- Có một số việc, nội tâm chư vị tiền bối có suy đoán là được nhưng vãn bối hi vọng chư vị tiền bối đại năng Nho đạo một hệ nên làm việc gì cũng phải thăm dò chân tướng, nếu không cuối cùng chỉ tự rước âấy nhục, trở thành trò hơn nữa còn bại hoại thanh danh Nho đạo.
- Vãn bối nói đến thế thôi!
La Khê Ngọc kính cẩn thi lễ, hắn lui về sau lưng Tiêu Thần, cúi đầu không cần nói thêm câu nào nữa.
Tiêu Thần ngẩng đầu, ánh mắt nhìn tu sĩ Nho đạo chung quanh, trên mặt không mang theo chút biểu lộ nào.
- Mấy tháng trước tu sĩ Nho đạo tụ tập sinh sự trước Tiêu phủ, cử hành hành động thị uy to lớn, tự tiện gây hắn. Việc này bổn tọa ẩn nhẫn không ra tay, cũng không phải là không nhìn vào trong mắt, mà là nó không tổn thương tới lợi ích của bổn tọa, không có thương hại tu sĩ bên cạnh bổn tọa/
- Nếu chuyện hôm nay bổn tọa không ra tay, hảo hữu bổn tọa bị người ta đánh giết, thậm chí sau khi chết còn vu hãm người khác, muốn tổn hại uy danh Tiêu phủ, khí diễm hung hăng càn quấy chết không có gì đáng tiếc.
Nói điểm này Tiêu Thần hít sâu một hơi, ánh mắt của hắn lăng lệ ác liệt.
- Từ hôm nay bổn tọa chính thức cảnh cáo các ngươi, không nên ý đồ khiêu khích kiên nhẫn của bổn tọa, ngày sau phàm là tu sĩ Nho đạo ý đồ khiêu kích Tiêu phủ, bổn tọa sẽ giết không tha.
- Các ngươi tự giải quyết cho tốt!
Giọng nói lạnh lùng đầy sát khí.
Tiêu Thần quay người, không để ý đến khí tức của Vạn Kiếm chi chủ đột nhiên hôi bại, cũng không nhìn đám tu sĩ Nho đạo xấu hổ, hắn phất tay quay người đi trong vô số ánh mắt phức, mang theo đám người Bàn Thạch và xé rách không gian rời đi.
Sắc mặt Vạn Kiếm chi chủ ngưng trọng, hắn lên tiếng:
- Sau ngày hôm nay nếu tu sĩ Nho đạo phát sinh xung đột với Tiêu phủ, nếu là Nho đạo một hệ chủ động gây hấn, Trường Lão Điện sẽ không nhúng tay vào việc này.
Sau khi nói xong hắn nhìn sang Hàn Lâm chi chủ, trong mắt mang theo vài phần phức tạp.
- Hàn Lâm chi chủ, lão phu rất thất vọng về ngươi.
Nói xong hắn phất tay xé rách không gian rời đi.
Cả phiến không gian lâm vào yên lặng sau khi Vạn Kiếm chi chủ rời khỏi nơi này, vô số tu sĩ Nho đạo cúi đầu ủ rũ, bọn họ không còn khí diễm hung hăng càn quấy như vừa rồi, cảm ứng ánh mắt đùa cợt của những tu sĩ chung quanh càng gương mặt bọn họ nóng rát.
Sắc mặt Vạn Quyển chi chủ âm trầm, vào lúc này hắn chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn Hàn Lâm chi chủ, trầm giọng nói:
- Hôm nay thanh danh Nho đạo một hệ chúng ta mất hết, xét đến cuối cùng là chúng ta gieo gió gặt bảo, chẳng trách người khác.
- Bổn tọa không mặt mũi gặp người, từ hôm nay nếu không có đại sự sẽ không ra ngoài. Hàn Lâm chi chủ, tế tự Nho đạo ba năm sau bổn tọa tự hành làm một mình, cũng không tới Ngọc Cung quấy rầy.
- Cáo từ!
Sau khi nói xong Vạn Quyển chi chủ quay người thuấn di rời đi.
- Tế tự Nho đạo ba năm sau hai người bổn tọa cũng không tham gia, đi trước một bước.
Trong khoảng thời gian ngắn, ba vị đại năng Nho đạo rời đi, cho dù chưa nói nhưng cũng đã biểu đạt bất hòa trong đó, nếu không đại sự như tế tự Nho đạo từ trước đến nay là thịnh hội đỉnh phong của các đại năng Nho đạo trong Nhân tộc tụ tập tiến hành trong Ngọc Cung, hôm nay trực tiếp từ chối không đi đã truyền ra tín hiệu rõ ràng.
Nho đạo một hệ vừa mới xuất hiện xu thế tập trung lực lượng liền bị đánh nát, cũng biến thành rời rạc, nội bộ cũng xuất hiện vết nứt. Chuyện hôm nay trải qua tu sĩ truyền miệng nhau chắc chắn sẽ truyền khắp lãnh địa Nhân tộc, có lẽ địa vị Nho đạo chính thống của Ngọc Cung nhất mạch sẽ không bị lay động nhưng địa vị của nó trong suy nghĩ tu sĩ Nho đạo lại bị trùng kích vô cùng to lớn.
Yên lặng trong im lặng, vô số tu sĩ Nho đạo vô thanh vô tức rời khỏi nơi này, trước khi đi bọn họ đều nhìn sang Hàn Lâm chi chủ, tuy có kính sợ như trước nhưng không có sùng bái trong đáy lòng.
Hàn Lâm chi chủ triệt để ngã xuống khỏi thần đàn đứng đầu Nho đạo! Một người đứng đầu không được tu sĩ dưới trướng tán thành đã thành danh nghĩa, không còn lực uy hiếp như trước.
Trên cả con phố cũng chỉ còn lại tu sĩ của Ngọc Cung nhất mạch, những người còn lại đều rút đi.
Hàn Lâm chi chủ miễn cưỡng bảo trì thần sắc bình tĩnh, hắn phá tan không gian rời đi, sau một khắc thân ảnh trực tiếp xuất hiện trong mật thất của Ngọc Cung, ngay sau đó hắn không chịu nổi phun máu tươi.
Hôm nay giết người không thành ngược lại tự rước lấy nhục, rơi vào tình cảnh chúng bạn xa lánh, tất cả đều tại Tiêu Thần! Đều là sát tinh này hại hắn, nếu như không có hắn thì mình vẫn là người đứng đầu Nho đạo, sau lại rơi vào kết cục hôm nay chứ.
- Tiêu Thần, bổn tọa thừa nhận đã xem nhẹ ngươi, về sau ta sẽ cẩn thận và chờ thời cơ thích hợp nhất!
- Bổn tọa nhất định phải giết chết ngươi! Giết chết ngươi!
Oán độc gào thét vang vọng cả mật thất.
...
Tiêu phủ!
Đông Thịnh, Thiết Đầu đồng thời bế quan, Thụ Bá dẫn đầu một đám nô bộc vội vàng chào đón tiếp đám người Bàn Thạch, sau đó an trí tại phòng khách tốt nhất trong hậu viện, chiếu cố chu đáo không dám bởi vì tu vi bọn họ thấp mà xem thường nửa điểm. Hôm nay cả Tổ thành chấn động, tất cả bọn họ đều biết được đại nhân không tiếc đối chiến Hàn Lâm chi chủ cũng vì mấy vị này, quan hệ với đại nhân cho nên hắn phải cẩn thận đối đãi.
Đám người Bàn Thạch bị thương không nhẹ nhưng hiện tại không gặp nguy hiểm tính mạng, chỉ cần điều dưỡng một phen là có thể khôi phục như ban đầu.
Tiêu Thần biết được việc này cho nên thở ra một hơi, hắn đi về hướng chủ điện và kính cẩn thi lễ với Vạn Kiếm chi chủ:
- Hôm nay đa tạ sư tôn đại nhân ra tay, Tiêu Thần vô cùng cảm kích.
Giọng điệu kính cẩn của hắn không phải giả bộ.
Vạn Kiếm chi chủ khoát tay, hơi trầm ngâm, nói:
- Không cần đa lễ như vậy, nếu không sẽ quá khách khí, chúng ta là sư đồ, ta ra tay giúp ngươi là chuyện đương nhiên. Nhưng hôm nay ứng đối Hàn Lâm chi chủ cầm đầu Nho đạo một hệ, ngươi vẫn làm quá mức cường ngạnh, nếu không có tiểu bối La Khê Ngọc trùng hợp chứng minh việc này, ngươi ngày sau tất nhiên sẽ bị tu sĩ Nho đạo một hệ ghi hận, thậm chí sẽ làm Nho đạo liên thủ với nhau, ngươi sẽ dựng lên đại địch cho mình ngày sau.
Bình luận