- Mặc dù những kẻ còn lại có chút danh khí nhưng hiển nhiên cũng không phù hợp yêu cầu của ngươi... Ân, bổn tọa nghĩ tới một người, chỉ là không biết ngươi có thể mời chào hắn hay không.
Tiêu Thần cười nhạt và nói:
- Không biết người phương nào, Đoạt Thiên chi chủ không ngại nói nghe một chút.
Đoạt Thiên chi chủ suy nghĩ và nói:
- Bỏ đi, bổn tọa đã trở thành Thái Thượng cung phụng của Tiêu phủ, cũng thu chỗ tốt lớn của tiểu tử ngươi, nếu không xuất chút lực sẽ bất an.
- Lão quái này năm đó chịu chút ân đức của bổn tọa, nếu ta mang ngươi đi có lẽ sẽ chịu gặp ngươi, nếu không chính ngươi trực tiếp chạy tới tới sẽ bị cự tuyệt ngoài cửa.
- Đi thôi, hôm nay bổn tọa dẫn ngươi đi một lần.
Tiêu Thần chắp tay cười nói:
- Đã như thế liền đa tạ Đoạt Thiên chi chủ.
Hai người đứng dậy ra ngoài, Tô Tô đang nấp cách đó không xa ló đầu ra nhìn, Đoạt Thiên chi chủ quay người âm thầm trừng Tiêu Thần, ý bảo hắn không nên có ý niệm khác trong đầu.
- Bổn tọa đi trước chờ ngươi, chớ trì hoãn quá lâu.
Nhìn lão gia hỏa bộ dáng phòng bị như thế, Tiêu Thần cười khổ và bất đắc dĩ lắc đầu, hắn đi tới chỗ Tô Tô.
Một lát sau Tiêu Thần đến gần Đoạt Thiên chi chủ, nói:
- Được rồi, chúng ta đi thôi.
Sau khi nói chuyện, Tô Tô nhìn hai người đi xa, một ít lời muốn nói với Đoạt Thiên chi chủ cũng nuốt trở về, gật đầu không nói sau đó đi ra ngoài.
- Tiêu tiểu tử, nhớ kỹ ngươi đáp ứng ta, trừ phi ngày nào đó ngươi đột nhiên cải biến chủ ý quyết định tiếp nhận cháu gái của bổn tọa, nếu không tuyệt đối không thể có suy nghĩ không chính đáng với nàng.
- Biết rồi.
- Nếu như ngươi dám động, bổn tọa tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi.
- Yên tâm.
- Bổn tọa nói thật, cho dù ta không phải đối thủ của ngươi, cũng nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi.
- Tốt.
- Tiểu tử ngươi có thể trả lời đúng trọng điểm hay không!
- Ân.
...
Tô Tô nhìn gia gia và Tiêu Thần đại ca rời đi như đôi bạn tri kỷ, chỉ cảm thấy nội tâm vui mừng, gia gia là thân nhân duy nhất của nàng, Tiêu Thần đại ca là người nàng nhớ thương, nếu như quan hệ cả hai thân mật thì Tô Tô rất muốn nhìn thấy.
- Chắc có lẽ gia gia không phản đối ta ở cùng Tiêu Thần đại ca, nhưng mà Tiêu Thần đại ca chưa từng biểu lộ ý niệm ở phương diện này, vậy phải làm sao bây giờ?
Tô Tô đỏ mặt nhưng vẫn không buông tha suy nghĩ việc này, muốn nàng lên tiếng nói trước quá khó, nữ hài tử làm sao không biết xấu hổ như vậy, nhất định sẽ bị gia gia chê cười, hơn nữa vạn nhất Tiêu Thần đại ca không đáp ứng thì làm sao bây giờ?
Tiểu nha đầu tự hỏi câu hỏi không có người trả lời, lúc này buồn bực quay về phòng. Muốn suy nghĩ vấn đề khó khăn như vậy, Tô Tô không muốn người khác nhìn thấy bộ dạng ngượng ngùng của nàng.
...
Dược Vương phủ.
Trong đình viện đơn giản cũng không có khí thế của đại phiệt, chỉ có một tấm biển đơn sơ, phía trên có ba chữ nhưng hết sức bá đạo, cũng làm cho đình viện mang theo vài phần hàm súc.
Dược và kim châm cứu đan đạo một đạo vi tôn.
Khởi tử hồi sinh diệu thủ xưng hùng.
Phối hợp văn tự hai bên cửa lại là câu đối cuồng sinh, hết lần này tới lần khác làm cho người ta cảm thấy lực lượng mười phần.
Ngoài viện không có hộ vệ khôi ngô, hình dạng uy hiếp làm người ta sợ hãi, chỉ có một lão giả buồn ngủ nằm sắp trước cửa phủ cũ nát, thỉnh thoảng ngẩng đầu gãi gãi mái tóc đầy mỡ, trường bào trên người đầy dầu, bộ dạng rách nát như ăn mày.
Hư không có hào quang lóe sáng, hai đạo thân ảnh bước ra khỏi vết nứt không gian. Đoạt Thiên chi chủ đi trước, ánh mắt nhìn quanh, nhìn lão giả buồn ngủ nằm trên bàn liền nói:
- Khất đạo tử, bổn tọa hôm nay tới gặp chủ nhân của ngươi, nhanh chóng đi thông bẩm.
Ánh mắt Tiêu Thần lóe sáng, tuy ngữ khí Đoạt Thiên chi chủ có chút không kiên nhẫn nhưng không có bộ dạng ra lệnh, ngược lại có vài phần kiêng kị.
Rốt cuộc Khất đạo tử là kẻ nào, không ngờ làm đại trưởng lão Nhân tộc không muốn trêu chọc.
- Ah...
Khất đạo tử duỗi lưng mệt mỏi, ngón tay đen sì dụi mắt, nói:
- Thì ra là lão bất tử ngươi tới, làm gì nhao nhao phá hỏng giấc ngủ của ta, chủ nhân đang trong sân, muốn tìm thì đi vào là được.
Ánh mắt của hắn nhìn Tiêu Thần, nói:
- Tiểu tử này là ai, tại sao quen mắt như vậy.... Ân, thì ra là tiểu tử Tiêu Thần khai phủ lập nha làm ầm ĩ không muốn sống, hai người các ngươi tới không phải chuyên gì tốt.
Ánh mắt Đoạt Thiên chi chủ nhìn sang Tiêu Thần, thấy sắc mặt của hắn bình tĩnh không có chút dị sắc nào, trong lòng cũng tán thưởng một phen, tiểu tử này lòng dạ đủ sâu, không có trúng kích tướng của Khất đạo tử, bằng không thì sẽ phiền toái.
Tiêu Thần nhìn không chớp mắt, thậm chí còn chắp tay với đối phương, Khất đạo tử cảm thấy không thú vị liền khoát tay, nói:
- Bỏ đi, nếu không trúng thì thôi, hôm nay không nghĩ biện pháp ngăn cản các ngươi, hiện tại vào đi thôi, lão nhân gia ta buồn ngủ.
Sau khi nói xong hắn liền nhắm mắt ngủ tiếp.
- Đi thôi.
Đoạt Thiên chi chủ quay người tiến lên, ánh mắt Tiêu nhìn qua Khất đạo tử, lúc này mới bước đi.
Cửa sân không khóa, hai người dễ dàng đẩy cửa đi vào, cảnh tượng trơớc mặt làm Tiêu Thần ngạc nhiên và ngưng trọng.
Dược Vương phủ có hiệu quả giống như nội điện của Tinh Thần chi chủ, tất cả đều là không gian độc lập dung nhập vào trong kiến trúc, ngoài viện nhìn là sân nhỏ nhưng đẩy cửa đi vào trong đó mới phát hiện nơi này là không gian giới tử giới, bộ dạng sơn cốc nhỏ lớn chừng ngàn dặm, khắp nơi đều bị gieo trồng vô số linh thảo trân quý, có không ít tu sĩ đang tài bồi linh dược, nhìn thấy Đoạt Thiên chi chủ cùng Tiêu Thần đi vào cũng chỉ tùy ý nhìn sang, cũng không nói lời nào, tiếp tục cúi đầu làm việc.
Hiển nhiên Đoạt Thiên chi chủ không phải mới tới đây lần đầu, hắn thản nhiên tiến lên phía trước, nói:
- Hôm nay lão phu mang ngươi đi gặp một người đạo hiệu Dược Vương tử, tâm tính quái gở, luyện đan chi thuật đứng hàng đỉnh phong Tổ thành thậm chí là đỉnh phong cả Linh giới, tu vi Thiên Nhân tứ cảnh, chưa đến đỉnh phong tộc quần đã có phong hào Dược Si, cũng không phải là đặc quyền, mà là hắn có Khất đạo tử tu vi đỉnh phong tộc quần đi theo tùy tùng.
- Khất đạo tử xuất thân không rõ, lão quái này sống cực lâu, thậm chí còn lớn hơn lão phu rất nhiều, một thân tu vi thâm bất khả trắc, không ai biết hắn đạt tới cấp độ nào nhưng có nghe đồn ba ngàn năm trước Vạn Kiếm chi chủ từng đấu với hắn một trận, kết quả ngoại nhân không biết, việc này như nếu ngươi hiếu kỳ có thể đi hỏi thăm Vạn Kiếm chi chủ, lão phu không thể giải thích với ngươi. Dược Si đã cứu mạng Khất đạo tử, lão quái vì một ít nguyên nhân nên mất trí nhớ, về sau chẳng biết tại sao nhận Dược Si làm chủ, từ nay về sau trung tâm như một. Dược Si có thể có địa vị như hôm nay, không kẻ nào trong Tổ thành dám chọc, nguyên nhân chính là vì Khất đạo tử. Lúc trước hắn cố ý chọc giận ngươi, nếu ngươi tới xung đột, chỉ sợ hôm nay đừng hòng bước vào Dược Vương phủ.
Bình luận