Oanh!
Tiếng nổ mạnh bộc phát, hào quang vạn quạng bao phủ Tử Nguyên chi chủ, hào quang hóa thành một kiện trường bào nhìn như bình thường nhưng lại là chí bảo phòng ngự cực mạnh, hôm nay tao ngộ tấn công nên tự mở ra, cũng thủ hộ Tử Nguyên chi chủ vào trong, cũng ngăn cản uy lực một quyền của Tiêu Thần! Dù như thế lực lượng cường đại vẫn đánh hắn bay xa mấy vạn trượng, miệng Tử Nguyên chi chủ chảy máu tươi.
Sắc mặt Tiêu Thần tái nhợt, hắn cũng bị trường bào phản chấn bức lui, sắc mặt hắn bêến thành âm trầm, một kích không có kết quả, muốn giết đối thủ quá khó khăn.
Trong mắt người ngoài là Tiêu Thần chiếm cứ thượng phong tuyệt đối, dù sao hắn ngạnh kháng một kích của Tử Nguyên chi chủ lông tóc không tổn hao gì, hắn đánh một quyền bức Tử Nguyên chi chủ bay xa mấy vạn trượng và bị thương là sự thật.
Tử Nguyên chi chủ hừ nhẹ một tiếng, hắn cưỡng ép đánh tan lực đạo trong người, thân ảnh hắn lui về phía sau và nhìn chằm chằm vào Tiêu Thần, hắn không còn chút thư giãn như trước, chỉ còn lại cẩn thận và sát cơ! Tu đạo đến nay, hắn được đại cơ duyên, đại tạo hóa, một đường xuôi gió xuôi nước cho đến hôm nay, hơn nữa hắn đủ âẩn thận, Tử Nguyên chi chủ chưa bao giờ ăn thiệt thòi lớn như thế, hôm nay nhìn Tiêu Thần, nội tâm hắn chỉ có sát ý lạnh lẽo.
- Tu sĩ Nhân tộc, bổn tọa thừa nhận đã xem nhẹ ngươi, dùng lực lượng của ngươi đủ thừa nhận át chủ bài của bổn tọa.
Tử Nguyên chi chủ lên tiếng, ngữ khí của hắn như băng hàn.
Sắc mặt Tiêu Thần âm trầm, hắn nghe xong liền cau mày, nếu buông tay đánh một trận hắn tuyệt đối không cố kỵ Tử Nguyên chi chủ nửa điểm, hiện tại thân phận chính là chế ước của hắn, nếu như tiếp tục dây dưa, mặc dù đánh giết đối thủ cũng bạo lộ thân phận, tất nhiên sẽ dẫn tới cường giả dị tộc liên thủ xoắn giết hắn, đến lúc đó vì tự bảo vệ mình mà thoát thân, chuyến đi di tích không công mà lui, loại cục diện này tuyệt không phải Tiêu Thần nguyện ý nhìn thấy. Bởi vì vậy hắn không có ý niệm dây dưa với Tử Nguyên chi chủ, lúc này một viên châu màu vàng xuất hiện trong tay hắn, trong viên châu có kiếm ý xung thiên bạo phát ra ngoài.
Vật ấy chính là Kiếm Nguyên Châu do Vạn Kiếm chi chủ ban cho hắn phòng thân, một khi vận dụng sẽ bộc phát một kích toàn lực của nửa bước Thái Cổ!
Nhìn thấy vật này, sắc mặt Tử Nguyên chi chủ biến sắc, đồng tử co rút và kiêng kị.
- Tử Nguyên chi chủ, hôm nay bổn tọa không muốn tiếp tục dây dưa với ngươi, nếu không ta và ngươi đành phải buông tay đánh một trận, khi đó hươu chết về tay ai còn chưa biết, có lẽ còn có thể bị kẻ khác âm thầm nhìn trộm mưu lợi bất chính, việc này đạo hữu suy nghĩ rõ ràng, chớ đi sai nửa bước hối hận không kịp.
Tiêu Thần lên tiếng, ngữ khí bình tĩnh nhưng đầy hàn ý.
Tử Nguyên chi chủ nghe xong biến sắc, hắn cười lớn.
- Đạo hữu nói không sao, nếu tiếp tục dây dưa đánh một trận chẳng biết hươu chết về tay ai, nói không chừng ta và ngươi biến thành dê béo trong mắt kẻ khác, cũng thành toàn kẻ khác. Nếu như thế hôm nay bổn tọa tạm lui một bước, cũng không khó xử đạo hữu. Hôm nay đạo hữu lựa chọn như vậy chắc hẳn không phải sợ bổn tọa, mà là không muốn phức tạp mà thôi, như vậy đạo hữu tới nơi này là vì di tích.
Ha ha, nếu như thế bổn tọa tin tưởng chúng ta sẽ gặp nhau thôi, đến lúc đó sẽ đánh một trận không lùi bước, cũng phải có kết thúc rõ ràng.
Nói tới đây người này dừng lại:
- Có lẽ nội tâm đạo hữu cũng muốn như thế, lần sau gặp mặt sẽ thu tính mạng bổn tọa.
Ánh mắt Tiêu Thần lóe sáng, dù chưa mở miệng nhưng sát cơ hắn tỏa ra đủ nói lên tất cả.
Tử Nguyên chi chủ cười dài:
- Nếu như vậy ngày di tích mở ra, bổn tọa sẽ tiến vào trước, cũng chờ đạo hữu tới thu mạng ta.
Hắn nói xong hóa thành độn quang rời đi.
Đám tu sĩ của hắn thấy không còn chiến đấu liền đuổi theo.
Tiêu Thần nhìn Tử Nguyên chi chủ rời đi, ánh mắt hắn bộc phát sát cơ! Vào trong di tích, nếu gặp được kẻ này bổn tọa nhất định ra tay giết hắn.
Vừa có ý niệm như vậy liền xé rách không gian rời đi.
...
Cường giả Nhân tộc thần bí đấu với Tử Nguyên chi chủ một trận, song phương chưa phân thắng bại nhưng không khí trong Đông Mãn tộc vô cùng khẩn trương, cảm giác đại kiếp nạn hàng lâm sinh ra.
Tu sĩ Nhân tộc trong lãnh địa Đông Mãn tộc tự nhận không có khả năng phân chén canh đều rút đi, bọn họ quay về lãnh địa Nhân tộc, hôm nay Đông Mãn tộc rung chuyển cho nên không thích hợp ở lâu.
Đám người Lý Mặc dùng cái giá thấp bán lỗ các vật phẩm sau đó lên đường rời đi, sắc mặt Lý lão đầu tái nhợt, môi mím thật chặc mang theo cháu gái không đi cùng bọn họ, hắn ở cửa thành nam nhìn đám người Lý Mặc đi xa, trong mắt Lý lão đầu bắn ra hào quang và nói:
- Đi.
Lý San không biết vì sao lão tổ tông không đi, lại mơ hồ phát hiện nội tâm của hắn phức tạp và kích động nên ngoan ngoãn theo sau, cũng không hỏi thăm lời nào.
Hai người quay về nơi ở, Lý lão đầu đóng chặt cửa phòng, hắn lấy trận kỳ bao phủ khắp phòng, thậm chí không tiếc linh thạch thôi phát uy năng mạnh nhất, lúc này mới cẩn thận cầm một cái la bàn màu đen trong nhẫn trữ vật. Vật này khi Lý San còn bé từng thấy lão tổ tông lấy ra vuốt ve, bởi vì năm đó ỷ vào lão tổ tông sủng ái cho nên nàng khóc rống muốn vật này, đó là lần đầu tiên lão tổ tông cự tuyệt nàng, hơn nữa còn nghiêm khắc răn dạy nàng một phen. Từ đó về sau Lý San đã biết rõ la bàn là thứ trọng yếu, từ đó về sau nàng chưa bao giờ thấy lão tổ tông lấy nó ra.
Lão tổ tông muốn làm gì?
Lý San cau mày khó hiểu, nàng nhìn sang la bàn, ánh mắt ngưng tụ, vẻ mặt của nàng ngạc nhiên. La bàn màu đen sinh ra kim quang, nó vừa sáng lên liền ảm đạm, nếu không phải cẩn thận nhìn sẽ không cảm nhận được.
Sau khi nhìn thấy kim quang, Lý lão đầu kích động không nhỏ.
- Lão tổ tông lời tiên đoán thật sự tồn tại, nó tồn tại! San nhi, đi theo lão tổ tông ra ngoài, đi tìm cơ duyên tổ tiên Lý gia lưu lại cho hậu bối, cơ hội Lý gia quật khởi sắp tới rồi.
Lão gia hỏa vui sướng khoa tay múa chân, mang theo cháu gái của mình rời đi thật nhanh, lúc này chạy theo hào quang chỉ dẫn.
...
- Các ngươi xác định là cố nhân của đại nhân, nếu không chọc giận đại nhân thì các ngươi phải trả giá thật nhiều.
Lão bản và tiểu nhị nhận ra thân phận Tiêu Thần, dù sao bọn họ tận mắt nhìn thấy trận chiến ngày ấy trên không trung.
Bình luận