Đạo (Dịch) – Chương 1535

Ánh mắt Tiêu Thần nhìn lên người thiếu niên, trong mắt hắn có hào quang, hắn cau mày chẳng biết tại sao lần đầu gặp thiếu niên này nhưng lại có vài phần cảm giác quen thuộc, tuy cảm giác này lóe lên tức thì làm hắn không quá mức chú ý, tinh lực tập trung suy nghĩ không ít chuyện từ lời của thiếu niên vừa nói.

Ánh mắt Hàn Lâm chi chủ mang theo lệ quang, ý niệm hơi động, tên tu sĩ Nho đạo muốn tự sát lúc trước nhảy ra quát lớn:

- Tiểu bối ngươi nói bậy nói bạ, làm nhục các tiền bối vẫn lạc, dùng để làm gì?

- Chết đi cho ta!

Tên tu sĩ Nho đạo tu vi Hợp Thể hạ sát thủ, hắn vung chưởng muốn đánh vào đầu thiếu niên.

Tu vi Hợp Thể muốn đánh chết Bất Trụy quá dễ dàng! Thiếu niên không có phản ứng, hắn vẫn cúi đầu ăn thịt gà.

Trước mặt thiếu niên có linh quang xuất hiện, thân ảnh Tiêu Thần xé rách không gian hiện thân, hắn vung tay áo đánh bay tên tu sĩ Hợp Thể về phía sau.

- Ngươi biết bổn tọa sẽ ra tay?

Thiếu niên lúc này mới ngẩng đầu, hắn không quan tâm, chỉ ném xương gà sang một bên, tùy ý dùng ống tay áo lau lau mở trên khóe miệng, hắn tươi cười nói:

- Đương nhiên, bằng không thì ta không dám lắm miệng.

- Hôm nay ta làm chứng thay đại nhân, cũng đánh vào mặt đám ngụy quân tử ở nơi này, về sau Tiêu Thần đại nhân ngài phải thu lưu ta, bằng không tiểu tử chết không chỗ chôn rồi. La gia của ta chín đời con một, đến đời của ta vẫn chỉ một mình, nếu như ta chết thì La gia sẽ tuyệt hậu, về xuống đất tổng tông tiền bối sẽ không bỏ qua cho ta.

Tiêu Thần nhìn thiếu niên này, đột nhiên mở miệng:

- Ngươi tên gì?

- La Khê Ngọc!

- Tốt, ta về sau thu lưu ngươi!

- Đa tạ Tiêu Thần đại nhân!

Trên mặt La Khê Ngọc tươi cười nhưng không có quá nhiều vui mừng, dường như hắn đã sớm đoán trước.

- Về sau vinh quang La gia cùng tồn tại với đại nhân, vĩnh viễn không ruồng bỏ!

Sau khi nói xong sắc mặt thiếu niên trở nên nghiêm túc, hắn quỳ một gối với dáng vẻ thành kính, cũng hoàn thành nghi thức thần phục thời kỳ viễn cổ, bộ dạng cực kỳ trịnh trọng, đại biểu huyết mạch của hắn sẽ phụ thuộc vào Tiêu thần, nhất vinh câu vinh nhất tổn câu tổn!

Tiêu Thần phất tay áo nâng hắn lên, ánh mắt nhìn La Ngọc Khê thật sâu và nói:

- Bổn tọa đã nhận lời ngươi, ngươi cũng nên thực hiện lời hứa của mình, có bổn tọa ở đây, sẽ không kẻ nào dám làm gì ngươi.

- Vâng, đại nhân!

La Khê Ngọc kính cẩn thi lễ, sau đó hắn đứng thẳng lên, eo thẳng tắp và tỏa ra khí thế không thể xem thường, hắn như núi cao không thể dao động, không thể áp bách.

- La gia ta làm người không ăn nói bừa bãi, nếu đám dong nhân các ngươi tự cho là đúng, cũng vu hãm người khác làm bại hoại thanh danh Nho đạo.

Sau khi nói xong thiếu niên vung tay áo một cái, lập tức có một viên ngọc giản bay vào không trung và lập tức nghiền nát, đồ ảnh xuất hiện trước mặt cả Tổ thành, hình ảnh và âm thanh đều là chuyện xảy ra trong Văn Uyển Lâu.

Hình ảnh lúc đầu là đám người Bàn Thạch hỏi ý tiểu nhị tửu lâu, kết thúc là lúc Đổng Duẫn ra tay trọng thương đám nươời, đồ ảnh rõ ràng, vẻ mặt dâm tà của rất nhiều tu sĩ Nho đạo rất rõ ràng, hơn nữa hình ảnh đám người Bàn Thạch tức giận và khuất nhục cũng rạch mạch sống động.

.

Đồ ảnh chấm dứt, La Khê Ngọc cắn nát đầu ngón tay của mình, hắn bức một giọt máu ra khỏi thân thể và hô to:

- Ta dùng tinh huyết thề đồ ảnh ngọc giản là thật, nếu có nửa điểm hư giả, nguyện thừa nhận huyết khế cắn trả chết ngay tại chỗ!

Sau khi nói xong huyết châu dung nhập vào mi tâm của hắn.

Huyết khế thành, La Khê Ngọc vẫn bình yên vô sự, như vậy chuyện hôm nay là thật.

Nội dung ngọc giản chẳng khác gì cái tát đánh vào mặt tu sĩ Nho đạo, đánh bọn họ mặt mũi bầm dập, đầu óc chấn động, sắc mặt trắng bệch, trong mắt mang theo mờ mịt.

Sự thật bày ra trước mắt không cho phép bọn họ không tin.

Thì ra tất cả những việc này đều là đám tu sĩ Nho đạo chết đi gieo gió gặt bảo, nếu không phải bọn chúng trêu chọc không kiêng nể gì thì làm sao có kết quả hôm nay. Xem ra lúc nãy bọn chúng dùng cái chết chứng minh là giội nước bẩn lên người Tiêu Thần, quá buồn cười! Thật đáng buồn!

Tất cả giống như đúc thiếu niên nói, không có nửa điểm giả dối.

Vào lúc này không ít tu sĩ Nho đạo rung động, nội tâm bọn họ khó bình tĩnh, ánh mắt vô cùng phức tạp nhìn Hàn Lâm chi chủ, nếu thiếu niên này không ăn nói bừa bãi, như vậy chẳng phải hắn nói thật? Đám tu sĩ tự sát quả nhiên là người Hàn Lâm chi chủ tận lực an bài? đây là kẻ đứng đầu Nho đạo một hệ, truyền nhân Nho đạo chính thống Ngọc Cung nhất mạch?

Hàn Lâm chi chủ phát giác được điểm ấy, sắc mặt của hắn cực kỳ khó coi, ánh mắt âm trầm, nội tâm vô cùng hoảng hốt, hắn cố gắng áp chế tất cả nhưng không che dấu được ánh mắt Tiêu Thần.

Xem ra lão quái tự rước lấy nhục.

- La Khê Ngọc, ngươi còn biết chuyện gì thì không ngại nói ra đi, cũng để tu sĩ trong Tổ thành biết cái gì gọi là ra vẻ đạo mạo, cái gì gọi là tâm tư hiểm ác, cái gì gọi là ngụy quân tử!

- Hôm nay nếu như ngươi có thể vạch trần kẻ âm độc, bổn tọa xem đây là công lớn của ngươi.

Tiêu Thần lên tiếng, ánh mắt của hắn mang theo giễu cợt nhìn Hàn Lâm chi chủ.

Vào lúc này Vạn Kiếm chi chủ tiến lên một bước, mơ hồ ngăn trước mặt Tiêu Thần cùng Hàn Lâm chi chủ, một khi có ngoài ý muốn sẽ ra tay ngay lập tức.

- Tuân mệnh, đại nhân.

Trong tay La Khê Ngọc xuất hiện ngọc giản đồ ảnh, ngay sau đó đồ ảnh xuất hiện, đó chính là phủ đệ Ngọc Cung, mấy tên tu sĩ đang cười đùa tiến vào trong phủ đệ.

Trong đám tu sĩ ở đây có một người chính là tu sĩ Hợp Thể nhận thân và tự sát lúc trước.

Đồ ảnh cũng không phải là một cái, nó là bảy đồ ảnh, đồ ảnh là tên tu sĩ nhận thân tiến vào phủ đệ Ngọc Cung, cũng có hắn và tu sĩ khác đi vào, thậm chí trong đó có một bức là hắn nịnh nọt đi theo sau lưng Đổng Duẫn đã vẫn lạc, bộ dạng nịnh nọt và cẩn thận.

Đồ ảnh chấm dứt, La Khê Ngọc cũng dùng huyết khế chứng minh là đúng.

- Đồ ảnh còn rất nhiều, nếu toàn bộ chia cắt ra còn có tới vài chục bức, người này có phải tu sĩ Ngọc Cung hay không thì đệ tử không dám xác định mười phần.

- Người ta có thể nói là mình tới thăm người quen, hoặc là tìm thân bằng hảo hữu, hoặc là đi dạo, lý do rất nhiều, chúng ta cũng không nên nhận định là như vậy, nếu nhận định bừa sẽ bị người ta đánh chết.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...