Ánh mắt Phó Vân Khinh hơi lập lòe, hắn lắc đầu:
- Hàn Lâm chi chủ với tư cách là người đứng đầu Nho đạo một hệ, từ trước đến nay được tu sĩ Nho đạo tôn sùng, nếu ngày sau có thể ngươi tốt nhất không nên phát sinh xung đột với hắn, nếu không bị tu sĩ Nho đạo một hệ nhằm vào, chung quy có phiền toái.
Tiêu Thần cười cười, hắn lại uống rượu, cũng không nhiều lời, tất cả không phải chuyện hắn có thể quyết định, bởi vì cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, Hàn Lâm chi chủ muốn giết hắn, dùng tính tình của Tiêu Thần làm sao có thể nhượng bộ ngồi chờ chết.
Phó Vân Khinh bất đắc dĩ lắc đầu, thấy thế cũng không nhiều lời.
Vào lúc này Tiêu Thần dừng lại, sắc mặt của hắn trầm xuống, đáy mắt bắn ra hàn quang, hắn đặt chén rượu xuống và nói:
- Phó huynh, thực sự không phải Tiêu Thần khó xử tu sĩ Nho đạo mà là bọn chúng quá mức rồi.
Nói xong, chén rượu trong tay vỡ vụn, Tiêu Thần đứng dậy xé rách không gian rời đi.
Sắc mặt Phó Vân Khinh đại biến, tuy không biết xảy ra chuyện gì nhưng hắn lại sinh ra cảm giác bất an, bất chấp hạn chế, thần thức bạo phát tập trung khí tức Tiêu Thần, hắn hóa thành hào quang bay đi.
...
Phía nam Tổ thành, Nhân Nguyên đại đạo.
Mấy tên tu sĩ theo dòng người tiến vào thành, nhìn tòa thành nguy nga và đường phố phồn vinh, trên mặt mang theo hưng phấn khó kiềm nén.
- Tổ thành, nơi này là Tổ thành, nãi nãi, cảm giác không giống với nơi khác, hít một hơi cũng có cảm giác toàn thân thoải mái, không hổ là căn nguyên chi địa của Nhân tộc chúng ta.
Vương Hổ cười hắc hắc, sắc mặt khoa rương.
- Ha ha ha ha!
Đám người Bàn Thạch, Kim Thượng, Lam Thu cười lớn nhìn gia hỏa dở hơi trước mặt, nội tâm bọn họ lại hưng phấn, trải qua mấy tháng chạy đi, rốt cuộc bọn họ cũng tới Tổ thành.
- Được rồi, đừng có tự tìm mất mặt để người khác chú ý, cũng không nên làm hai lúa chưa từng thấy qua các mặt xã hội, chúng ta hơi nghỉ ngơi, sau đó lại tìm nơi hỏi thăm rõ ràng, cũng đi tìm Tiêu Thần đại nhân.
Bàn Thạch cười nói.
Vương Hổ nghe xong liền trợn mắt.
- Bàn Thạch lão đại, ngươi đừng ở trước mặt chúng ta xưng hộ một câu đại nhân, cẩn thận Tiêu Thần lão đệ sẽ trở mặt với ngươi đấy. Lúc trước huynh đệ chúng ta quen nhau thế nào, về sau vẫn là thế nào, Tiêu Thần lão đệ không phải loại người trở mặt không quen biết.
Bàn Thạch bất đắc dĩ lắc đầu, hạ giọng răn dạy:
- Mặc kệ Tiêu Thần lão đệ có ở đây không, hắn hiện tại chính là tồn tại đỉnh phong tộc quần khai phủ lập, ngươi ta phải kính cẩn hữu lễ, nếu không lọt vào trong mắt người khác sẽ đả kích uy tín của Tiêu Thần lão đệ.
- Đều nhớ kỹ cho ta, ngày sau ở trước mặt Tiêu Thần lão đệ như thế nào cũng tốt, ở trước mặt người ngoài phải kính cẩn hữu lễ, nếu không ta không khách khí với các ngươi đâu.
Vương Hổ sờ sờ đầu, bộ dạng bừng tỉnh đại ngộ, giơ ngón tay cái lên và nói:
- Vẫn là lão đại suy nghĩ sâu xa, đi, về sau lại nói tiếp, trước mặt kẻ khác chúng ta phải cho Tiêu Thần lão đệ đủ thể diện.
- Bây giờ nhanh chóng tìm người hỏi đường đi, nghĩ đến hôm nay có thể nhìn thấy Tiêu Thần lão đệ thì ta không chờ được rồi.
Bàn Thạch gật gật đầu, hắn đi lên phía trước, sau lưng Lam Thu, Kim Thượng đi theo, sau khi đi tới trà lâu nghỉ ngơi, đồng thời cũng chuẩn bị tìm người hỏi thăm vị trí Tiêu phủ.
Gọi trà nước, thừa dịp có tiểu nhị cho nên Bàn Thạch trở tay lấy ra hơn mười linh thạch và nói:
- Huynh đệ chúng ta mới tới Tổ thành, có một số việc không quá rõ ràng, chẳng biết có thể hỏi thăm hay không?
Tiểu nhị nhìn linh thạch trên tay Bàn Thạch thì hai mắt tỏa sáng, hắn nói:
- Không biết khách nhân muốn hỏi chuyện gì? Tuy tu vi tiểu nhân yếu ớt nhưng trong trà lâu này tiếp xúc với nhiều thành phần tam giáo cửu lưu, tin tức cũng xem như linh thông.
Bàn Thạch cười cười:
- Huynh đệ chúng ta muốn biết, không biết Tiêu phủ đi thế nào?
Tiểu nhị nghe vậy gãi gãi đầu:
- Trong Tổ thành này có vô số Tiêu phủ, khách nhân ít nhất phải nói rõ thân phận của chủ nhân, bằng không tiểu nhân không thể biết đó là vị nào rồi, làm sao mà chỉ đường.
- Tiêu phủ, tự nhiên là nhà có thanh danh lớn nhất trong thành rồi, là phủ đệ của Tiêu Thần đại nhân!
Vương Hổ ngưỡng đầu lên, trên mặt đầy kính ý.
- Rõ ràng chưa, chúng ta muốn đi tòa nhà này, nhanh nói cho chúng ta biết nên đi thế nào.
Tiểu nhị biến sắc, lập tức cảm giác miệng đắng, nói thầm mấy đại nhân này hỏi cái gì không hỏi, tại sao lại hỏi nhà này, hơn nữa còn ở trên tửu lâu này chứ.
Văn Uyển Lâu, đây chính là nơi tu sĩ Nho đạo thích tụ tập nhất trong thành, đoạn trước thời gian xôn xao chuyện thị uy Tiêu phủ cả Tổ thành ai cũng biết, mỗi ngày trong Tổ thành có vô số tu sĩ Nho đạo tụ tập, dùng ngòi bút làm vũ khí muốn vị Tiêu phủ kia lùi bước xin lỗi. Chuyện này hôm nay bị cưỡng ép dẹp loạn nhưng Tiêu phủ vẫn là từ ngữ cấm kỵ, không nên nói tới, bằng không sẽ bị một đám tu sĩ Nho đạo căm thù.
- Chư vị khách nhân, nếu việc này muốn hỏi thì nên đổi nơi khác, ở đây không thể nói.
Tiểu nhị vừa nói chuyện vừa lo lắng, hắn cẩn thận liếc nhìn Bàn Thạch.
Nội tâm Bàn Thạch hơi động, hắn ho nhẹ một tiếng, phất tay ngăn cản Vương Hổ nổi giận đùng đùng muốn chất vấn, tiện tay ném linh thạch sau đó rời đi.
Tuy không biết xảy ra chuyện gì nhưng mới vào Tổ thành cho nên hắn không muốn gây phiền toái, nếu không nói không chừng sẽ liên lụy Tiêu Thần lão đệ, cho nên hắn lựa chọn rút đi, vào lúc đám Bàn Thạch sắp đi ra ngoài.
- Tiêu phủ? Không biết các ngươi tìm Tiêu phủ có chuyện gì?
Lúc này có tiếng cười lạnh vang lên, khí tức Thiên Nhân Cảnh bao phủ cả tửu lâu.
Một tu sĩ trung niên ở trong góc đứng lên, sắc mặt của hắn âm trầm.
- Trả lời bổn tọa, nếu không hôm nay các ngươi đừng mơ tưởng rời khỏi nơi này.
Ngay sau đó một đám tu sĩ Nho đạo bạo phát khí thế, hắn cười lạnh không thôi, vận khí đám người này quá kém, không ngờ lại gặp phải đệ tử Ngọc Cung Đồng Duẫn đại nhân, trong Tổ thành có kẻ nào không biết Hàn Lâm chi chủ bị Tiêu Thần nhục nhã, tu sĩ Nho đạo náo hung nhất chính là tu sĩ Ngọc Cung, xem ra việc này hôm nay không thiện, cho dù không có việc gì cũng ăn đau khổ không ít.
Về phần tiểu nhị tửu quán, tuy hắn đã thông tri chưởng quầy nhưng đối mặt với đệ tử Ngọc Cung Thiên Nhân Cảnh đại nhân, bọn họ không dám đứng ra ngăn cản, lúc này chỉ có thể đứng cười làm lành mà thôi, chỉ hi vọng việc này không nên náo lớn.
Bình luận