Thần có cảm giác hưng phấn, nếu có nuốt viên đan dược này và thuận tiện nắm giữ hai chủng bổn nguyên chẳng khác gì thôn phệ đại cơ duyên, hôm nay nói gì cũng vô dụng, chờ linh đan vượt qua đan kiếp đã.

Tiêu Thần nhìn thấy đạo đan kiếp thứ hai xuất hiện.

Đạo thứ ba!

Đạo thứ tư!

Đạo thứ năm!

Đạo thứ sáu!

Sáu đạo đan kiếp điên cuồng giáng xuống, dường như đan kiếp bị cự long chọc giận, mỗi đạo lôi kiếp giáng xuống đều gia tăng uy năng lôi đình, cả Ô Nguyên Cảnh bị lôi quang chiếu sáng, vô số thây khô ở cách rất xa nghe tiếng sấm liền gào thét sợ hãi. Đan kiếp khủng bố như vậy chẳng những không tạo thành tổn thương lên Đại Diễn Long Hồn đan, ngược lại còn bị bó thôn phệ, long hồn quay cuồng trong đan kiếp, trải qua lực lượng lôi đình rèn luyện đã cường đại hơn trơớc nhiều.

Bộ dạng Lãnh Thập Nhị vẫn lạnh như băng, hiện tại nhìn linh đan do chủ nhân luyện chế có thanh thế như vậy càng làm hắn cảm thấy kính sợ và sùng bái. Đối với Thập Nhị mà nói, trong thiên địa có vô số cường giả, thậm chí có tồn tại dễ dàng miểu sát chủ nhân nhưng trong mắt hắn, chủ nhân chiếm cứ địa vị chí cao không ai có thể thay thế.

So với Lãnh Thập Nhị mịt mờ, Linh Chi vui mừng khó che giấu được, Thứ Tổ Đan dẫn động sáu đạo lôi kiếp, tu vi đan đạo như vậy, mặc dù nàng có Tả Mi y đạo truyền thừa cũng không làm được, Tiêu Thần đại ca vĩnh viễn giấu át chủ bài của mình làm người ta không nhìn thấu, giống như đó là bí ẩn hấp dẫn ánh mắt Linh Chi.

Về phần Huyễn Ma chi chủ, Khất dạo tử, Yến chủ, Nam Sơn chi chủ, Bá Thiên chi chủ đã sớm bị đan kiếp chấn nhiếp, cảm ứng khí tức đan kiếp vừa rồi, bọn họ thật sự không dám sinh ra ý niệm phản kháng trong đầu. Có lẽ Tiêu Thần đại nhân luyện chế linh đan khủng bố, tu vi bản thân hắn mạnh cỡ nào? Nghĩ đến điểm này, sắc mặt bọn họ biến hóa, ánh mắt nhìn Tiêu Thần mang theo kính sợ.

Đan kiếp qua đi, long hồn gào thét, sau đó bản thể Đại Diễn Long Hồn đan bộc phát biến dị, đan dược đỏ thẫm bạo phát hỏa diễm tràn ngập thiên địa, lôi điện trắng bạc bạo phát như thủy triều.

Tiêu Thần ngẩng đầu, hắn cười rất tươi.

- Xem ra quả nhiên là đại thu hoạch!

Tiêu Thần quay về đạo tràng bế quan lần nữa, chỉ có điều lần này không có ai lo lắng, mỗi người tươi cười hưng phấn, bởi vì bọn họ hiểu, chờ lúc đại nhân xuất quan thời điểm bọn họ quay về Nhân tộc.

Đến lúc đó với tu vi của đại nhân có thể tung hoành bế nghễ trong Linh giới, Tiêu sẽ thành thế lực cự đầu trong Tổ thành, cũng là tồn tại mà không kẻ nào dám xem nhẹ

Một đạo thân ảnh khoanh chân ngồi trong mật thất tu luyện trống trải, mỗi tấc huyết nhục trong thân thể hắn chấn động, lực lượng tích góp trong đó bộc phát bàng bạc, rốt cuộc hắn cũng đột phá bình cảnh giống như dòng sông càn quét đại địa, khí nuốt núi cao. Trong thân thể áo xanh bộc phát khí thế đáng sợ tràn ngập cả không gian, áo bào xanh trên người hắn bị xé rách, mái tóc hắn dựng đứng như ma thần..

Gương mặt trầm ổn ngày xưa cũng vặn vẹo, trên mi tâm có nếp nhăn, thân thể run rẩy rất mạnh, hắn cắn chặc hàm răng không lên tiếng.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...