- Nhìn kìa, là Yêu tộc Đông Nguyệt đại nhân, Minh Huệ đại nhân và Hắc Nha đại nhân.
- Ma tộc Đồ Linh đại nhân, Thiên Cừu đại nhân và Kình thương đại nhân cũng đến.
- Nhân tộc Bá Thiên chi chủ, Nam Sơn chi chủ!
- Tất cả cường giả đỉnh phong tộc quần và các cường giả tán tu cũng xuất hiện.
- Khổ thật, khổ thật, không ngờ di tích mở ra lại có nhiều đại nhân đỉnh phong tộc quần tiến vào tranh đoạt như vậy, dùng tu vi của chúng ta làm sao tranh qua các đại nhân, nếu mưu toan cướp đoạt cơ duyên, sợ rằng không còn cả tính mạng.
- Sao đạo hữu lại diệt uy phong của mình, tuy tu vi của chúng ta kém các đại nhân vô số lần nhưng di tích có quá nhiều biến cố, mặc dù tu vi thấp, nếu cơ duyên số phận đến, không thể nói trước chúng ta là người thắng lớn nhất đấy.
- Nói có lý, nói có lý, chuyện này không phải chưa từng diễn ra trong đại lục Linh giới, không thể nói trước cơ duyên của chúng ta mạnh, hôm nay là cơ hội nhất phi trùng thiên, há có thể diệt chí khí bản thân. Cho dù không thể tranh đoạt cơ duyên lớn nhất với kẻ khác, hiện tại di tích mở ra, chúng ta đi vào có thể uống nước canh đấy, dù sao di tích viễn cổ vô cùng to lớn, những đại nhân này không có khả năng dò xét mỗi góc.
Từng thân ảnh xuất hiện trên không trung di tích, chỉ trong thời gian ngắn đã có ba mươi chín người, hơn nữa số lượng không ngừng gia tăng, khí tức đỉnh phong tộc quần bộc phát bao phủ cả không gian vào trong.
Tiêu Thần xé rách không gian tới, vào lúc hắn xuất hiện đã có vô số ánh mắt nhìn sang, trong đó không ít kẻ cẩn thận, kiêng kị thậm chí có cả căm thù trần trụi, ngày đó đại chiến một trận trên không kinh thành, Tiêu Thần bộc lộ thực lực làm bọn họ như lâm vào đại địch. Ngược lại Nhân tộc Bá Thiên chi chủ, Nam Sơn chi chủ mỉm cười với Tiêu Thần, cũng có phần thân cận. Tuy cướp đoạt cơ duyên nhưng mọi người là tu sĩ Nhân tộc, nói không chừng có thể hợp tác đấy.
Tiêu Thần gật đầu với hai người, lúc này hắn nheo mắt nhìn sang hướng khác, nơi đó có vết nứt không gian xuất hiện, đáy mắt sinh ra sát cơ sau đó bình tĩnh trở lại.
Tử Nguyên chi chủ bước lên, khí tức bộc phát, chậm rãi ngẩng đầu nhìn Tiêu Thần, ánh mắt hai người đối kháng trong vô thanh vô tức, hai đạo khí tức cường hoành bộc phát, đại thế sinh ra và đối kháng với nhau.
Oanh!
Hai đại hế đối kháng nhau, mặc dù không dùng thần thông ra tay nhưng chỉ bằng khí thế cũng vô cùng kinh người, trong hư không sinh ra cuồng phong càn quét các nơi, kích thích gió cát quét qua cát đá chung quanh.
Hai người giao thủ khí thế hấp dẫn vô số tu sĩ quan sát.
Tu sĩ Nhân tộc áo xanh, Tử Nguyên chi chủ thần bí, hai người này đều là thế hệ không nổi danh, không người biết thân phận của bọn họ, ngày đó hai người đại chiến chưa phân thắng bại nhưng uy năng mạnh tới mức ai cũng biết, có thể nói là cường giả trong đỉnh phong tộc quần, thậm chí có thể tiêu diệt tu sĩ đồng cấp, tất nhiên là rất nhiều cường giả các tộc quần âm thầm kiêng kị! Cũng may hai người sớm nói vào di tích sẽ có một trận phân sinh tử, chắc chắn chế ước lẫn nhau, cho nên hai người giằng co khí thế, rất nhiều tu sĩ nơi này lạnh nhạt, hoàn toàn không có ý ra tay nửa điểm.
Tử Nguyên chi chủ mỉm cười vui vẻ, hắn chắp tay với Tiêu Thần.
Tiêu Thần gật đầu, ôm quyền đáp lễ, nếu có ai không biết có lẽ sẽ xem hai người là hảo hữu quen biết nhau, nhìn hai người bình tĩnh nhưng nội tâm đã sớm xếp đối phương vào danh sách tất sát, tuyệt đối sẽ không cho phép đối phương còn sống rời khỏi di tích.
Đám lão quái chung quanh quan sát hai người, mặc dù cảm thấy tiếc nuối khi hai người không ra tay nhưng cũng không cho rằng người ta sẽ ngu xuẩn đánh nhau khi chưa tiến vào di tích, từ đó để kẻ khác mưu đồ bất chính với mình, đành phải thu liễm không cam lòng.
Tiêu Thần hít sâu một hơi và nhìn về phía vực sâu, nương theo di tích mở ra, cảm giác bị đôi mắt nhìn chằm chằm trở nên rõ ràng, dường như sâu trong vực sâu có một đôi mắt tham lam đang nhìn chằm chằm vào hắn. Có lẽ di tích này không đơn giản như mặt ngoài, cũng không giống như đồn đãi có vô số bảo vật, có lẽ sẽ có Thất Linh Thất Thải Âm Dương Hoa, một khi mất đi cơ hội thu bảo vật, Tiêu Thần không cho rằng đời này lại có khả năng gặp được, cho nên biết rõ hung hiểm nhưng hắn vẫn buông tay đánh cược một lần! Mặc dù trong di tích tồn tại sát cơ nhưng Tiêu Thần tự tin có thể đánh vỡ sát kiếp.
Tu luyện đến nay, không chỉ gia tăng tu vi, tâm tình vững như bàn thạch và tự tin cũng gia tăng không ít!
Tu sĩ tu đạo không thể cuồng vọng, nếu không có tự tin vào bản thân mình, kiếp này tu đạo nhất định thành tựu có hạn, khó thành châu báu!
Chậm rãi ngẩng đầu, Tiêu Thần áp chế ý niệm khó chịu trong lòng, hắn khôi phục tâm tình bản thân, ánh mắt nhìn chung quanh, này có hơn năm mươi tên đại năng đỉnh phong tộc tới nơi này, còn lại có hơn vạn Thiên Nhân Cảnh muốn tới phân chén canh, tuy biết rõ nguy hiểm nhưng trong di tích chứa cơ duyên đủ làm bọn họ không quan tâm tới.
Thất bại tự nhiên là mất mạng, chỉ khi nào thành công đại biểu tăng tu vi lên, địa vị trong tộc quần tăng vọt, thậm chí có được thọ nguyên lâu dài.
Nhiều cường giả như vậy, một khi xâm nhập di tích sẽ biến thành cối xay thịt nhấc lên gió tanh mưa máu, đôi mắt Tiêu Thần híp lại bắn ra hàn quang, hắn không phải kẻ thích tạo sát nghiệp nhưng thời điểm phi thường sẽ ra tay, hắn tuyệt đối sẽ không cố kỵ nửa điểm, chỉ có điều tiến vào di tích phải cẩn thận, để tránh lật thuyền trong mương. . .
Nơi này có sát cơ nhắm vào Tiêu, vào lúc này có đại hán tu vi Thiên Nhân tam cảnh đang tập trung nhìn chằm chằm vào hắn.
- Bổn vương tới đây hơn tháng, âm thầm điều tra nghe ngóng cũng không tìm được chút tin tức của Tiêu Thần, hôm nay di tích mở ra, hắn không có khả năng không tới nơi đây. Xem ra đúng như bổn tọa sở liệu, hắn đã sửa đổi dung mạo.
- Trong cường giả Nhân tộc người hiềm nghi lớn nhất là kẻ này, nếu không phải lo lắng hiện tại đánh giết hắn sẽ bị Nhân tộc trả thù, một khi ngoài ý muốn nổi lên còn có khả năng đánh rắn động cỏ thì bổn vương sớm ra tay, cũng không quan trọng, chờ tiến vào di tích lại ra tay cũng không muộn. Cơ duyên di tích chó má, bổn vương không đặt vào trong mắt, chỉ cần tiêu diệt Tiêu Thần và đạt được lôi đình bổn nguyên, bổn vương bế quan tu luyệ và luyện hóa có thể lập thành Thái Cổ đại đạo, đứng hàng Long Hoàng.
Đại hán Yêu tộc chính là Yêu Long Nặc Tra biến thành!
Chương 1604vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận