- Mời đại nhân Nho đứng ra tra chân tướng hôm nay, cũng trả lại trong sạch cho Nho đạo chúng ta.
- Mời đại nhân Nho đứng ra tra chân tướng hôm nay, cũng trả lại trong sạch cho Nho đạo chúng ta.
- Mời đại nhân Nho đứng ra tra chân tướng hôm nay, cũng trả lại trong sạch cho Nho đạo chúng ta.
Tràng diện dần dần không thể khống chế, vô số tu sĩ Nho đạo gào thét, Âm Dương quán chủ, Sâm La chi chủ, Vạn Quyển chi chủ đồng thời tiến lên đứng sau lưng Hàn Lâm chi chủ, bọn họ cũng bài tỏ thái độ của mình.
Sắc mặt Hàn Lâm chi chủ bi thương, hắn nâng tay lên, tu sĩ Nho đạo dừng gào thét, ánh mắt lạnh lùng nhìn Tiêu Thần.
- Tiêu Thần, hôm nay mấy chục tu sĩ Nho đạo tự sát dùng chứng minh bản thân trong sạch, chuyện hôm là ai đúng ai sai, tu sĩ trong thiên hạ tự phán xét.
- Máu tu sĩ Nho đạo chúng ta không chảy không, ngày sau cả Nho đạo một hệ sẽ không tiếp nhận người nào vũ nhục, nếu không dốc hết máu tươi của tu sĩ Nho đạo cũng muốn không chết không thôi.
- Từ nay về sau tu sĩ Nho đạo chúng ta thề bất cộng đái thiên với Tiêu phủ của ngươi.
Lão quái gào thét, trong lời nói mang theo oán hận kích thích nội tâm kích động của đám tu sĩ Nho đạo.
- Bất cộng đái thiên!
- Bất cộng đái thiên!
- Bất cộng đái thiên!
Tu sĩ Nho đạo không ngừng gào thét, ánh mắt nhìn về phía Tiêu Thần mang theo thù hận vô tận.
Vạn Kiếm chi chủ cau mày, sắc mặt của hắn khó chịu, nếu như cả Nho đạo liên hợp không quan tâm tất cả, mặc dù dùng thân phận của hắn cũng cảm thấy khó giải quyết. Nho đạo một hệ rời rạc tuy cường đại nhưng cũng không đáng sợ, hôm nay đối mặt với ngoại giới áp bức, Nho đạo có xu thế ôm thành một đoàn, hắn không muốn nhìn thấy chuyện này nhất.
Đôi mắt Tiêu THần nhìnđaám tu sĩ Nho đạo chung quanh, ánh mắt bắn ra lệ quang và nhìn về phần đám người Vương Hổ, Kim Thượng, Lam Thu tức giận toàn thân phát run, đám tu sĩ Nho đạo đáng chết đám vu hãm bọn họ!
- Chưởng quầy tiểu nhị Văn Uyển Lâu ở đâu? Không có ai ngoài đám tu sĩ Nho đạo và bọn họ nhìn thấy chuyện xảy ra, chính đám tu sĩ Nho đạo ngăn cản huynh đệ chúng ta, sau đó lên tiếng nhục nhã chúng ta, chúng ta không chịu chịu nhục phản kháng cho nên mới có chuyện hôm nay, không ngờ hôm nay có người đổi trắng thay đen.
- Chưởng quầy tiểu nhị ở nơi nào, nhanh chóng tiến lên làm chứng, cũng vạch trần bộ mặt hại người của đám giả dối tự sát kia!
Kim Thượng gầm gào lên nhưng không có ai đáp lại, chưởng quỹ và tiểu nhị đã trốn tới nơi nào.
- Tu sĩ Nho đạo đã tự sát chứng minh trong sạch, tên tu sĩ này dám kêu gào hủy thanh danh của người chết, giết hắn, giết hắn!
- Tên tu sĩ này dám vu hãm đồng đạo của chúng ta, giết hắn!
- Giết bọn chúng.
Đám tu sĩ Nho đạo kích động, sát khí đằng đằng, vô số pháp lực chấn động sinh ra, tuy cũng không cường đại nhưng số lượng dông đảo, linh lực chấn động sinh ra áp lực vô hình làm người ta khó thở!
- Hôm nay bổn tọa đã đại khai sát giới, ta cũng không ngại giết nhiều một chút, nếu như ai có gan dám ra tay thì đừng trách ta vô tình.
Hắn quát lớn một tiếng, sát cơ quanh quẩn, lời hắn nói như chậu nước đá giội lên đầu tu sĩ Nho đạo, nội tâm phát lạnh, khí thế trì trệ, bọn họ không tự chủ lùi về phía sau.
Tiêu Thần với thủ đoạn bá đạo tàn nhẫn đã in dấu sâu trong nội tâm bọn họ, không thể xóa nhòa!
Hàn Lâm chi chủ tiến lên vung tay áo, hắn trầm giọng nói:
- Chuyện hôm nay, phàm là tu sĩ Nho đạo đều phải nhớ kỹ, tuyệt đối không thể quên! Nhục nhã lần này chúng ta sẽ đòi lại sau.
Tu sĩ Nho đạo im miệng không nói, một tia sợ hãi trong mắt cũng biến mất, ánh mắt oán độc bao phủ tâm thần bọn họ.
Cả phiến không gian tĩnh mịch, đúng vào lúc này có giọng nói non nớt vang lên:
- Nhớ kỹ chuyện hôm nay? Nhớ kỹ cái gì? Nhớ kỹ tu sĩ Nho đạo cố ý gây hắn giết người hay nhớ kỹ cho dù chết cũng phải giội nước bẩn lên người kẻ khác? Hay là nhớ kỹ đám người các ngươi ngu xuẩn không rõ chân tướng cho nên kích động lung tung? Hay là nhớ kỹ đường đường Hàn Lâm chi chủ sai sử môn hạ tu sĩ mù quáng đứng ra dẫn đạo lửa giận của người khác để che dấu thất bại hôm nay của mình, càng hi vọng mượn lực lượng Nho đạo một hệ đối kháng Tiêu phủ?
- Thật đáng buồn, quả nhiên đáng buồn, tiên hiền đại năng Nho đạo một hệ thời kỳ thượng cổ xuất hiện lớp lớp, đạo đức tốt được thế nhân kính ngưỡng, hôm nay một đời không bằng một đời, tuy tu vi không kém nhưng nhưng tâm cảnh kém xa vạn dặm.
Trong bầu không khí yên tĩnh lại có tiếng thử dài bi ai bất đắc dĩ, lọt vào tai những tu sĩ Nho đạo ở đây vô cùng chói tai, sắc mặt Hàn Lâm chi chủ biến đổii, đáy mắt mang theo sợ hãi và sát cơ cực kỳ nồng đậm.
Những tu sĩ Nho đạo chung quanh kinh ngạc ngắn ngủi sau đó tức giận tìm kiếm người vừa nói chuyện.
Đám người tách ra, một thiếu niên mặc nho bào vô cùng bẩn đi ra, bộ dạng mười bảy mười tám tuổi, lông mày xanh đôi mắt sáng, đôi mắt thông thấu hắc bạch phân minh, trên tay của hắn đầy mỡ cố gắng xé một con gà quay, mặc dù như vậy hắn cũng không ngẩng đầu lên.
Tu vi Bất Trụy, khí tức Nho đạo!
Thiếu niên này chính là tu sĩ Nho đạo.
Đám tu sĩ Nho đạo cảm ứng được điểm này cho nên tức giận! Hôm nay Nho đạo một hệ gặp đại nhục, mỗi tu sĩ Nho đạo thống khổ và phẫn hận, tiểu bối ngươi không cảm thấy thẹn cũng bỏ đi, không ngờ dám lên tiếng chửi bới.
Làm càn!
Đáng giận!
- Tiểu bối này là người của thư viện này, tại sao không hiểu quy củ như thế, hôm nay bổn tọa phải thay trưởng bối của ngươi giáo huấn ngươi một hồi.
- Nho đạo bại hoại, bại hoại ah, không ngờ còn dám lên tiếng nhục mạ Nho đạo.
- Còn dám hồ ngôn loạn ngữ, lão phu sẽ phế bỏ tu vi tiểu bối ngươi, tiểu bối như ngươi Nho đạo không cần.
- Trấn áp hắn, bảo trưởng bối của hắn giải thích việc hôm nay, tuyệt đối không thể bỏ qua đơn giản như vậy.
Một đám tu sĩ Nho đạo lên tiếng gào thét.
Tốt nha, hôm nay bị Tiêu Thần khi nhục đến cùng, thế không bằng người thì bọn họ cũng chỉ nhịn, hiện tại trong Nho đạo một hệ lại xuất hiện tiếng nói nghi vấn, mặc dù chỉ là tiểu bối người nhỏ lời nhẹ nhưng nhất định phải đập chết, đề phòng cẩn thận, nếu không sau này sẽ còn nữa.
Bình luận