Tu sĩ Thiên Nhân Cảnh!
Nội tâm Bàn Thạch kinh ngạc, hắn bị khí cơ tập trung không thể động đậy, lập tức xoay người lại kính cẩn lên tiếng:
- Bẩm vị đại nhân này, vãn bối nghe nói uy danh của Tiêu Thần đại nhân cho nên hôm nay tới Tổ thành tìm nơi nương tựa, cũng không có việc gì khác.
Dùng tâm trí của Bàn Thạch làm sao không biết việc hôm nay vô cùng quỷ dị, tự nhiên sẽ không nói thật, hắn tùy ý tìm lý do, sau đó rời đi là được.
Đổng Duẫn nhướng mày, khóe miệng nở nụ cười lạnh.
- Chỉ sợ chuyện này không đơn giản như vậy, từ lời các ngươi mới nói thì chắc chắn có quen biết Tiêu Thần, có lẽ bổn tọa nói không sai đâu.
Người này nói xong liền bộc phát khí thế bức người.
Bàn Thạch nhíu mày, mặc dù đối phương là tu sĩ Thiên Nhân Cảnh nhưng nơi này chính là Tổ thành, hắn cũng không tin đối phương dám động thủ, sắc mặt lạnh lùng, nói:
- Đại nhân lnói ời ấy ý gì, vãn bối không hiểu, nếu đại nhân không có chuyện gì khác thì chúng ta cáo từ.
- Muốn đi?
Sắc mặt Đổng Duẫn trầm xuống, hắn quát:
- Các ngươi không nghe bổn tọa nói trước sau, nếu không nói chuyện này rõ ràng thì đừng hòng đi.
- Nói, các ngươi nghe ngóng Tiêu phủ có phải có quan hệ với Tiêu Thần hay không?
Người này nói rõ cố ý làm khó dễ, sắc mặt Bàn Thạch vô cùng khó coi, lại bởi vì kiêng kị tu vi người này nên không nói chuyện nhưng Vương Hổ lại không nghĩ nhiều, hét lên:
- Không sai, huynh đệ chúng ta đúng là quen biết Tiêu Thần đại nhân, còn xưng huynh gọi đệ cực kỳ thân cận với hắn, hôm nay đến Tổ thành là đầu nhập vào hắn.
- Thế nào, nói thực cho ngươi biết, không biết huynh đệ chúng ta có thể đi chưa?
Bàn Thạch nhướng mày nhưng không ngăn cản Vương Hổ lên tiếng, hiện tại chỉ có thể dùng danh tiếng Tiêu Thần dọa tên tu sĩ Thiên Nhân Cảnh này mà thôi, chỉ mong có thể lập tức rời đi.
Ánh mắt Đổng Duẫn nhìn đám người Bàn Thạch sau đó cười lạnh, nói:
- Quả nhiên bị bổn tọa đoán đúng, các ngươi có quan hệ không đơn giản với Tiêu Thần, đã bị bổn tọa gặp được thì đừng mơ tưởng thoát thân.
- Nếu Tiêu Thần làm rùa đen rút đầu không dám hiện thân, như vậy thu chút tiền lão trên người quen của hắn, để cho hắn biết kẻ dám bất kính với đại nhân của chúng ta nhất định phải trả cái giá lớn thật nhiều.
Người này vừa lên tiếng, tu sĩ Nho đạo chung quanh nghĩ tới Tiêu Thần hung hăng càn quấy cuồng vọng cho nên nội tâm tức giận.
- Không sai, Tiêu Thần không dám lộ diện, như vậy tu sĩ thân cận với hắn trả giá thật nhiều.
- Những người này biết rõ quan hệ giữa chúng ta với Tiêu phủ mà còn dám tới nơi này, nói không chừng là bị Tiêu Thần bày mưu đặt kế nên tới đây.
- Tốt, nếu đúng là như vậy, tuyệt đối không thể tha cho bọn chúng, nhất định phải hảo hảo giáo huấn một phen!
- Trấn áp bọn chúng, ném vào hồ nước, ăn miếng trả miếng.
Trong Văn Uyển Lâu có rất nhiều tu sĩ Nho đạo xúc động.
Vào lúc này có tiếng nói bén nhọn vang lên:
- Chậm đã, trong đám người này tại hạ nhận ra một người trong đó.
Một tên tu sĩ nhỏ gầy, sắc mặt hơi đen đứng ra, hắn kính cẩn thi lễ với Đổng Duẫn, hắn chỉ vào Ôn Tam Nương và nói:
- Chỉ sợ các vị đạo hữu không nhận ra nữ tử này, nàng này tên là Ôn Tam Nương, chính là danh hoa ở Đông Lăng Quận, tư sắc diễm lệ, kỹ thuật nhảy tuyệt mỹ, không biết bao nhiêu đạo hữu vung tiền như rác muốn nhập màn tân một đêm.
- Hắc hắc, tại hạ bất tài, đã từng bài trừ muôn vàn khó khăn không tiếc trả giá lớn cướp được một đêm hồng bài, màn đêm buông xuống tư vị tự nhiên không tệ, các vị cũng biết, ta sẽ không nhận lầm nàng ta.
- Không biết ta nói đúng hay không tiểu nương tử Ôn gia?
Tên tu sĩ kia cười lạnh, trên mặt vô cùng đắc ý, tu sĩ Nho đạo xem chuyện tầm hoa vấn liễu chính là chuyện bình thường, cũng không có ai vì việc này mà chế nhạo hắn, ngược lại cũng nhìn đám người Bàn Thạch.
- Ha ha ha ha! Vài tên tu sĩ này thật biết hưởng thụ, sợ lúc đi đường mệt cho nên cố ý bao nương tử như hoa đi cùng, năm tên nam tử xài chung một nữ, cũng không biết phân phối thế nào.
- Đạo hữu này thật không có ánh mắt, chẳng lẽ không thấy còn có một nữ tử khác hay sao, nhìn dáng dấp thanh thuần là biết xử nữ, nói không chừng cũng là nữ nhân kinh nghiệm phong phú, cũng không biết ra giá thế nào, nếu có cơ hội tại hạ cũng muốn âu yếm một phen.
- Đúng thế, hai mỹ nhân rất không tệ, chỉ không biết các nàng có nguyện ý hay không, tại hạ và các vị đạo hữu cùng có ý định nha.
Đám tu sĩ Nho đạo trong tửu lâu nhìn thấy Ôn Tam Nương thân cận với Bàn Thạch, hơn nữa Lam Thu còn xử nữ là sự thật nhưng cố ý nhục nhã một phen mở miệng không cố kỵ cái gì.
Mặc dù sự thật quen biết Tiêu Thần thì thế nào, chẳng lẽ có thể khó xử bọn họ, tiến tới đối lập với Nho đạo một hệ hay sao? Quá buồn cười.
Sắc mặt Ôn Tam Nương trắng bệch, đôi mắt ửng đỏ, nước mắt chảy dài, bị Bàn Thạch ôm vào trong ngực, nội tâm hắn có lửa giận khó nén, hắn muốn không quan tâm tất cả điên cuồng một lần.
Tam Nương vì xuất thân cho nên từ trước đến nay cảm giác tự ti, thậm chí nói ra muốn dùng khăn che mặt không gặp người và bị Bàn Thạch ngăn cản. Đã quyết định tiếp nhận nàng thì phải tiếp nhận quá khứ của nàng, mặc kệ tốt hay không tốt. Trải qua mấy năm Tam Nương mới miễn cưỡng thích ứng thân phận, hôm nay nàng bị người ta nhục nhã trước mặt, bị nhiều người chà đạp thỏa thích.
Sâu trong mắt Bàn Thạch có lửa giận bộc phát, cảm ứng được thê tử bất lực và đau khổ, hắn không thể chịu được, trong lúc gào thét liền cầm cự phủ đánh thẳng vào đầu tên tu sĩ đen gầy kia.
Giết chết hắn! Giết chết hắn!
Đây là ý niệm duy nhất trong đầu Bàn Thạch hiện giờ.
Oanh!
Lực lượng Độ Kiếp cực hạn bạo phát, sát khí vô tận xen lẫn sát cơ làm cho người ta sợ hãi.
Tên tu sĩ nhỏ gầy kêu to, hắn thật không ngờ Bàn Thạch lại dám hạ sát thủ, dùng tu vi của hắn không dám ngăn cản cho nên lui về phía sau, sắc mặt sợ hãi vô tận.
Ánh mắt Đổng Duẫn tỏa sáng, lực lượng Thiên Nhân Cảnh bạo phát, hư không sinh ra lực lượng cắt đứt động tác của Bàn Thạch, thân ảnh của hắn bị đánh bay xuyên qua tửu quán và rơi xuống đất.
- Làm càn! Dám can đảm hạ sát thủ với tu sĩ Nho đạo chúng ta, hôm nay bổn tọa sẽ bắt các ngươi trả giá thật nhiều.
Đám người Vương Hổ, Kim Thượng, Giang Thần, Dạ Tức giận dữ, biết rõ không phải đối thủ cũng không lui về phía sau, miệng vẫn gào thét nhưng bị Đổng Duẫn cười lạnh bước tới một bước, bọn họ bị đánh bay, mũi miệng chảy máu.
Bình luận