Bởi vì sinh ra ý niệm này, Nam Sơn chi chủ thoáng suy nghĩ và nói với Tiêu Thần:
- Tiêu Thần đạo hữu, có một số việc lão phu cần thương nghị với Bá Thiên chi chủ một chút, kính xin đạo hữu chờ đợi.
Tiêu Thần khẽ gật đầu, chỉ cần hắn còn ở chỗ này thì hai người không thể chạy trốn.
Hai người Nam Sơn chi chủ cùng Bá Thiên chi chủ cùng bay đi một đoạn và bàn bạc với nhau một lúc, chỉ thấy Bá Thiên chi chủ thoáng do dự sau đó Nam Sơn chi chủ khuyên bảo gật đầu đáp ứng, lúc này người trước vô cùng vui mừng, hai người quay người bay trở lại.
- Tiêu Thần đạo hữu, lão phu và Bá Thiên chi chủ đã thương nghị thỏa đáng.
Sau khi nói xong lão quái cùng Bá Thiên chi chủ nhìn nhau, hai người đồng thời tiến lên phía trước một bước và kính cẩn thi lễ.
- Được nghe Tiêu Thần đại nhân khai phủ lập nha tự thành Tiêu phủ một hệ, hai người chúng ta muốn bái vào dưới trướng cảm tạ ân cứu mạng của Tiêu Thần đại nhân.
Đây là biện pháp Nam Sơn chi chủ nghĩ ra, vì bảo toàn bản thân, mặc dù không muốn nhưng không còn cách nào.
Sắc mặt Tiêu Thần bình tĩnh, hắn không sốt ruột lên tiếng tiếp nhận hai người đầu nhập, hơi trầm ngâm, nói:
- Gia nhập dưới trướng bổn tọa có thể hóa giải việc hôm nay, việc này các ngươi phải suy nghĩ kỹ càng, một khi làm ra quyết định thì không bao giờ có thể sửa đổi.
- Chúng ta đã có quyết định, tuyệt không sửa đổi thỉnh đại nhân thu lưu.
Hai người Nam Sơn chi chủ, Bá Thiên chi chủ khẽ cắn môi và nói:
Tiêu Thần gật đầu:
- Đã như thế, bổn tọa cũng nhận lấy hai người các ngươi nhưng hôm nay trong Ô Nguyên Cảnh nguy cơ trùng trùng, tuy tu vi các ngươi không kém nhưng không cách nào giúp bổn tọa quá nhiều, bổn tọa muốn thu các ngươi vào giới tử giới. Về phần tọa kỵ hồn thú của các ngươi giao cho hồn thú Kỳ Lân của bổn tọa thôn phệ, ngày sau ta sẽ đền bù tổn thất cho các ngươi.
- Vâng, đại nhân.
Tuy Nam Sơn chi chủ, Bá Thiên chi chủ không cam lòng nhưng cũng không trái ý Tiêu Thần liền đáp ứng.
- Không nên ngăn cản.
Tiêu Thần thấp giọng lên tiếng, hắn phất tay thu hai người vào giới tử giới, trong đó đều có tu sĩ dẫn dắt bọn họ tiến vào Tả Mi đạo tràng. Trong đạo tràng sẽ bị đánh lạc ấn, từ nay về sau chỉ có thể trung với Tiêu Thần, không thể phản bội! Cho nên Tiêu Thần căn bản không sợ hai người này tâm hoài quỷ thai, có được hai đỉnh phong tộc quần làm nô bộc lại là thu hoạch ngoài ý muốn.
- Kỳ Lân, thôn phệ hai hồn thú này.
Đạt được chủ nhân cho phép, hồn thú Kỳ Lân hưng phấn gào lên, không thấy nó làm động tác gì, lúc này lao tới cắn nuốt hồn thú của Nam Sơn chi chủ, Bá Thiên chi chủ, hai hồn thú kêu rên vài tiếng sau đó hình thể sụp đổ hóa thành vô số vong hồn, nó lập tức thôn phệ không còn. Chẳng qua hiện nay uy năng của hồn thú Kỳ Lân tăng vọt, liên tục thôn phệ hai con hồn thú cũng gia tăng thực lực lên vài phần.
- Đi!
Tiêu Thần bước lên lưng hồn thú Kỳ Lân, hồn thú gào thét sau đó tiến thẳng lên phía trước.
...
Trong Ô Nguyên Cảnh hoang vu mênh mông, nương theo tu sĩ từ bên ngoài tiến vào gây ra tiếng huyên náo lớn, sinh cơ hấp dẫn vô số thây khô dưới lòng đất, thân thể bọn chúng đã mục nát nhưng thông qua quần áo và pháp bảo không trọn vẹn phát hiện những thây khô này chính là những tu sĩ từng sinh sống trong Nguyên Cảnh, hiện tại bọn họ đã hóa thành mục nát!
Hiện tại tu sĩ xâm nhập vào nơi này chỉ quan tâm một việc... Làm thế nào thu lấy cơ duyên bảo vật còn sót lại trong Ô Nguyên Cảnh, cũng không quan tâm những chuyện khác.
Có tu sĩ chém giết thây khô thu cơ duyên bảo vật, có tu sĩ bị thây khô xé nát, bị xé xác thôn phệ không còn, còn có tu sĩ vì chém giết thây khô bị tu sĩ khác chém giết.
Mấy vạn tu sĩ tiến vào Ô Nguyên Cảnh đang giảm bớt với tốc độ cực nhanh.
Có bị thây khô giết, có bị tu sĩ khác giết...
...
Trong cung điện âm u, nóc quan tài mục nát đã mở ra hoàn toàn, bên trong có linh quang xuất hiện, hai cánh tay gầy khô đặt lên thành quan tài, trong quan tài tỏa ra tử khí khủng bố bao phủ đại điện.
Phong trấn đại trận giằng co với lão thi một chút cuối cùng dùng trận pháp thắng, lão thi lại lại dung nhập vào quan tài, phong trấn lại mở ra.
Hô!
Hô!
Trong quan tài có tiếng thở dốc vang lên, tiếng thở dốc âm trầm bao phủ đại điện, một lát sau thở dốc dừng lại nhưng có tiếng hét điên cuồng và hưng phấn của lão thi vang lên.
- Không sai biệt lắm, không sai biệt lắm, trải qua bổn tọa tính toán, lực lượng phong trấn đã hao tổn rất nhiều, qua không lâu bổn tọa sẽ thoát thân đến lúc đó các ngươi sẽ biến thành tế phẩm của bổn tọa.
- Ha ha ha ha! Ha ha ha ha!
Tiếng cười điên cuồng vang vọng khắp nơi.
...
Cung điện uy nghiêm trang trọng đứng lặng giữa thiên địa, tuy trải qua vô số năm tháng nên rách nát không chịu nổi, nếu nhìn nó thật kỹ sẽ bị chấn nhiếp tâm thần, uy nghi của thần miếu không thể khiêu khích.
Trên hồn thú Kỳ Lân, Tiêu Thần khoanh chân ngồi đó, hắn cau mày, sắc mặt nghiêm túc.
Ô Nguyên Cảnh mênh mông bao la bát ngát, phạm vi rộng tới mấy ngàn vạn ức dặm, nếu muốn đi hết cần hao phí mấy vạn năm thậm chí mười vạn năm mới được, ai có thể vượt lên trước tìm được cơ duyên liền có thể trở thành người thắng lớn nhất.
Cho nên tại hồn thú Kỳ Lân lần thứ hai tiến hóa mơ hồ cảm ứng được nơi này phương vị ngập trời tử khí về sau, Tiêu Thần thoáng chần chờ, liền một đường sát phạt mà đến, hủy diệt thây khô hội tụ điểm số mười, gạt bỏ dị tộc tu sĩ mấy trăm người, hao phí gần như hơn năm thời gian mới vừa tới nơi này. Chỉ có điều tại hắn đến trước khi đến, nhưng lại đã có mấy danh tu sĩ tới chỗ này.
Yêu tộc ba vị đại năng, Đông Nguyệt, Minh Huệ, Hắc Nha.
Ma tộc ba vị đại năng, Đồ Linh, Kình Thương, Thiên Cừu.
Cáp Thứ tộc Thiết Bác Nhĩ, Cao Lệ tộc Bang Từ Thủy.
Một thân một mình Tử Nguyên chi chủ.
Ở ngoài xa hơn có mười đại năng dị tộc và hơn ngàn tu sĩ Thiên Nhân Cảnh, ánh mắt bọn họ đều nhìn về phía trước, uy hiếp ngoại lực quá lớn cho nên bọn họ tạm thời phải liên thủ với nhau, cũng tạo thành đoàn thể.
Bên ngoài thần miếu tạo thành thế chân vạc! Những người này trải qua tầng tầng giết chóc trong Ô Nguyên Cảnh mới lưu lại tới hiện giờ mấy vạn người tiến vào, lúc này chỉ còn hơn ngàn, mỗi người đều là thế hệ không tầm thường, trong tay tất có át chủ bài bảo vệ tính mạng.
Bình luận