Đạo (Dịch) – Chương 1602

- Lão tổ lưu vật này truyền thừa vô số năm tháng nhưng tu sĩ bổn tộc có được nhưng không dùng được, toàn bộ không có công hiệu, nhờ đại nhân thử một lần.

Tiêu Thần cầm la bàn chữ thập trong tay, tinh tế cảm ứng một phen nhưng không có thu hoạch được gì, lập tức cau mày và nói:

- Lão tổ nhà ngươi chỉ lưu lại một vật này?

Lý lão đầu liên tục gật đầu:

- Lão tổ tông năm đó đột nhiên biến mất không thấy đâu nữa, sau đó Lý gia suy bại nhưng chỉ lưu lại một vật, lão hủ nói những lời này là thật, không dám lừa gạt đại nhân.

Tiêu Thần nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của hắn nhưng lại không có kinh hoảng bất an, lập tức gật đầu, xem ra người này không nói dối, do dự một lúc và nói:

- Hôm nay bổn tọa thu vật của lão tổ Lý gia, dựa theo ước định giao dịch sẽ ban cho Lý gia các ngươi cơ duyên, không biết ông cháu ngươi muốn vật gì?

Sắc mặt Lý lão đầu đỏ lên, hắn hít sâu một hơi áp chế kích động trong lòng, nói:

- Lão hủ không còn sở cầu, chỉ hi vọng đại nhân có thể ra tay trợ giúp Lý gia khôi phục vinh quang năm đó.

Tiêu Thần nhíu mày, hắn cho rằng là chuyện gì quá khó khăn, không ngờ nghe Lý lão đầu nói vậy, thời điểm Lý gia cường thịnh nhất cũng chỉ là thế lực nổi danh khắp một quận, nội tâm hắn thả lỏng. Dùng tu vi của Tiêu Thần hôm nay muốn làm việc này không khó, chẳng qua hiện nay di tích sắp mở ra, hắn không cách nào rút thân đi hoàn thành việc này.

Lý lão đầu liên tục cảm tạ nói không quan trọng, chờ đại nhân hoàn thành việc của mình rồi giúp Lý gia cũng không muộn, hôm nay đạt được Tiêu Thần đồng ý, lão gia hỏa vô cùng vui mừng, nếu đại nhân giúp Lý gia, như vậy ngày sau Lý gia quật khởi thế không thể đỡ, một ít lũ tiểu nhân trong quận Thanh Ngưu phải trả giá thật nhiều vì hành vi ngu xuẩn của mình.

Qua một lúc Lý lão đầu mang theo cháu gái rời đi, sau khi phong cấm đóng lại thật lâu mới rời đi, gương măt hắn vui mừng quá đỗi.

- Chúng qua từ từ về quận Thanh Ngưu, chờ đại nhân đến thì Lý gia đáp lên đại thụ của đại nhân, đó là lúc chúng ta huy hoàng.

Lý lão đầu hận không thể ngửa mặt lên trời cười dài, nhưng nghĩ đến bầu không khí khẩn trương trong kinh thành liền miễn cưỡng kiềm chế hưng phấn, hai ông cháu bọn họ gia nhập thương đoàn khác, thuê tu sĩ hộ vệ sau đó cùng một đám thương đoàn quay về.

...

Thời gian di tích mở ra chỉ còn mấy ngày, Tiêu Thần cũng không tiến vào đạo tràng, hắn ngồi đợi trong đình viện của mình, giờ phút này trong tay hắn là la bàn, đây là bảo vật lão tổ Lý gia giao dịch với hắn, mặc cho Tiêu Thần nghiên cứu thế nào cũng không phát hiện khác thường, thậm chí một tia kim quang tỏa sáng cugnx biến mất không thấy.

Hôm nay nhiều lần thăm dò không có kết quả, Tiêu Thần thở ra một hơi, chậm rãi lắc đầu, hắn thu vật quỷ dị vào trong nhẫn trữ vật, xem ra không tới tử cục mà lão tổ Lý gia tính toán thì không thể nắm giữ vật này, tuy hơi phiền muộn nhưng Tiêu Thần chậm rãi lắc đầu, nếu lão tổ Lý gia có thể dự đoán có ngày gặp lại hắn, như vậy sinh tử đại kiếp nạn cũng không giả dối, chỉ là không biết một kiếp này ứng ở nơi nào?

Chẳng lẽ trong di tích?

Tiêu Thần suy nghĩ một lát, cuối cùng không thu hoạch được gì, hắn rời khỏi gian phòng đi ra ngoài, theo hắn tính ra, hôm nay cách ngày mở di tích quá gần, phong trấn đại trận triệt để sụp đổ, có lẽ sau một khắc di tích sẽ trồi lên.

Mặc dù đang ở trong kinh thành nhưng hắn vẫn có thể cảm ứng được di tích chấn động, một khi xuất hiện dị trạng di tích sẽ xuất thế, cũng có thể xé rách không gian tới đó.

Hắn ngồi trên ghế đá, trong tay xuất hiện kim quang, một vò rượu xuất hiện trong tay hắn, phất mở nắp ra, mùi rượu tỏa ra nồng đậm, rượu này chính là Dược Vương tửu!

Hôm nay trong đạo tràng tầng hai, nguyên liệu luyện chế rượu này sung túc, lại có thời gian gia tốc ba mươi lần, luyện chế đơn giản hơn rất nhiều, Tiêu Thần có thể bổ sung đầy đủ, dùng để uống rất thoải mái.

Tin tức di tích truyền ra, không biết hấp dẫn bao nhiêu cường giả hối tụ ở nơi này, huống hồ còn có Tử Nguyên chi chủ sâu không lường được, ngày đó Tiêu Thần bằng vào Kiếm Nguyên Châu bức hắn lui bước, cũng không cho rằng người này bị công kích còn không phản kháng, có lẽ khả năng lớn nhất là hắn cố kỵ bản thân mình, không muốn bộc lộ át chủ bài mạnh nhất để tránh kẻ khác âm thầm mưu lợi bất chính.

Sau khi đi vào di tích, giữa hai người sẽ có một trận chém giết kịch liệt, nội tâm cũng tin tưởng sẽ chém giết cường địch, Tiêu Thần tuyệt đối sẽ không khinh địch nửa điểm, có thể trở thành tồn tại đỉnh phong tộc quần thì hơn phân nửa là người nổi bật, mỗi một người đều là kẻ không tầm thường, nếu dám có chủ quan khinh địch chắc chắn sẽ ăn thiệt thòi lớn!

Tiêu Thần hít sâu một hơi, hôm nay hắn đã tới nơi này, như vậy phải có được Thất Linh Thất Thải Âm Dương Hoa, hắn không có khả năng lui bước, mặc con đường phía trước gian khổ khốn khổ cỡ nào, hắn sẽ vượt qua mọi chông gai tiến lên phía trước.

Thần cản sát thần, phật ngăn giết phật!

Ánh mắt của hắn mang theo sát khí.

Lúc này Tiêu Thần dừng uống rượu, bỗng nhiên ngẩng đầu, trong mắt bắn ra hàn quang, hắn thu vò rượu vào nhẫn trữ vật sau đó đứng lên, nói:

- Ngày hôm nay đã tới!

Hắn dứt lời liền xé rách không gian rời đi, hắn biến mất không thấy đâu nữa.

Di tích mở ra.

...

Song Nhũ Sơn.

Mặt đất rung động lắc lư, hào quang bộc phát đầy trời, bầu trời bị hào quang bảy màu bao phủ, khí tức trận đạo khủng bố sụp đổ càn quét bốn phương tám hướng, dẫn động linh lực trong thiên địa bạo động, sau đó hóa thành linh lực triều tịch càn quét không dứt. Khí tức uy áp cường đại bao phủ chung quanh, dưới mặt đất có tiếng nổ mạnh vang lên không dứt, dường như mặt đất có hung thú viễn cổ thoát khốn ra ngoài, khiến vô số tu sĩ nơi này rung đông, đồng tử co rút kịch liệt và hoảng hốt.

Vào lúc di tích sinh ra dị động, vô số đại năng đứng lên, trong mắt bắn ra thần quang khác thường, bọn họ xé rách không gian rời đi.

Di tích đã mở ra, chân tướng phơi bày, lúc này cũng là thời điểm bọn họ ra tay, xưa nay người có thực lực sẽ chiếm được cơ duyên, di tích đã mở ra, muốn có cơ duyên phải xem nắm đấm của ai lớn.

Bá!

Bá!

Không gian bị xé rách, từng đạo thân ảnh xé rách không gian và bạo phát uy áp đáng sợ càn quét bốn hướng, cũng không cố ý che dấu bản thân, hiện tại chưa vào di tích nhưng đã có tranh đấu diễn ra.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...