- Cẩn tuân sư tôn giáo huấn.
Tiêu Thần cúi đầu, tất nhiên có thể phân biệt rõ Hàn Lâm chi chủ thật tình suy nghĩ thay hắn.
- Đệ tử tu đạo cả đời trải qua vô số trắc trở, chém giết trùng trùng điệp điệp cho nên người thân cận chân chính không bao nhiêu. Hôm nay mấy huynh đệ Bàn Thạch bị người khác khi nhục, đệ tử lửa giận công tâm cho nên làm việc bạo ngược lỗ mảng nhưng cũng may tất cả đều giải quyết thuận lợi, cũng không trêu chọc đại phiền toái.
Vạn Kiếm chi chủ nghe xong gật đầu nhưng trong lòng lại cao hứng, mấy người kia tu vi nhỏ yếu nhưng Tiêu Thần lại có thể vì bọn họ bạo phát át chủ bài cường đại đối chiến với Hàn Lâm chi chủ, hiển nhiên hắn là người cực kỳ trọng tình, nếu ngày sau hắn gặp nguy cơ, với tình nghĩa sư đồ Tiêu Thần tuyệt đối sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Vừa sinh ra ý niệm này làm lão gia hỏa nhìn Tiêu Thần thuận mắt hơn nhiều:
- Ân, hôm nay chính là số mệnh của ngươi, không chỉ có thể phá vỡ khốn cảnh, hơn nữa triệt để dao động địa vị của Hàn Lâm chi chủ trong Nho đạo, từ đó lực lượng Nho đạo sẽ sinh ra khoảng cách với hắn, ta xem lão quỷ kia ngày sau làm sao có thể làm ra tính toán không bỏ sót.
Nói tới chỗ này Vạn Kiếm chi chủ khẽ nhíu mày:
- Có lẽ La Khê Ngọc có chút ít cổ quái, với nhãn lực của bổn tọa lại không thể nhìn thấu hắn, ta có cảm giác trên người hắn che dấu một ít đồ, ngươi ngày sau chú ý một ít.
Tiêu Thần kính cẩn đồng ý, hôm nay La Khê Ngọc xuất ra hai ngọc giản đồ ảnh đã làm tất cả tính toán của Hàn Lâm chi chủ tan thành mây khói, hơn nữa mỗi đồ ảnh chẳng khác gì nhất châm kiến huyết. Ngọc giản đầu tiên ghi lại hình ảnh tại Văn Uyển Lâu còn có thể nói qua, như vậy ngọc giản thứ hai ghi lại hình ảnh trong phủ đệ Ngọc Cung thì không đơn giản như thế.
Hiển nhiên La Khê Ngọc lúc trước đã âm thầm chú ý tới Ngọc Cung, xem ra trên người có che dấu một ít bí mật nhưng Tiêu Thần có trực giác người này sẽ không gây bất lợi với mình, có lẽ là cảm giác quen thuộc khi gặp lần đầu và hành động quỳ một gối thần phục kia.
Nội tâm Tiêu Thần bỏ qua suy nghĩ này, trên mặt hắn do dự và trầm giọng nói:
- Sư tôn, hôm nay đệ tử ra tay đối chiến Hàn Lâm chi chủ đã vận dụng át chủ bài, trong tay ta nắm giữ vật chí cường, ngày đó khí tức chấn động trên Thiên Nhân thai có liên quan tới vật này. Nhưng đệ tử chưa bao giờ vận dụng qua vật ấy, ta cũng cực kỳ khiếp sợ về uy lực của nó. Việc này đệ tử không cố ý gâấu diếm mà là có khổ tâm bất đắc dĩ, kính xin sư tôn đại nhân thứ lỗi.
Vạn Kiếm chi chủ nhìn Tiêu Thần thật sâu, khoát tay nói:
- Tiêu Thần, việc này ngươi không cần giải thích, cũng không cần giải thích với ai, trên thân người tu đạo chúng ta có ai không có bí mật của mình, chỉ cần ngươi là đệ tử của bổn tọa, là tu sĩ Nhân tộc thì đủ rồi.
Nội tâm Tiêu Thần cảm kích, hắn xoay người thi lễ, nếu như Hàn Lâm chi chủ thật sự truy hỏi căn nguyên thì hắn không giải thích được, dù sao lực lượng đường cong liên lụy tới rất nhiều bí mật, một khi tin tức tiết lộ sẽ gây ra hậu quả vô cùng khó đoán.
- Đa tạ sư tôn thông cảm, hôm nay đệ tử chính thức quyết tuyệt với Hàn Lâm chi chủ, cũng xé rách da mặt của hắn, chỉ sợ ngày sau sẽ có rất nhiều phiền toái.
Tuy Tiêu Thần không úy kỵ nhưng hôm nay hắn càng chú ý gia tăng tu vi bản thân, cũng không muốn có quá nhiều chuyện phiền toái quấn thân, từ đó bị phân tán tinh lực.
Sắc mặt Vạn Kiếm chi chủ bình tĩnh, hắn lắc đầu và nói:
- Việc này ngươi không cần lo lắng, theo hiểu biết của bổn tọa về Hàn Lâm chi chủ thì lão quỷ tính toán vẫn có thể nhưng chính vì như thế cho nên hắn càng kiêng kị..., nếu không nắm chắc hắn sẽ không dễ dàng ra tay.
- Còn nữa, nếu hắn thật có dị động thì đừng trách lão phu không khách khí, hắn thật cho rằng bổn tọa bởi vì kiêng kị Nho đạo một hệ cho nên không dám dùng lực lượng tộc quần trấn áp sao!
Càng nói về sau, ngữ khí của lão quái mang theo hàn khí.
Tiêu Thần hơi quái lạ, không ngờ hắn nghe ra mấy tin tức trong đó, ánh mắt có chút nghi hoặc.
Vạn Kiếm chi chủ hơi suy nghĩ và trầm giọng nói:
- Cũng được, dùng tư chất tiềm lực của ngươi thì ngày sau cũng tiếp xúc việc này, sớm nói cho ngươi biết tin tức cũng không sao.
Hắn hơi dừng một lúc, trên mặt hắn mang theo vài phần ngưng trọng, một lát sau liền ngẩng đầu nói:
- Đại lục Linh giới vô cùng mênh mông, hàng tỉ tộc quần trải rộng vô số lãnh địa, tộc quần không ngừng chém giết tranh đoạt lãnh địa sinh sôi nảy nở sinh tồn, chính thức chống lưng cho tộc quần chính là những tu sĩ đỉnh phong. Những tu sĩ này không phải là đỉnh phong tộc quần, mà là siêu cấp cường giả cảm ngộ bổn nguyên, tiến quân vô thượng Thái Cổ đại đạo!
- Chính vì bọn họ tồn tại mới phân chia địa vị và cấp độ các tộc quần trong Linh giới, mà Hàn Lâm chi chủ xuất thân Ngọc Cung nhất mạch có một đại năng Thái Cổ cảnh, cũng không phải mới vào Thái Cổ, là tồn tại khủng bố đạt tới cảnh giới này vô số năm tháng, tu vi của hắn đạt tới Thái Cổ đỉnh phong, nếu không có hắn ảnh hưởng, Nho đạo một hệ làm sao có thể trở thành một nhánh mạnh nhất trong Nhân tộc. Cũng chính bởi vì như thế bổn tọa mặc dù nửa bước đặt chân Thái Cổ, thực lực vượt qua Hàn Lâm chi chủ vô số lần nhưng nội tâm lại kiêng kị, chỉ có thể áp chế hắn mà thôi, nếu không một khi dẫn tới lão tổ Ngọc Cung tức giận, mặc dù sư tổ của ngươi ra tay cũng không phải đối thủ của hắn. Nhưng không lâu lão tổ Ngọc Cung tiến vào hiểm cảnh và bị nhốt vào trong đó, có lẽ có khả năng cả đời không thể rời đi, bổn tọa cũng mới vừa đạt được tin tức này, nếu không như thế cũng không cứng rắn với Hàn Lâm chi chủ và cả Nho đạo một hệ.
- Còn có những chuyện khác nhưng bởi vì quy định cho nên bổn tọa không thể nói với ngươi, chờ lúc ngươi tấn chức Thái Cổ cảnh sẽ biết được. Ngày sau lão tổ Ngọc Cung không cách nào thoát thân thì Nho đạo một hệ sẽ không còn uy thế hôm nay, nhưng có bổn tọa can thiệp, Hàn Lâm chi chủ không sinh ra sóng gió quá lớn, việc này ngươi cứ yên tâm.
Đồng tử Tiêu Thần co rút lại, kính cẩn đồng ý nhưng nội tâm vô cùng kiêng kị!
Khó trách Hàn Lâm chi chủ có thể thông qua huyết mạch bản thân triệu hoán Thái Cổ chi lực, thì ra Ngọc Cung nhất mạch còn có che dấu khủng bố như vậy.
Bình luận