Qua một tháng sau, bọn họ phát hiện biện pháp này không có tác dụng, thậm chí còn có vài chục tu sĩ Nho đạo quá mức kích động xông vào trong Tiêu phủ ồn ào, kết quả bị hộ vệ Tiêu phủ chế phục sau đó ném vào trong hồ nước, tu sĩ Nho đạo thị uy với thanh thế to lớn cũng kết thúc. Nhưng từ nay về sau Tiêu Thần trong ấn tượng tu sĩ Nho đạo càng ác liệt, thậm chí phát sinh ma sát giữa tu sĩ Nho đạo và người ủng hộ Tiêu Thần.
Thẳng tới mấy tháng sau việc này mới kết thúc.
...
Tiêu phủ, trong mật thất.
Cấm chế phong trấn bố trí tầng tầng phòng hộ, trong cung điện nhỏ như bàn tay, Tiêu Thần thắng được Thiên Vân Điện trong tay Ban Lan chi chủ, hôm nay hắn đã luyện hóa và nhận chủ biến thành pháp bảo của mình.
Bảo vật này có thể lớn có thể nhỏ, cực kỳ huyền diệu, bản thể vô cùng chắc chắn, càng có thể ngăn cản tu sĩ đỉnh phong tộc quần công kích. Có bảo vật này trong tay, tu sĩ đỉnh phong tộc quần không có chút uy hiếp với Tiêu Thần.
Huống hồ trong Thiên Vân Điện còn có một tảng đá đen không chút thu hút nằm trong góc.
Vì sử dụng Tả Mi đạo tràng không bị người khác phát giác khác thường, Tiêu Thần chú ý cẩn thận tới cực điểm, hôm nay có cấm chế Tiêu phủ bên ngoài, trong mật thất lại có âấm chế, lại có Thiên Vân Điện ngăn cản, có ba tầng bảo hộ như vậy, trừ phi đại năng Thái Cổ cảnh không quan tâm tất cả xông vào, nếu không tuyệt đối không thể do thám biết được sự tồn tại của Tả Mi đạo tràng.
Trong phòng tu luyện của đạo tràng, Tiêu Thần ngồi đó, Thăng Linh Cấp Nguyên Trận trải qua gia cố sinh cơ đã biến thành tồn tại cao âấp nhất, có thể lấp chỗ trống một Đạo Nguyên linh thạch, có khả năng sinh ra linh lực đặc dính tới cực điểm, gần như hóa thành thực chất.
Không ngừng vận chuyển bí pháp Thôn Lôi thôn phệ toàn bộ linh lực chung quanh và chuyển hóa làm pháp lực cường đại.
Sau khi đạt tới Thiên Nhân nhị dẫn, Tiêu Thần vội vàng bế quan vài tháng, hôm nay tu vi pháp lực bản thân hắn chưa đạt tới đỉnh phong, thông qua tu luyện trong Thăng Cấp Nguyên Linh Trận, tu vi của hắn lại gia tăng.
Hắn tuyệt đối không dẫn dắt Thiên Nhân tam dẫn trong thời gian ngắn, càng không hẹn ngày độ kiếp thành tựu Thiên Nhân Cảnh, hôm nay thực lực của hắn tăng vọt lần nữa, hắn phải thành thật tu luyện, tuy tăng lên chậm chạp, lại có thể không ngừng tinh thuần pháp lực và củng cố trụ cột tu vi, chờ ngày sau bộc phát nhất phi trùng thiên.
Trên tay hắn có linh quang xuất hiện, Tiêu Thần đổ linh đan ra, hắn trực tiếp nuốt mười viên vào bụng, mặc cho dược lực bộc phát ầm ầm cũng không thể tạo thành tổn thương thân thể của hắn, tất cả đều hóa thành pháp lực.
Thăng Linh Cấp Nguyên Trận điệp gia linh đan cho nên sinh ra hiệu quả tu luyện đáng sợ, hơn nữa trong Tả Mi đạo tràng có tốc độ thời gian gấp ba mươi lần bên ngoài, từ đó Tiêu Thần tốn vài tháng ngắn ngủi đã củng cố tu vi vững chắc, lại có tăng lên không nhỏ. Hôm nay toàn lực bộc phát, mặc thêm thiên thần sáo trang, chiến lực của hắn mạnh đủ địch nổi tu sĩ đỉnh phong tộc quần.
Hơn nữa trong thời gian ngắn, hắn tinh tế suy tư chuyện dẫn phát Thiên Nhân chi dẫn ngày đó, không nghĩ ra kết quả nhưng hắn mơ hồ đoán được nguyên nhân.
Tỷ như Thiên Đạo có linh.
Tỷ như nguyên thần màu vàng, Chiến Tự Quyết thần bí, kim ấn nghịch thiên chính là thời điểm Thiên Đạo áp bách và ra tay, tuy không biết xuất xứ nhưng ít ra đã có thể xác định đôi chút.
Đứng đối lập với Thiên Đạo.
Mặt dù biết được một ít nhưng cảm xúc trong lòng hắn lẫn lộn, dường như trước mắt bị sương mù che chắn, Tiêu Thần tin tưởng ngày sau mình sẽ biết được tất cả.
Lần này thần chí rõ ràng nhưng không cách nào khống chế ý niệm bản thân, Tiêu Thần giao dịch với Thiên Đạo, dùng phương pháp đổi vong hồn lấy đường cong, bảy cái lạc ấn trong nguyên thần, hiện tại hắn chỉ nhìn thấy một đạo, còn sáu đạo bị phong ấn, hắn có thể cảm ứng được chúng tồn tại nhưng không cách nào triệu hoán. Suy nghĩ hồi lâu, Tiêu Thần mơ hồ đoán được vài phần, không thể triệu hoán đường cong là có liên quan tới tu vi của hắn.
Tu vi của hắn quá yếu, căn bản không có đầy đủ lực lượng triệu hoán đường cong, nếu không nhất định có thể bộc phát uy năng sát thương kinh người.
Quy tắc chi lực, có lẽ nói chính là lực lượng đại biểu của đường cong.
Vào lúc này linh lực tại vị trí hạch tâm của Thăng Linh Cấp Nguyên Trận vô cùng khủng bố, đôi mắt Tiêu xuất hiện vui vẻ, ý niệm hơi động, trận pháp dừng vận chuyển, cũng không hề hấp thu linh lực trong linh thạch, khi Tiêu Thần điên cuồng thôn phệ, linh lực nhanh chóng biến thành trong suốt và cuối cùng biến mất không thấy gì nữa.
Chờ hắn hấp thu toàn bộ linh lực, lại luyện hóa dược lực trong người, Tiêu Thần vươn người đứng dậy, hắn lập tức rời khỏi đạo tràng.
Trong mật thất, thân ảnh Tiêu Thần xuất hiện, Tả Mi đạo tràng vẫn ở lại trong Thiên Vân Điện, như vậy ngày sau có bất đắc dĩ sử dụng cũng có thể dùng Thiên Vân Điện che giấu, từ đó có tác dụng mê hoặc ánh mắt, hiện tại hắn sửa sang áo bào, Tiêu Thần phất tay mở cấm chế, đẩy cửa bước ra ngoài, hắn đi tới chỗ bàn đá có tu sĩ đang ngồi uống rượu một mình, sau khi ngồi xuống liền nâng chén uống cạn, sau khi uống xong ánh mắt giống như cười mà không phải cười dò xét tu sĩ trước mặt, hắn nói:
- Nếu như để đám tu sĩ Nho đạo lúc trơớc ngồi trước cửa nhìn thấy Thánh Tử Phó Vân Khinh của bọn họ thỉnh thoảng tới uống rượu với kẻ cuồng vọng, bá đạo trong mắt bọn họ, không biết trên mặt của bọn họ có biểu lộ như thế nào.
Phó Vân Khinh cười lắc đầu:
- Ngươi không phải gia hỏa nhàm chán như thế, làm gì nói loại chủ đề nhảm nhí này. Bọn chúng làm như thế nào ta mặc kệ không hỏi không ủng hộ không phản đối, cho nên ta làm thế nào đâu tới phiên bọn chúng lên tiếng.
- Không nói nhảm, uống rượu.
Tiêu Thần cười to, hai người uống rất vui vẻ.
Mấy tháng qua Phó Vân Khinh đã thành khách quen trong Tiêu phủ, luôn mang theo vài hũ rượu ngon tới tìm Tiêu Thần chè chén, kể một ít lời ong tiếng ve, ở chung bình thản như nước, hai người thành lập hữu nghị rất tốt. Bọn họ quen nhau trong chiến trường tộc quần, thời gian không dài, cũng chưa từng gặp nhau mấy lần nhưng có lẽ trong tối tăm đã chú định hai người kết thành bằng hữu. Mà Tiêu Thần, Phó Vân Khinh lại có duyên phận nên thân cận nhau, càng trở thành chí giao.
- Cũng may ngươi là Thánh tử Nho đạo nhưng không có quan hệ quá lớn với Hàn Lâm chi chủ, bằng không thì ta khó làm.
Tiêu Thần tươi cười, hắn cũng cảm thấy có chút may mắn.
Bình luận