Đạo (Dịch) – Chương 1601

Tuy Lưu Vân đại nhân không cho thấy thân phận, hiển nhiên không muốn bạo lộ hành tung của mình cho nên lão bản biết rõ bí mật này cũng không nói cho ai biết, cho dù là lão bà cũng không nói, hơn nữa nghiêm khắc dặn dò tiểu nhị nếu dám tiết lộ hành tung của Lưu Vân đại nhân sẽ nghiêm trị không tha.

Mấy ngày qua gió êm sóng lặng, cũng không xuất hiện cục diện tu sĩ tới bái phỏng, hiển nhiên thân phận Lưu Vân đại nhân rất bí mật, hiện tại Lý lão đầu dẫn Lý San nói thẳng muốn gặp khách nhân phòng chữ thiên. Chưởng quầy do dự nhưng không cự tuyệt, sau khi xác định có phải tìm Lưu Vân đại nhân hay không mới quyết định, xem ra quả nhiên là nhận biết Lưu Vân đại nhân, nếu không cũng không tìm tới nơi này.

Vào lúc này hắn vẫn phải hỏi lại một lần, nếu không vạn nhất xảy ra chuyện chọc giận Tiêu Thần đại nhân thì hắn không đảm đương nổi.

Nội tâm Lý lão đầu cảm thấy do dự, tuy lão tổ lời tiên đoán ứng nghiệm nhưng nó như thế nào thì hắn không rõ ràng, hiện tại phải biểu lộ chút gì đó, bằng không chưởng quầy sẽ không cho gặp.

- Ngươi cứ yên tâm bẩm báo là được, nếu xảy ra chuyện, lão phu cũng gánh chứ không để ngươi bị trừng phạt.

Chưởng quầy nghe vậy thở ra một hơi, hắn lấy một lệnh bài ra, cũng đánh tới phòng chữ thiên của Tiêu Thần.

Trong Tả Mi đạo tràng, Tiêu Thần đang ngồi đó và cau mày, mở mắt bước ra bên ngoài, thân ảnh xuất hiện trong khách sạn và cầm lệnh bài trong tay.

- Cố nhân của bổn tọa?

Thần thức thăm dò tin tức trong đó, Tiêu Thần nhướng mày, hơi trầm ngâm sau đó mở cấm chế đi ra ngoài, sau đó hắn nhìn thấy hai ông cháu Lý lão đầu, ánh mắt sinh ra dị sắc.

- Đại nhân, hai người này tìm đến tận nơi đây, nói thẳng là cố nhân của ngài cho nên ta không dám trì hoãn, lúc này mới quấy rầy đại nhân tu luyện, nếu có mạo phạm xin đại nhân tha thứ.

Chưởng quầy lên tiếng, bảo trì đầy đủ kính sợ và giũ sạch trách nhiệm của mình, mặc dù xảy ra vấn đề cũng không thể giận chó đánh mèo lên hắn.

- Lý Đông Thành mang theo cháu gái Lý San bái kiến đại nhân!

Hai ông cháu Lý lão đầu nhìn thấy Tiêu Thần hiện thân liền hành lễ.

Ánh mắt Tiêu Thầ lóe sáng, hắn nói:

- Bổn tọa biết rõ, việc này ngươi làm rất đúng, hai người này là cố nhân của bổn tọa.

Chưởng quầy nghe vậy liền vui vẻ, hắn cảm thấy xương cốt nhẹ đi ba phần, cũng biết hai người này quen biết Lưu Vân đại nhân, hắn cũng không sợ bị trách tội.

Chưởng quầy kính cẩn cáo lui, Tiêu Thần quay người rời đi, ông cháu Lý lão đầu do dự vẫn đi theo, vào tiểu viện và mở cấm chế ra.

Trên đại sảnh, Tiêu Thần ngồi xuống, sắc mặt đạm mạc và lạnh lẽo, mặc dù không có khí tức khác nhưng áp lực vô hình bao phủ hai ông cháu.

- Nói đi, tại sao các ngươi tìm được bổn tọa?

Lời nói đạm mạc nhưng mang theo hàn ý.

Lý lão đầu đổ mồ hôi như mưa, vào lúc này nghe xong không dám trì hoãn, vội vàng quỳ một gối xuống:

- Đại nhân chớ giận, hai ông cháu lão hủ tuyệt đối không có ý bất lợi với ngài, tất cả mọi việc đều nằm trong ngọc giản này, đại nhân đánh giá là biết.

Trong khi nói xong Lý lão đầu dâng một cái ngọc giản lên.

Tiêu Thần thoáng nhíu mày, nguyên thần cảm ứng ngọc giản không có dị dạng, lúc này mới vươn tay thu lấy xem xét.

Thần thức thăm dò, chỉ cảm thấy trước mặt hư ảo, là một không gian hư ảo, nơi này rỗng tuếch chỉ có một bàn đá trôi nổi trong hư không, trên đó có một phong thư.

Không sai, là phong thư, dùng giấy trắng mực đen làm môi giới ghi lại, loại vật này xuất hiện trong giới tu sĩ thì quá quỷ dị.

Một tia thần thức của Tiêu Thần cau mày, lập tức bước tới bàn đá và cầm phong thư xem xét.

Tiêu đạo hữu thân khải.

Năm chữ đơn giản nhưng kính cẩn có độ, xuyên thấu qua năm chữ này có thể nhìn thấy một lão giả kính cẩn thi lễ với hắn, đôi mắt Tiêu Thần co rút và âm trầm.

Tiêu đạo hữu!

Người viết thư biết thân phận của hắn.

Hoặc có thể nói người ghi phong thư và lưu ngọc giản đã biết từ vô số năm trước, bởi vì hắn đã dự liệu được có hôm nay nên lưu phong thư lại nơi này.

Nghĩ đến điểm này cũng làm nội tâm Tiêu Thần chấn động, sắc mặt biến ảo.

Tiêu Thần đọc thư.

Tiêu đạo hữu gặp chữ như người:

Đạo hữu hiện tại rất sợ hãi, nếu ở dị địa lão phu cũng như vậy nhưng lão phu muốn nói cho đạo hữu một điểm, vì xác định duyên pháp của ngày hôm nay, lão phu phải trả giá thật lớn mới có thể làm được, cũng không thể dự đoán được quan hệ cả đời của đạo hữu, kính xin Tiêu Thần đạo hữu không cần kiêng kị. Về phần thân phận lão phu, có lẽ đạo hữu rất hiếu kỳ nhưng ngày sau đạo hữu sẽ biết, hôm nay không thể báo cho ngươi biết.

Tiêu đạo hữu đạt được ngọc giản, chắc hẳn cũng gặp hậu bối của lão phu, trong tay hắn có một kiện bảo vật là vật lão phu tặng đạo hữu, có lẽ ngày sau sẽ hóa giải một mối họa sát thân cho đạo hữu, cử động lần này cũng không phải vô sự ân cần, mà là hi vọng ngày sau đạo hữu trợ giúp lão phu. Về là khi nào... Đến lúc đó đạo hữu sẽ biết.

Mặt khác, vì để hậu bối lão phu để bụng việc này, lão phu từng nói thẳng nói cho bọn họ biết, nếu có thể tìm được đạo hữu, sau khi giao ngọc giản và hoàn thành việc này tự nhiên có thể có được thu hoạch không nhỏ, việc này kính xin Tiêu đạo hữu thay ta xử trí thỏa đáng, cũng không thể để lão phu mất mặt với hậu bối vì nói không giữ lời.

Chắp tay, chờ ngày sau tương kiến đạo hữu.

Giấy viết thư quá ngắn, chỉ nói không nhiều tin tức.

Sắc mặt Tiêu Thần thoáng hòa hoãn, tuy người viết thư không nói nhiều nhưng hắn tin tưởng người này cũng không lường gạt hắn, có thể cách không biết bao nhiêu năm tháng dự đoán một ngày hôm nay, loại chuyện Đại Dự Ngôn Thuật như vậy cần trả giá khá lớn, lão tổ Lý gia có thể làm được việc này cũng không dễ dàng.

Hắn lưu lại một vật và nhờ mình ngày sau giúp hắn? Tiêu Thần mơ hồ đoán được lão quái có sở cầu nhưng không thể giải thích rõ ràng, cảm giác như bị quấn trong sương mù làm người ta không thoải mái, dù vậy lão quái không có ác ý. Thời điểm này đầu óc hắn quay cuồng, giấy viết thư sụp đổ vô thanh vô ức, bàn đá ghế đá cũng biến mất, cả không gian sụp đổ, Tiêu Thần thu hồi thần niệm của mình, hắn chậm rãi ngẩng đầu nhìn sang hai ông cháu Lý gia.

- Lão tổ các ngươi lưu đồ vật đâu?

Lý lão đầu vẫn tâm thần bất định, hiện tại nghe xong vui mừng vì biết không sai lầm, vội vàng dâng la bàn lên.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...