Tiêu Thần gật gật đầu.
Hai người không thi triển thuấn di nhưng khoảng cách ngàn dặm đi một lúc là qua, sâu trong sơn cốc có một tiểu viện, đây mới là nơi ở chính thức của Dược Si.
Đoạt Thiên chi chủ dừng bước:
- Quên nói với ngươi một điểm, lão gia hỏa Dược Si này không thích xã giáo, ngươi có chuyện gì trực tiếp mở miệng là được, bằng không sẽ không tốt.
- Mặt khác ngươi phải gọi hắn là Dược Si, bằng không lão gia hỏa sẽ mất hứng, với tính cách quái gỡ của hắn, nói không chừng chuyện sắp đáp ứng cũng cự tuyệt, hơn nữa tuyệt đối không cải biến chủ ý.
Hắn chưa nói xong, cửa sân mở ra, một lão giả dáng người gầy gù với quần áo trắng, râu bạc tóc trắng xuất hiện, ánh mắt như cười mà không cười dò xét Đoạt Thiên chi chủ:
- Tại sao lão gia hỏa ngươi bại hoại thanh danh lão phu trước mặt tiểu hữu, hôm nay tâm tình lão phu tốt nên không dây dưa, nếu không nhất định sẽ bảo Khất đạo tử thu thập để ngươi nhớ lâu một chút.
Đoạt Thiên chi chủ nghe vậy hừ lạnh một tiếng, dường như từng ăn thiệt thòi trong tay Khất đạo tử, phất tay áo làm bộ mặt thối.
Dược Si cũng không để ý tới lão gia hỏa này, hắn nhìn Tiêu Thần và nói:
- Vị này chính là Tiêu Thần đạo hữu danh chấn Tổ thành nha, nghe nói là nhân trung chi long, không phải vật trong ao, quả nhiên hôm nay danh bất hư truyền.
Tiêu Thần nghe vậy cười cười, chắp tay nói:
- Dược Si đạo hữu qua khen, một ít hư danh bỏ đi, nghe nhiều cũng mệt mỏi.
Lời lẽ bình tĩnh, không kiêu ngạo không siểng nịnh, bình thản không có gì lạ giống như bằng hữu nói chuyện với nhau.
Hai mắt Dược Si tỏa sáng, lập tức vỗ tay tươi cười:
- Quả nhiên Tiêu Thần đạo hữu là diệu nhân, lời ấy rất được tâm ta, lão phu đóng cửa không ra ngoài là vì không muốn đối mặt với đám người chỉ thích cong quấn kia, lại bị bọn chúng truyền thành tính tình quái gở, quả nhiên là buồn cười đến cực điểm.
- Tiêu Thần đạo hữu cũng cho rằng như thế?
Tiêu Thần gật đầu:
- Quân không phải cá, làm sao biết cá vui. Người tu đạo chúng ta không quá mức cố kỵ ngoại vật, làm việc bằng vào bản tâm, làm gì quan tâm kẻ khác nghĩ gì, chính mình trôi qua thư thái là được.
- Một ít kẻ buồn người suy bụng ta ra bụng người, bọn chúng thích đồn đãi thì để chúng núi đi, quan hệ gì tới ta đâu?
Dược Si gật đầu, hắn tiến lên giữ chặt ống tay áo Tiêu Thần, bộ dạng hận gặp nhau quá muộn.
- Quả nhiên Tiêu Thần đạo hữu là tri kỷ lão phu, giải thích như vậy hoàn toàn nói ra suy nghĩ của lão phu, biểu đạt vô cùng rõ ràng.
- Đến đến, hôm nay đã đến thì phải uống với lão phu, nói chuyện thật vui.
Sau khi nói xong liền kéo Tiêu Thần vào trong nhà.
Đoạt Thiên chi chủ tức giận mũi lệch sang một bên, Tiêu Thần này thật là tiểu tử khua môi múa mép như lò xo, ngay cả nhân vật khó chơi như Dược Si cũng bị vài câu của hắn kéo đi, Tô Tô ở lâu với hắn sẽ bị lừa mà không tự biết. Về sau chính mình cũng phải cẩn thận một ít, tuyệt đối không thể cho Tiêu Thần nửa điểm cơ hội mà vào.
Nội tâm Lão gia hỏa này không ngừng nghĩ như vậy, hắn tức giận tiến vào sân nhỏ, hắn đến muốn xem Tiêu tiểu tử có thủ đoạn gì thu phục Dược Si, gia hỏa này điển hình là dầu muối không tiến, rất nhiều thế lực trong Tổ thành tốn hao cái giá lớn muốn mời hắn rời núi, có chút bảo vật quả thật làm cho Dược Si tâm động, hắn cũng p ứng nhưng kèm theo điều kiện phải có kẻ đánh bại hắn trên thuật luyện đan, nếu không sao xứng Dược Si phụng dưỡng.
Đây là nguyên văn của Dược Si, mà hắn từ trước đến nay vẫn làm như vậy, trong Nhân tộc có một ít luyện đan đại sư luyện chế thập phẩm tiên linh đan, thậm chí đan đạo cự phách luyện chế thập nhất phẩm tiên nguyên đan, thuật luyện đan sàn sàn không có tư cách mời chào hắn, có tư cách mời chào nhưng không có thuật luyện đan tương xứng, cho nên từ rất nhiều năm trước các thế lực Tổ thành đã loại trừ Dược Si ra khỏi danh sách mời chào. Mặc dù Dược Vương phủ có Khất đạo tử là đỉnh phong tộc quần sâu không lường được, lại có Dược Si là đan đạo cự phách, bởi vì không nhúng tay vào tranh đoạt thế lực cho nên bị quên đi.
Cho nên hôm nay Đoạt Thiên chi chủ cũng muốn chờ xem Tiêu Thần té ngã! Bề ngoài tiểu tử này từ khi đi vào Tổ thành giống như con cua, ai đụng vào hắn đều ăn thiệt thòi, từ lão tổ Đoan gia tới lão tổ Di gia, sau đó là Hàn Lâm chi chủ, một loạt chiến tích chói sáng.
Hôm nay hắn muốn mời chào Dược Si, hắc hắc, Tiêu tiểu tử ngươi phải thất bại một hồi.
Nghĩ đến điểm này, Đoạt Thiên chi chủ chỉ cảm thấy lòng vui sướng, hắn tươi cười vui vẻ.
Dược Si cực kỳ sạch sẽ, trong phòng đầy mùi thuốc, chỉ hít vài hơi cũng làm tâm thần chấn động, thậm chí pháp lực trong cơ thể tăng lên một phần, hiệu quả như vậy đủ chứng minh tầm quan trọng cua đan dược.
Ba người vào nội đường ngồi xuống, Dược Si đi lại vội vàng, sau đó hắn ôm ba vò rượu trở về.
Thấy rõ vật trong tay Dược Si, Đoạt Thiên chi chủ mở to mắt và mắng:
- Dược Si thật tốt nha, lần trước lão phu tới đây ngươi nói đã uống sạch Dược Vương tửu, ba hủ này là vật gì?
- Lão bất tử kia ngươi quá mức đáng giận mà.
Lúc nói chuyện, ánh mắt Đoạt Thiên chi chủ nhìn sang Tiêu Thần, bộ dạng hâm mộ và ghen ghét.
Dược Si trợn mắt.
- Năm đó Dược Vương tửu của lão phu bị ngươi biết được, lão gia hỏa già mà không kính ngươi cứ trăm năm lại tới đòi hỏi, cất chứa bao nhiêu năm qua của lão phu bị ngươi lấy hơn một nửa, lại muốn nữa là không có đâu.
- Nếu không phải hôm nay xem thể diện Tiêu Thần đạo hữu thì lão phu cũng không lấy ra một giọt cho ngươi. Ngươi thích uống không uống thì thôi, lại dong dài lão phủ đuổi ngươi ra ngoài, ta và Tiêu Thần đạo hữu hai người chia đều là được.
Đoạt Thiên chi chủ nuốt một ngụm nước miếng, hắn khoát khoát tay:
- Xem thể diện Dược Vương tửu cho nên lão phu không so đo với ngươi, nhanh chóng lấy chén rượu ra, con sâu rượu của lão phu bị câu rồi.
Dược Si bĩu môi, hắn tiện tay lấy ba cái chén.
- Lão phu cả đời trầm mê đan đạo, tính thích uống rượu, cho nên động thủ luyện chế Dược Vương tửu, kính xin Tiêu Thần đạo hữu bình luận một phen.
Khi nói chuyện lão gia hỏa cực lực biểu hiện lạnh nhạt nhưng đắc ý không che dấu được, hiển nhiên hắn rất tâm đắc về Dược Vương tửu.
Tiêu Thần cười to:
- Dược Si đạo hữu đúng là hợp ý ta, tại hạ cũng thích rượu ngon, cam tâm tình nguyện uống cùng đạo hữu.
Bình luận