Đạo (Dịch) – Chương 1610

Chỉ trong thời gian ngắn đã tiêu diệt sạch đám thây khô ở khu vực này, từ đầu đến cuối Tiêu Thần chưa từng ra tay, sau khi hồn thú hấp thu vong hồn liền gia tăng tử khí bên ngoài thân thể, hơn nữa cũng bao phủ hắn vào trong.

Sau vài giây tử khí biến mất, thân ảnh của hồn thú càng thần tuấn hơn trước, uy năng của nó đã mạnh nay còn mạnh hơn vài phần, lúc này nó quay đầu nhìn Tiêu Thần, trong đôi mắt xám trắng còn mang theo kính cẩn.

- Chủ. . Chủ nhân. . Kỳ lân. . Kỳ lân...

Tiêu Thần nhìn nó, ánh mắt tỏa ra hào quang sáng ngời, hắn nhìn chằm chằm vào hồn thú do vong hồn tạo thành, cuối cùng xác định nguyên thần chấn động phát ra từ nó.

Hàng tỉ vong hồn dung hợp mà thành hồn thú, hôm nay nó đã có được thần trí của mình.

Tiêu Thần không thể nghĩ thông suốt điểm này nhưng lại cảm thấy hồn thú kính cẩn và kính sợ với hắn, lập tức hơi trầm ngâm, nói:

- Ngươi muốn nói với bổn tọa ngươi tên là Kỳ Lân sao?

Nhìn hồn thú Kỳ Lân trước mặt, Tiêu Thần cảm giác được ý niệm vui mừng của nó, hắn lại vui vẻ không ít, lúc này chỉ tay về một hướng.

- Như vậy hồn thú Kỳ Lân, ngươi cùng đi với bổn tọa tung hoành Ô Nguyên Cảnh này một phen, ta muốn xem có phải ngươi trở thành kẻ tiếu ngạo tới cuối cùng hay không!

Hồn thú Kỳ Lân ngửa mặt lên trời gào rú, tiếng gầm rung trời lở đất, bốn bay thẳng về hướng Tiêu Thần vừa chỉ.

...

- Hai người bổn tọa chính là đại năng Nhân tộc, nếu như tin tức hôm nay lộ ra ngoài, ngày sau các ngươi sẽ bị cường giả tộc quần chúng ta đuổi giết, chết không có chỗ chôn!

Nam Sơn chi chủ quát lớn, trong lời nói mang theo kính sợ.

Bá Thiên chi chủ đứng cạnh hắn, hai người cùng là đại năng Nhân tộc cho nên có ít giao tình, trong Ô Nguyên Cảnh đầy nguy cơ càng liên thủ với nhau, tập hợp lực lượng hai người trong Ô Nguyên Cảnh sẽ không kém, trải qua chém giết cũng ngưng tụ thành hồn thú của mình. Tình cảnh hai người hiện tại không ổn, bọn họ bị năm tên tu sĩ dị tộc vây công, từ đó lâm vào hạ phong tuyệt đối và bị thương không nhẹ.

- Trong Ô Nguyên Cảnh có vô số tu sĩ vẫn lạc, chỉ cần đám người bổn tọa làm gọn gàng không lưu chứng cớ, ai biết chuyện hôm nay chứ?

Tên đại năng tán tu bên trái bộc phát sát khí, nói:

- Chỉ cần hai đạo hữu lưu lại tất cả cơ duyên để chúng ta tiếp thu là được.

- Đạo hữu cần gì nhiều lời với bọn chúng, chúng ta cùng xông lên đánh giết là được.

Năm tên đỉnh phong tộc quần của dị tộc nói chuyện, khí thế bộc phát, cũng triệt để phong tỏa không gian khu vực này, đoạn tuyệt đường lui của Nam Sơn chi chủ, Bá Thiên chi chủ, hồn thú của năm người rống to sau đó tiến lên.

Sắc mặt Nam Sơn chi chủ, Bá Thiên chi chủ lộ ra vẻ sầu thảm, nếu ở bên ngoài hai người bọn họ dùng thần thông thuấn di thoát khỏi năm người vây công, không gian trong Ô Nguyên Cảnh bị trấn áp, bọn họ không có khả năng bỏ chạy.

Mạng xong rồi!

Hai đại năng Nhân tộc cảm thấy khổ sở.

Đứng ở vị trí trung tâm của năm người, sắc mặt tên tu sĩ nghiêm cẩn không nói câu nào bỗng mở mắt ra, hắn quay người nhìn về phía chân trời lờ mờ, đáy mắt sinh ra cẩn thận và kiêng kị.

Người chính là đại năng tán tu Đông Uy tộc Tỉnh Điền Nhất! Lãnh địa của Đông Uy tộc rất nhỏ nhưng tâm tính tu sĩ trong tộc cuồng vọng tự đại, hứng thú khai mở cương vực tộc quần cho nên Đông Uy tộc chinh chiến không dứt với các tộc chung quanh, cuối cùng chọc giận mấy đại tộc Linh giới, bị liên hợp chinh phạt sau đó thôn phệ lãnh địa của Đông Uy tộc, tu sĩ phản kháng đều bị giết, những người còn lại bị phân tán tới các nơi trên đại lục Linh giới, vô số năm qua Đông Uy tộc chỉ còn lại trên danh nghĩa, trừ những tu sĩ hậu duệ ra, đã không có tộc quần nào trong Linh giới thừa nhận địa vị của Đông Uy tộc. Tuy tộc quần bị diệt phải kẹp đuôi làm người tại Linh giới, tu sĩ Đông Uy tộc lại có tâm khôi phục tộc quần của mình, trong Ô Nguyên Cảnh có đại cơ duyên, Tỉnh Điền Nhất cho rằng đây là trợ lực giúp Đông Uy tộc quật khởi, tuyệt đối không cho phép người nào phá hư.

Sau đó bốn người bên cạnh Tỉnh Điền Nhất cũng phát hiện khác thường, sắc mặt biến hóa và tươi cười dữ tợn. Xem ra hôm nay sẽ có thu hoạch không tệ, cũng chia đều vong hồn trong tay hai gia Nhân tộc, từ đó uy năng hồn thú của bọn họ sẽ gia tăng không ít.

Lúc khoảng cách hai bên càng ngày càng gần, tử khí mênh mông cuồn cuộn bộc phát, uy áp bao phủ cả thiên địa, cũng bao phủ bảy người đang ở nơi đây, hồn thú dưới thân bọn họ cảm ứng uy áp liền gào thét không ngớt, thần thái của bọn chúng lo lắng bất an, sâu trong đôi mắt bắn ra hào quang sợ hãi.

Cảm ứng được hồn thú dị biến, sắc mặt Tỉnh Điền Nhất cực kỳ âm trầm, năm người bọn họ liên thủ chẳng những chém giết thây khô, phàm là tu sĩ bị bọn họ gặp được đều bị chém giết, lúc này mới có thể giúp năm người ngưng tụ hồn thú cường đại trong thời gian ngắn, hiện tại tu sĩ cưỡi hồn thú chạy tới nơi này mạnh hơn bọn họ không ít. Như vậy người ta cũng sớm cảm ứng được vị trí của bọn họ, người tới đã phát giác được bọn họ, cũng biết năm người bọn họ săn giết người ở đây còn dám tới, kẻ này nhất định có chỗ dựa.

Người đến bất thiện ah!

Nội tâm năm tên đại năng dị tộc nghiêm túc, cũng không dám có chút chủ quan xem thường, chậm rãi quay người nhìn về một hướng.

Nội tâm Nam Sơn chi chủ, Bá Thiên chi chủ sinh ra vài phần vui mừng, bọn họ lúc này từ từ lui về phía sau, sau khi nhìn nhau liền có một ý niệm trong đầu. Với lực lượng của hai người, tình thế hiện tại hung hiểm nhưng chưa hẳn không thể chạy thoát!

Đầu rồng, sừng hươu, mắt sư, lưng hổ, eo gấu, vảy rắn, lớn chừng ngàn trượng, hồn thú uy vũ và thần tuấn, tử khí nồng đậm quấn thân giống như thần thú tới từ Minh giới.

Trên lưng hồn thú có tu sĩ đứng chắp tay nhìn nơi này.

- Là hắn!

Nội tâm Tỉnh Điền Nhất rung động, sắc mặt của hắn và bốn tên dị tộc bên cạnh khó coi, trái lại Nam Sơn chi chủ, Bá Thiên chi chủ hơi ngạc nhiên sau đó nội tâm mừng như điên.

- Kính xin đạo hữu ra tay giúp hai người chúng ta thoát nạn, hai người lão phu vô cùng cảm kích, cũng sẽ hồi báo đạo hữu đầy đủ.

Nam Sơn chi chủ lên tiếng.

Ánh mắt Tiêu Thần nhìn sang và gật đầu.

- Hai vị đạo hữu không cần khách khí, chúng ta là tu sĩ đồng tộc, cũng nên trợ giúp lẫn nhau. Bổn tọa đã gặp được chuyện hôm nay sẽ không đứng ngoài không quản.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...