- Nếu các ngươi đã quen biết Tiêu phủ Tiêu Thần, lại dám cuồng vọng ra tay hạ sát thủ với tu sĩ Nho đạo chúng ta! Hôm nay đã rơi vào trong tay bổn tọa thì đừng mong thoát thân, chờ ta bắt các ngươi, sau đó đại biểu Nho đạo một hệ đòi công đạo với Tiêu Thần.
Đổng Duẫn chân đạp hư không tiến lên, sắc mặt âm trầm, gào gào thét và gia trì pháp lực vào trong lời nói, tiếng nói hóa thành sóng âm cuồn cuộn lan ra khắp bốn phương tám hướng, cũng truyền rõ vào tai tu sĩ.
Tu sĩ Tiêu phủ đấu với Nho đạo.
Sau khi nghe lời này, vô số tu sĩ trên phố tụ tập lại xem náo nhiệt, đám người này vô cùng hưng phấn.
Tổ thành chính là trọng địa của Nhân tộc, cường giả hội tụ, thế lực khắp nơi giằng co nhưng cũng chính vì thế mà cực ít xuất hiện va chạm với nhau, đại đa số là âm thầm thỏa hiệp, từ khi Tiêu Thần ngang trời xuất thế đã làm nhiều việc khiến tu sĩ Tổ thành trố mắt nhìn.
Xuân Viên đạp lên đầu Đoan gia đúc thành uy danh, Nhân Nguyên tháp lực áp Di Thần Nguyên dương danh thiên hạ, Thượng Uyển ám sát mở đại trận Tổ thành, Thiên Nhân thai dẫn Thiên Nhân chi dẫn chấn động cả Tổ thành!
Từng sự kiện đều là đại sự kinh thiên động địa.
Lại có Vạn Kiếm chi chủ, sư đồ Tiêu Thần liên thủ nhục nhã Hàn Lâm chi chủ đứng đầu Nho, cho nên dẫn phát tu sĩ Nho đạo một hệ triệt để phẫn nộ, tụ tập tĩnh tu trước Tiêu phủ hình thành hoạt động thị uy.
Về sau sự việc dần bình tĩnh trở lại, các tu sĩ còn lại trong Tổ thành nghi hoặc, loại kết quả này không giống phong cách hành sự của Tiêu Thần đại nhân.
Cho nên hôm nay nghe nói tu sĩ Tiêu phủ đối kháng tu sĩ Nho đạo liền hưng phấn không nhỏ, xem ra lại có náo nhiệt xem rồi, cũng không biết náo nhiệt lớn hay không, với bọn họ mà nói chuyện càng lớn càng tốt.
Chuyện xảy ra tạo thành nam Nhân Nguyên đại đạo truyền khắp bốn phương tám hướng, người thích bát quái đều hưng phấn kích động, vô số đạo hào quang bay lên trời.
Với tư cách người trong cuộc, đám người Bàn Thạch cũng không quan tâm chuyện này, bọn họ hiện tại tức giận và sinh ra sát ý vô tận.
Bị Đổng Duẫn đánh trọng thương, sắc mặt Bàn Thạch tái nhợt, mũi miệng đẫm máu, trên mặt Ôn Tam Nương mang theo kinh hoàng ôm lấy hắn, nội tâm bất lực.
- Giết... Giết...
Bàn Thạch gào thét giãy dụa đứng lên, không để ý Ôn Tam Nương ngăn cản, hắn cầm chiến phủ xông lên.
Đổng Duẫn cau mày, ánh mắt mang theo lệ quang, không ngờ dám can đảm ra tay với hắn, thật cho rằng hắn không dám giết người hay sao? Hôm nay ở trước mặt bao người, mặc dù gạt bỏ nguwoif này thì sau đó cũng không cần gánh chịu trách nhiệm.
Tâm niệm vừa động, hắn cười lạnh đánh tới một chưởng, thần thông bộc phát, Bàn Thạch căn bản không có lực ngăn cản nửa điểm đã bị đánh bay, thất khiếu đổ máu, thân thể xuất hiện nghiền nát, thương thế rất nặng.
Đổng Duẫn đã động sát tâm, Bàn Thạch ngẫu nhiên đạt được một kiện linh giáp trong chiến trường tộc quần, tuy chỉ là đạo khí cực phẩm nhưng thực sự giúp hắn ngăn cản đại đa số pháp lực, nếu không hắn đã bị đánh chết tại chỗ.
- Dám đả thương đại ca ta, lão tử liều với ngươi!
- Vương bát đản, lão tử giết ngươi!
- Liều với đám cháu trai này!
- Sát!
- Muốn chết!
Đổng Duẫn bị ánh mắt của bọn họ nhìn mà sợ, hắn áp chế sợ hãi nhưng trong lòng đã nổi giận, hắn hung ác đánh ra một chưởng.
PHỐC!
PHỐC!
Đám người Vương Hổ, Kim Thượng bị đánh bay ra xa, thân thể trọng thương.
Trong người Bàn Thạch chảy rất nhiều máu tươi, ánh mắt triệt để hóa thành đỏ thẫm, hiện tại nội tâm hắn chỉ có một ý niệm trong đầu, phải bảo vệ nữ nhân của mình, nếu như hắn không làm được thì sống sót cũng làm được gì! Tuy bị thương rất nặng, thậm chí hắn đã cận kề cái chết, hắn dùng ý chí cường đại chèo chống không ngất đi, thân thể không ngừng giãy dụa muốn đứng dậy, bởi vì thương thế quá nặng nên bất lực, hắn vẫn giãy dụa như cũ, mỗi lần như thế mũi miệng có bọt máu trào ra ngoài.
- Bàn Thạch, không nên động đậy!
Ôn Tam Nương bổ nhào tới ôm hắn vào ngực, mặc cho máu chảy ướt đẫm quần áo.
- Vị đại nhân này, không biết chúng ta làm sai cái gì, cầu ngươi không nên ra tay với chúng ta, ta cầu ngươi.
Ôn Tam Nương ôm Bàn Thạch quỳ xuống, nàng không ngừng dập đầu với Đổng Duẫn, một nữ tứ với tu vi Bất Trụy hậu kỳ đối mặt tu sĩ Thiên Nhân Cảnh, nàng cũng chỉ có thể làm như vậy, nàng muốn bảo trụ tính mạng lang quân của mình.
Sắc mặt tu sĩ Tổ thành chung quanh vô cùng ngưng trọng, ánh mắt nhìn Đổng Duẫn mang theo vài phần nghi vấn, chuyện này cũng không giống như lời hắn nói, tu sĩ Tiêu phủ lại muốn giết tu sĩ Nho đạo, tình huống trước mắt nghiêng về một phía, thấy thế nào cũng là tu sĩ Nho đạo ỷ mạnh hiếp yếu.
Đối mặt với ánh mắt nghi vấn của nhiều người, đôi mắt tu sĩ Nho đạo trong Văn Uyển Lâu cực kỳ khó coi.
Thực tế Đổng Duẫn cũng rất bực bội, cảm thấy không thể kéo dài việc này, nhất định phải giải quyết thật nhanh, lập tức quát lớn:
- Dựa vào uy danh Tiêu phủ cuồng vọng bá đạo, dám hạ sát thủ với tu sĩ Nho đạo chúng ta, dám vô lễ với bổn tọa, thần thông hung mãnh muốn lấy mạng người.
- Hôm nay bổn tọa đánh chết các ngươi, ta muốn xem Tiêu Thần có thể thế nào. Việc này mặc dù ngày sau bị Trường Lão Điện thẩm vấn thì bổn tọa vẫn chiếm chữ lý, cũng tuyệt đối không sợ hãi chút nào.
- Chết đi!
Ánh mắt mang theo sát cơ, khí tức bạo phát như biển, tu vi Thiên Nhân nhị cảnh đỉnh phong bộc phát dữ dội, hắn bước tới một bước và đánh một chưởng, hắn muốn giết đám người Bàn Thạch ngay lập tức.
Một chưởng này Đổng Duẫn đã dùng toàn lực, uy năng mạnh đủ sức gạt bỏ bất cứ tu sĩ dưới Thiên Nhân Cảnh nào!
Sắc mặt Ôn Tam Nương tái nhợt, vào lúc này có uy áp mênh mông cuồn cuộn hàng lâm, như thần linh hàng lâm nhân gian, trấn áp cả phiến hư không, phong trấn bất cứ sinh linh nào trong phạm vi này, ngăn cản bọn họ hành động.
Vô số tu sĩ trên phố dài sợ hãi, lông tơ toàn thân dựng thẳng, thân thể cứng ngắc, rốt cuộc không thể hành động ưửa điểm, chỉ có đôi mắt kinh hoàng mang theo sát cơ làm bọn họ cảm thấy sợ hãi.
Không gian bị xé rách, một đạo thân ảnh bước ra ngoài, áo bào xanh, đôi mắt đen, tóc dài tung bay, trong người hắn tỏa ra uy áp và sát khí kinh thiên, trương dương bá đạo xen lẫn sát cơ vô tận.
Thiên Nhân ngũ cảnh, đỉnh phong tộc quần!
Cảm nhận được sát cơ này càng làm nội tâm tu sĩ trong thành lạnh buốt.
Bình luận