Đạo (Dịch) – Chương 1612

Một thương giết đỉnh phong tộc quần, thân ảnh Tiêu Thần không dừng lại, thân ảnh hồn thú Kỳ Lân xuất hiện ở sau lưng kẻ khác.

Qua bảy giây sau lại có tiếng kêu thảm thiết vang lên, mười ba giây sau có tiếng kêu thứ ba, ba mươi hai giây sau là tên cuối cùng chết đi, cả bốn tên tu sĩ đỉnh phong tộc quần chết nhanh.

Sắc mặt Nam Sơn chi chủ, Bá Thiên chi chủ tái nhợt và âm trầm bất định, ánh mắt bọn họ sợ hãi không thể che giấu, nhiều lần chần chờ cuối cùng bỏ qua suy nghĩ đào tẩu, trong nội tâm không biết nghĩ gì.

Bá!

Linh quang xuất hiện, thân ảnh hồn thú Kỳ Lân lại hiện thân, tốc độ vực qua cực hạn của thần thức, đã không khác gì thuấn di. Vào lúc giết bốn tên dị tộc cũng thôn phệ hồn thú của bọn họ, lúc này tử khí đậm đặc bao phủ thân thể hồn thú Kỳ Lân.

Kỳ lân há miệng nuốt vô số vong hồn, sau khi nó thôn phệ sạch sẽ vong hồn của đối thủ dung nhập vào bản thân. Lúc này thân thể Kỳ Lân chấn động dữ dội, nó không ngừng gào thét thống khổ và mừng rỡ, trong người sinh ra âm thanh dầm ầm, thân thể hồn thú Kỳ Lân bạo phát tử khí nồng đậm gần như hóa thành thực chất bao phủ thân thể vào trong, từ đó hóa thành vỏ trứng thật lớn.

Ánh mắt Tiêu Thần lóe sáng, hắn cũng tranh sang một bên và nhìn tử khí đậm đặc vây quanh hồn thú Kỳ Lân, ánh mắt mừng rỡ.

Hồn thú Kỳ Lân trải qua thôn phệ liên tiếp đã mơ hồ dạt tới bình cảnh đột phá tiến hóa, khoảng cách đột phá chỉ còn kém một bước, chỉ một bước nhưng nó vô cùng khó khăn, cũng không có đường tắt để đi, cần thôn phệ vô số vong hồn hậu tích bạc phát mới phá tan bình acnhr! Ngày hôm nay Tiêu Thần ra tay liền giết năm tên đại năng dị tộc, đoạt vong hồn của bọn họ cho hồn thú Kỳ Lân thôn phệ, rốt cục nó cũng bước qua một bước mấu chốt.

Tiêu Thần nhíu mày, mặc dù hắn không hiểu nhiều về hồn thú Kỳ Lân nhưng cũng đoán được đột phá này cực kỳ trọng yếu với nó, có thể thoát thai hoán cốt hay không phải xem lần này.

Oanh!

Oanh!

Tử khí bành trướng và co rút lại giống như hô hấp, mỗi lần hô hấp sinh ra âm thanh như lôi đình nổ vang, khí tức của nó tăng lên với tốc độ cực nhanh, thanh thế làm cho người ta sợ hãi tới cực điểm.

Trải qua nửa acnh giờ, tử khí tàn sát bừa bãi chấn động, lúc này tử khí biến mất không còn, thân ảnh hồn thú Kỳ Lân chẳng những không có bành trướng ngược lại càng thu nhỏ vài phần, khí tức trong cơ thể tỏa ra lại mạnh hơn trước mấy lần, lân giáp màu xám trên người càng chặc chẽ, trên đó xuất hiện sợi tơ huyết sắc giống như huyết mạch trải rộng toàn thân, từ đó hồn thú Kỳ Lân càng uy vũ cường đại, đôi mắt xám trắng lạnh lẽo vô tình, thời điểm nhìn Tiêu Thần lại có ý thân cận và vui vẻ, nó xuất hiện bên cạnh hắn và nịnh nọt.

- Đa tạ chủ nhân ra tay giúp ta đột phá bình cảnh.

Hồn thú Kỳ lân đã có thể nói chuyện rõ ràng.

Tiêu Thần gật đầu, hắn vô cùng hài lòng vươn tay vuốt đầu hồn thú Kỳ Lân, hồn thú Kỳ lân lộ ra vẻ mặt hưởng thụ, ý niệm vui mừng. Tuy không biết hồn thú Kỳ Lân sinh ra như thế nào nhưng nó không có ác ý, thậm chí còn trở thành trợ lực trong Ô Nguyên Cảnh, Tiêu Thần cũng toàn lực giúp nó cường đại hơn trước. Ý niệm trấn an hồn thú Kỳ Lân, Tiêu Thần quay người nhìn sang hai người Nam Sơn chi chủ, Bá Thiên chi chủ, sắc mặt bình tĩnh nhưng lại cau mày.

Hồn thú Kỳ Lân nhìn thấy hai người bọn họ, nó gào thét điên cuồng, tử khí bộc phát dữ dội, khí thế cuồng bạo bao phủ hai người vào trong, uy thế mạnh đạt tới đỉnh phong tộc đàn cực hạn, từ đó hai người Nam Sơn chi chủ, Bá Thiên chi chủ có cảm giác trúng trọng kích, sắc mặt trắng bệch, bọn họ có cảm giác mình đang rơi vào miệng thú, lúc này bọn họ không dám khiêu khích hồn thú Kỳ Lân nửa điểm.

Nếu không được cho phép, hồn thú Kỳ Lân đã sớm bạo phát đả thương người, cũng thôn phệ hai người vào bản thân mình.

Sắc mặt hai người Nam Sơn chi chủ, Bá Thiên chi chủ tái nhợt, trong mắt mang theo khiếp sợ và khủng hoảng, ánh mắt nhìn Tiêu Thần, trong mắt sinh ra vài phần cầu khẩn. Đặt chân đại đạo cho đến hôm nay, không biết trải qua bao nhiêu giết chóc và tính toán mới thành tựu đỉnh phong tộc quần, nếu như hôm nay bọn họ không cam tâm. Sinh linh thế gian đều muốn sống, con sâu cái kiến còn như thế, tu sĩ cũng như thế, không có kẻ nào có thể thật bình tĩnh trước tử vong.

Tiêu Thần cau mày thật chặt, ánh mắt nhìn lên thân hai người và nói:

- Hôm nay thân phận bổn tọa đã bị các ngươi biết được, quan hệ lợi hại trong đó không nhiều lời, một khi việc này tiết lộ sẽ dẫn tới thiên đại phiền toái cho bổn tọa.

Nam Sơn chi chủ nhìn thấy Tiêu Thần không có thống hạ sát thủ thì suy nghĩ bất định, âm thầm chuẩn bị một phen, kính cẩn thi lễ nói:

- Tiêu Thần đạo hữu yên tâm, chúng ta đều là tu sĩ Nhân tộc, hôm nay đạo hữu cứu mạng chúng ta, hai người lão phu làm sao có thể âm thầm hại ngươi chứ. Nếu như đạo hữu không tin, lão phu và Bá Thiên chi chủ có thể phát huyết khé, tuyệt không mang việc này nói cho kẻ nào biết, không biết đạo hữu thấy thế nào?

Trong khi nói chuyện hai người chú ý, vẫn cẩn thận quan sát biến hóa diễn ra.

Chỉ thấy Tiêu Thần nghe xong liền nhìn hai người Nam Sơn chi chủ, Bá Thiên chi chủ vui vẻ, chỉ nói chuyện này có chuyển cơ, không ngờ Tiêu Thần lắc đầu, nói:

- Mặc dù lập nhiều huyết khế nhưng trong Ô Nguyên Cảnh này, lúc hai vị rơi vào trong tay kẻ khác, chuyện này khó bảo toàn không lộ ra. Việc này đang mang trọng đại, bổn tọa không thể không cẩn thận.

Sắc mặt Nam Sơn chi chủ, Bá Thiên chi chủ ngẩn ngơ, vẻ mặt vô cùng lo lắng, tuy hai người không cho rằng mình sẽ bị người ta bắt được nhưng chuyện hôm nay diễn ra trước mặt, nếu không nhờ Tiêu Thần ra tay thì hai người bọn họ đã chết, loại hứa này với Tiêu Thần mà nói không có chút đáng tin. Nếu như thế không được, hai người làm sao mới có thể toàn thân trở ra? Mặc dù mọi người đều là tu sĩ Nhân tộc nhưng ở trong Ô Nguyên Cảnh là tự mình bảo vệ mình, Tiêu Thần dùng phòng ngừa vạn nhất mà giết hai người chấm dứt hậu hoạn cũng không phải không có khả năng. Nghĩ đến điểm này, hai người quay đầu nhìn sắc mặt Tiêu Thần đạm mạc, lại cảm ứng được hồn thú Kỳ Lân tỏa ra sát khí đằng đằng, lập tức cảm giác nội tâm rét run.

Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?

Trong lòng hai người lo lắng, trên trán sinh ra mồ hôi lạnh nhưng không dám lau. Vào lúc này Nam Sơn chi chủ nhìn sắc mặt Tiêu Thần đạm mạc, đột nhiên nội tâm sinh ra ý niệm trong đầu, nếu như thế chắc hẳn có thể hóa giải chuyện hôm nay.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...