- Nếu Dược Si đạo hữu tĩnh tâm chế riêng quỳnh tương, tự nhiên vô cùng mỹ vị, hôm nay còn chưa mở nắp nhưng tại hạ đã nghe mùi rượu, nước miếng sắp chảy ra. Dược Si đạo hữu nên nhanh mở nắp đi, cũng để ta nhắm nháp một phen.
Tính tình Dược Si cao ngạo không thích nịnh nọt nhưng Dược Vương tửu là chỗ ngứa của hắn, Tiêu Thần cũng không ngại nâng lên một phen. Huống hồ có thể làm cho Đoạt Thiên chi chủ phản ứng như vậy đủ biết Dược Vương tửu không tầm thường, hắn nói thế cũng không phải quá lời.
Quả nhiên Dược Si nghe vậy đại hỉ, lại nói Tiêu Thần đạo hữu thật hợp ý, hắn vươn tay lấy một vò, lúc này mùi rượu nồng đậm lan ra ngoài, hương thơm không phải rượu bình thường, mùi thuần hậu vượt qua người ta tưởng tượng, chỉ sợ chỉ bằng vào mùi rượu cũng làm đa số kẻ tửu lượng yếu say ngã.
Hai mắt Tiêu Thần tỏa sáng, gương mặt hồng nhuận phơn phớt, hắn mở miệng quát:
- Quả nhiên là hảo tửu, ta tu đạo cả đời nhưng chưa ngửi qua mùi rượu nào như thế, hảo tửu! Hảo tửu ah!
Dược Si cười khoát tay, hắn vươn tay đặt một vo trước mặt Tiêu Thần, cười nói:
- Rượu này như thế nào, Tiêu Thần đạo hữu nên phẩm mới biết.
Tiêu Thần cười gật đầu, ánh mắt nhìn vào vò rượu, sắc mặt cũng hơi đổi, hắn nhìn rượu bên trong giống như mỡ màu vàng.
Rượu ngon đã hóa thành cao.
- Nghe đồn rượu ngon lâu vạn năm không ngừng thuần hậu, tửu dịch sẽ đặc dính, cuối cùng hóa thành tửu cao, đây là rượu ngon tuyệt đỉnh thế gian.
Sắc mặt Tiêu Thần nghiêm túc, chắp tay thi lễ.
- Hôm nay được Dược Si đạo hữu dùng rượu này chiêu đãi, nội tâm Tiêu Thần cảm kích.
Tiêu Thần nghiêm túc làm nội tâm Dược Si không có nửa điểm không thích, hắn càng tươi cười, hắn dùng rượu ngon chiêu đãi tự nhiên không muốn mời người không hiểu rượu, không duyên cớ lãng phí rượu ngon, Tiêu Thần trịnh trọng cảm tạ làm hắn cao hứng, càng nhìn càng thuận mắt, tâm đầu ý hợp:
- Tiêu Thần đạo hữu không cần phải khách khí, mau nhấm nháp một phen, Dược Vương tửu lão phu như thế nào.
Tiêu Thần gật gật đầu, hắn cầm chén rượu có tửu cao, thăm dò tửu cao sau đó đưa lên miệng. Tửu cao vào miệng là hóa, lập tức hóa thành tửu dịch đặc dính, từ đầu lưỡi trợt xuống, hương vị rượu ngon đọng lại trên lưỡi rõ ràng, sau đó lại chui vào trong máu chảy khắp toàn thân, nó giống như dòng nước ấm lan tỏa khắp cơ thể, vị giác bị trùng kích không ngôn từ nào diễn tả nổi, chờ rượu vào bụng, sau đó tửu dịch hóa thành dòng nước mát, nóng lạnh luân chuyển như thế làm người ta mê say.
Qua một thời gian tửu lực bị hấp thu, Tiêu Thần có cảm giác mình đã uống vô số rượu ngon, hơn nữa càng kinh người hơn là thân thể, pháp lực và nguyên thần của hắn cũng đạt được một tia tăng lên. Tuy cực nhỏ, thậm chí rất khó cảm ứng nhưng loại tăng lên này là tồn tại chân thật.
Một ngụm rượu mà có công hiệu như thế là quá kinh người.
- Hôm nay phẫm qua Dược Vương tửu mới biết rượu những năm tháng qua uống là nước lã, rượu này dư vị vô cùng.
- Dược Si đạo hữu, ngươi thật biết hại người, nếu ngày sau không uống Dược Vương tửu, ta thật sự không muốn uống rượu nào khác.
Tiêu Thần lắc đầu, vẻ mặt tán thán, mặc dù lời này có khoa trương nhưng thực sự đại biểu ý niệm chân thật của Tiêu Thần.
So với Dược Vương tửu, rượu ngon Phó Vân Khinh mang tới quả nhiên không có mùi vị gì cả, hắn là kẻ thích rượu như mạng, nếu biết trên đời có rượu ngon như vậy mà không thể uống thì quả thật thống khổ..
Tiêu Thần thoáng do dự, chắp tay nói:
- Biết nói như thế này là mạo muội nhưng ta có một bằng hữu chí thân cùng là người yêu rượu, nếu biết ta uống được rượu ngon như vậy mà không thể uống, nhất định sẽ hâm mộ. Bởi vậy Tiêu mỗ mặt dày, không biết Dược Si đạo hữu có khả năng tặng một vò để Tiêu mỗ tặng bằng hữu nhấm nháp cùng hay không?
- Dược Vương tửu là tuyệt phẩm hảo tửu, có thể nói thiên địa trọng bảo, nếu như đạo hữu đồng ý, tại hạ nguyện dùng trọng bảo trao đổi.
Dược Si khoát khoát tay, cười nói:
- Có thể được Tiêu Thần tiểu hữu lên tiếng nói như vậy, hiển nhiên là cực kỳ xem trọng bằng hữu này, có thể làm hảo hữu của ngươi, nhất định là người cực kỳ hợp ý lão phu, đưa tặng một vò Dược Vương tửu có là gì.
- Nếu ngày sau có cơ hội, tiểu hữu không ngại dẫn hắn tới, ba người chúng ta cùng uống rượu, cũng là chuyện đáng mừng trong đời.
Tiêu Thần cười chắp tay, tất nhiên đáp ứng.
Về phần Đoạt Thiên chi chủ, hắn đã sớm không kiềm nén được ôm vò rượu của mình thưởng thức, nghe hai người nói thế liền trợn mắt nhưng trong lòng thì hạ quyết tâm, nhất định tìm người âm thầm nhìn chằm chằm Dược Vương phủ, một khi tiểu tử Tiêu Thần chạy tới thì mình cũng phải tới, bằng không sẽ bỏ qua cơ hội nhắm nháp Dược Vương tửu, đây là đại sự nhân sinh.
Ba người không nói chuyện khác, nói chuyện phiếm uống rượu, thỉnh thoảng cười to thoải mái, hào khí càng hòa thuận vui vẻ.
- Hôm nay quen biết Tiêu Thần đạo hữu, đây là chuyện đáng mừng trong đời, đến, ta uống với ngươi.
Dược Si cười dài lên tiếng, ba người đồng thời lại uống rượu.
- Thống khoái, hôm nay đúng là thống khoái, Tiêu Thần đạo hữu tới đây nhất định có việc, hiện tại không ngại nói thẳng, nếu có thể đáp ứng lão phu tuyệt không hai lời, nếu không thỉnh đạo hữu chớ giận, ta và ngươi vẫn là bằng hữu.
Dược Si lên tiếng, tâm tình rất vui vẻ.
Tiêu Thần nói:
- Nếu Dược Si đạo hữu đã nói thế, bổn tọa có mấy lời nói thẳng. Hôm nay đến đây là hi vọng Dược Si đạo hữu có thể gia nhập Tiêu phủ của ta, làm y đạo cung phụng.
Ánh mắt Đoạt Thiên chi chủ chớp động, hắn do dự vài lần liền lắc đầu, không có nhúng tay việc này, êếu như Dược Si muốn đáp ứng, không cần hắn mở miệng, nếu không hắn có nói cũng vô dụng, đã như vậy cần gì nhiều lời.
Dược Si cười vui vẻ, hắn cau mày nói:
- Tiêu Thần đạo đã đến đây mời chào bổn tọa, chắc hẳn nên biết quy củ của bổn tọa, luận sự, việc này không quan hệ tới giao tình.
Tiêu Thần gật đầu, chắp tay nói:
- Dược Si đạo hữu yên tâm, bổn tọa đã đến đây thì phải trả giá làm đạo hữu thỏa mãn.
- Ngọc giản này là thứ bổn tọa ngẫu nhiên đoạt được, là công pháp y đạo thần thông, đạo hữu xem tạm.
Trong khi nói chuyện, trong tay hắn có linh quang tỏa sáng, hắn cầm một ngọc giản phong cách cổ xưa, trên đó tỏa ra khí tức năm tháng nồng đậm.
Ánh mắt Dược Si sinh ra vài phần ngưng trọng, tu sĩ như hắn có tầm mắt cực cao, tự nhiên có thể nhìn ra ngọc giản này không phải chuyện đùa, nhìn Tiêu Thần sau đó vươn tay tiếp nhận ngọc giản, trực tiếp dùng một tia thần thức dò xét.
Bình luận