Đạo (Dịch) – Chương 1611

Nam Sơn chi chủ, Bá Thiên chi chủ nghe vậy liên tục gật đầu, nội tâm thở ra một hơi, có vị này hỗ trợ, mặc cho năm người liên thủ cũng không làm được chuyện gì.

- Tu sĩ Nhân tộc, chuyện hôm nay không quan hệ với ngươi, lão phu có thể nhận lời, chỉ cần ngươi phát huyết khế giữ vững bí mật hôm nay thì có thể bình yên rời đi, chúng ta tuyệt đối không ngăn cản. Nếu ngươi muốn nhúng tay vào thì đừng trách chúng ta động thủ lưu ngươi lại nơi đây.

Tỉnh Điền Nhất lên tiếng, giọng điệu bình tĩnh không gợn sóng, khí tức cường đại bạo phát.

Bốn gã đại năng dị tộc sau lưng bước lên, dù chưa lên tiếng nhưng bộc phát sát cơ đáng sợ, mặc dù thực lực tên Nhân tộc này mạnh thì thế nào, chỉ cần năm người bọn họ liên thủ là có thể lưu ba tên Nhân tộc ở lại nơi này.

Sắc mặt Tiêu Thần không biến hóa gì, hắn nhìn năm người trước mặt và nói:

- Nếu hôm nay các ngươi muốn toàn thân trở ra, bổn tọa cũng sẽ không đáp ứng, bổn tọa muốn hồn thú của các ngươi rồi.

Sau khi nghe lời này sắc mặt Tỉnh Điền Nhất âm tâầm, hắn cươi f lạnh và nói:

- Nếu đạo hữu không thức thời, như vậy đừng trách đao của bổn tọa vô tình, cũng chém giết ngươi tại đây.

- Bốn vị đạo hữu nhanh ra tay gạt bỏ Nhân tộc Nam Sơn chi chủ, Bá Thiên chi chủ, giao tu sĩ áo xanh để bổn tọa giải quyết.

Bốn người khác nghe xong liền cười lạnh,, hai người tách ra nhắm vào một đối thủ.

Tỉnh Điền Nhất hít sâu một hơi, người này là một trong những cường giả đỉnh phong tộc quần của Đông Uy tộc, một thân tu vi đã sớm đạt tới đỉnh phong tộc quần cực hạn, trong tay có chí bảo Kỳ Vân Đao, cả hai điệp gia cho nên uy năng cực mạnh! Tu sĩ như thế là tồn tại mạnh nhất dưới đại năng Thái Cổ cảnh trong Linh giới, mỗi một người đều là thế hệ thanh danh hiển hách, chỉ có điều Tỉnh Điền Nhất thường ngày làm việc ít xuất hiện, cũng không người biết được chiến lực chân chính của hắn.

Cho nên lúc đối mặt với Tiêu Thần hắn không muốn phức tạp, nếu không thể tránh xung đột thì hắn cũng không sợ hãi. Lúc này rút đao ra khỏi vỏ nhắm vào Tiêu Thần, một đao nơi tay, khí tức của hắn hoàn toàn biến mất, trong thiên địa chỉ còn lại thanh đao mà thôi, hắn dung nhập vào bảo đao và phát huy uy năng của đao tới mức cực hạn, chung quy vẫn dựa vào ngoại vật nên rơi vào tiểu thừa, càng trở ngại khi gia tăng tu vi bản thân. Việc này là Tỉnh Điền Nhất thừa nhận, dù sao Kỳ Vân Đao chính là chí bảo truyền thừa từ thượng cổ của Đông Uy tộc, uy năng rất mạnh, lúc dung hợp với hắn sẽ gia tăng chiến lực của hắn lên đỉnh phong tộc quần cực hạn, bằng vào tư chất của hắn cần hao phí vô số năm tháng mới có khả năng đạt tới, hắn gần như không có hi vọng cảm ngộ bổn nguyên tấn chức Thái Cổ, nếu như vậy còn không bằng dung hợp với Kỳ Vân Đao, đạt được chiến lực đỉnh phong tộc quần cực hạn.

- Thần Nại Hà, Đao Lục Hồn!

Tỉnh Điền Nhất quát lớn, hắn tiến lên và chém xuống một đao! Tu vi của lão quái chuyên chú vào đao đạo, huống chi hắn dung nhập bản thân vào đao, thậm chí có thể nói lấy đao làm chủ, con người làm nô bộc, thần thông của hắn dung nhập vào trong đao. Một chém nhìn như bình thường nhưng lại phát huy thần thông của Đông Uy tộc tới cực điểm.

Oanh!

Tỉnh Điền Nhất là kẻ tâm tư cẩn thận, hắn không muốn kéo dài thời gian cho nên trực tiếp bộc phát thủ đoạn mạnh nhất của bản thân, hắn muốn một kích tất sát.

Tiêu Thần ngẩng đầu nhìn thanh đao chém nát hư không, sâu trong mắt có hàn quang bắn ra, hắn vung tay áo điểm một chỉ.

Tịch Diệt chỉ!

Trong Ô Nguyên Cảnh ẩn nấp nhiều nguy cơ, tuy hôm nay xuôi gió xuôi nước nhưng nội tâm Tiêu Thần vẫn có vài phần lo lắng khó giấu, cảm giác bị nhìn chằm chằm cũng biến mất khi tiến vào Ô Nguyên Cảnh, càng như vậy hắn càng bất định. Cho nên phàm là gặp kẻ địch phải ra tay liền vận dụng át chủ bài, cố gắng đạt tới xu thế thái sơn áp đỉnh giết địch, không cho đối phương cơ hội giãy dụa quá nhiều.

Hiện tại Tiêu Thần tự tin bằng vào một chỉ giết địch.

Vô tận sinh cơ trong huyết nhục hội tụ dung nhập vào trong một chỉ này, dùng thần thông hóa thành lực lượng hủy diệt phá diệt thế gian!

Tịch Diệt chỉ dung nhập sáu vạn sáu ngàn năm thọ nguyên diễn biến thành thần thông Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn, nó lay động có thể nghiền nát bất cứ sinh linh nào!

Tỉnh Điền Nhất sợ hãi, trong mắt mang theo kinh hoàng khó kìm chế, cảm ứng khí tức trong Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn phát ra làm nội tâm hắn sợ hãi và chấn động, gương mặt tái nhợt, hắn muốn bỏ trốn, trên người có cây dù bung ra bảo hộ bản thân vào trong.

Dù vậy đối mặt với Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn nghiền áp, cây dù bị đánh nát, Tỉnh Điền Nhất kêu gào thảm thiết và im lặng, hồn thu dưới chân hắn tan vỡ, hàng tỉ vong hồn bạo phát đầy trời.

Trong đôi mắt hồn thú Kỳ Lân mang theo thần thái vui mừng, nó há miệng hấp toàn bộ vong hồn vào bụng, sau khi đạt được vô số vong hồn bổ sung, hồn thú Kỳ Lân ngửa đầu gào thét, tử khí trong người nồng đậm, cơ thể của nó tăng vọt gấp mấy lần, sát khí trong người xuyên thăng tầng mây.

Thần thông ra tay lập tức chém giết đỉnh phong tộc quần.

- Tiêu Thần! Hắn là Nhân tộc Tiêu Thần!

- Chạy mau!

- Tách ra trốn!

Vào lúc nhìn thấy Tịch Diệt chỉ, sắc mặt bốn tên đại năng dị tộc sợ hãi, đối mặt với siêu cấp cường giả mới quật khởi của Nhân tộc, bọn họ hiểu biết về Tiêu Thần không ít, tuy bọn họ nhìn thấy đại ma bàn trong ngọc giản nhiều lần nhưng hôm nay tận mắt nhìn thấy mới biết điểm cường đại của nó! Siêu cấp cường giả Tỉnh Điền Nhất của Đông Uy tộc bị thần thông xoắn giết không có lực òoàn thủ, dường như bị gạt bỏ khỏi thiên địa, loại lực lượng này đủ làm bọn họ kinh hồn táng đảm, không cách nào sinh ra ý niệm phản kháng trong lòng.

XÍU...UU!! XÍU...UU!! XÍU...UU!! XÍU...UU!!

Bốn người chọn một phương vị và điều khiển hồn thú chạy đi.

Tiêu Thần nhìn sang, hắn cười lạnh, nếu hiện tại ra tay thì hắn không có ý định thả bốn người này rời đi.

Bá!

Hư không lóe sáng, thân ảnh hồn thú Kỳ Lân vượt qua hư không vô tận, tốc độ cực nhanh, nhanh tới mức không kém gì tu sĩ thuấn di, trong nháy mắt đã tới sau lưng một tên đại năng, trong tay xuất hiện ô quang, Hắc Ma thương đâm thẳng về phía trước!

Ah!

Tiếng kêu thảm thiết vang lên, tên tu sĩ đại năng trúng một kích của Hắc Ma thương liền tử vong tại chỗ, bởi vì có không gian phân thân dùng không gian bổn nguyên gia trì cho nên hắn không có lực phản kháng, hồn thú dưới thân hắn sụp đổ biến thành vong hồn.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...