Đạo (Dịch) – Chương 1518

Hàn Lâm chi chủ hít sâu một hơi, hắn cố gắng áp chế lửa giận trong lòng sau đó nói:

- Tiêu Thần, ngươi chớ quá mức càn rỡ, hôm nay bổn tọa hỏi ngươi việc này, ngươi phải trả lời thực tế, nếu như dám hung hăng càn quấy thì đó là trọng tội

Trong lời nói mang theo hàn ý.

Sắc mặt Tiêu Thần cũng biến thành lạnh lùng, khóe miệng hơi vểnh lên, hắn dùng giọng điệu mỉa mai nói:

- Trọng tội? Không biết Hàn Lâm chi chủ có lý do gì gán trọng tội?

- Khí tức hủy diệt kia tới từ đâu, chớ nói bổn tọa cũng không hiểu biết, mặc dù biết thì ta có nghĩa vụ gì phải nói với Hàn Lâm chi chủ ngươi chứ. Bổn tọa khai phủ lập nha, chính là tồn tại đỉnh phong tộc quần, trung với tộc quần, chưa bao giờ làm ra chuyện tổn thương lợi ích của tộc quần, mặc dù Hàn Lâm chi chủ ngươi là đại trưởng lão, ngươi có tư cách gì gán trọng tội cho ta?

- Cho dù bổn tọa phóng thích khí tức hủy diệt thì thế nào, nó đại biểu cái gì? Chỉ có thể nói rõ trong tay bổn tọa có át chủ bài cường đại mà thôi, nó cường đại tới mức có thể mạt sát tu sĩ đỉnh phong tộc quần, chuyện này có quan hệ gì với Hàn Lâm chi chủ ngươi chứ? Át chủ bài của bổn tọa, tự nhiên chỉ dùng lên người địch nhân, người không trêu chọc ta, mặc dù có sát chiêu như vậy bổn tọa sẽ rãnh rỗi sử dụng chém giết ngươi hay sao?

Nói tới điểm này, Tiêu Thần hơi dừng lại một chút, ánh mắt mang theo hàn ý, nói:

- Hay là Hàn Lâm chi chủ ngươi âm thầm muốn gây bất lợi cho bổn tọa nên mới chú ý tới việc này?

Sắc mặt Hàn Lâm chi chủ cực kỳ khó coi, hắn nghiêm túc nói:

- Làm càn!

Sau khi nói xong hắn vận dụng thần thông ra tay.

Ánh mắt Tiêu Thần xuất hiện lệ quang, Hàn Lâm chi chủ thật ch rằng hắn còn là tiểu bối mặc người ta khi nhục sao, nếu thật bức hắn tức giận, cho dù bỏ qua tự tôn cũng muốn vận dụng đường cong lạc ấn trong nguyên thần tiêu diệt đối phương.

Hiện tại không chờ hắn ra tay, trước mắt có linh quang tỏa sáng, Vạn Kiếm chi chủ bước tới ngăn cản trước mặt Tiêu Thần.

Hắn đánh ra một kích không có gì lạ nhưng xen lẫn vài phần Thái Cổ chi lực bên trong, mặc dù cũng không phải quá nhiều nhưng không phải ai cũng có thể ngăn cản, sắc mặt Hàn Lâm chi chủ biến hóa và ra tay toàn lực ngăn cản, trong tiếng nổ ầm ầm hắn bị bức lui mười trượng mới miễn cưỡng dừng lại, trong mắt xuất hiện xấu hổ và tức giận. Hắn thật không ngờ Vạn Kiếm chi chủ lại ra tay với hắn, hơn nữa không lưu chút tình cảm nào! Về phần Chu Biên lão quái cũng rung động, sắc mặt biến ảo âm trầm bất định, hai đại trưởng lão tộc quần công khai giằng co đã là chuyện cực kỳ nghiêm trọng, hiện tại động thủ trực tiếp, việc này càng náo càng lớn.

- Hàn Lâm chi chủ, chú ý thân phận của ngươi, đúng như Tiêu Thần nói, hắn là tu sĩ Nhân tộc chúng ta, hắn lập công lớn cho Nhân tộc và không có sai lầm, ngươi có gì tư cách gì gán trọng tội cho hắn, là ai cho ngươi quyền lợi như vậy?

- Càng đừng nói Tiêu Thần không biết căn nguyên của khí tức kia, mặc dù cũng không có nghĩa vụ phải giải thích rõ ràng cho ngươi biết! Ta và ngươi đều là tu sĩ, trong tay ai mà không có át chủ bài, chẳng lẽ đều phải công bố cho người ta biết hay sao.

- Việc này ngươi làm quá rồi, dừng lại đi!

Vạn Kiếm chi chủ lên tiếng, sắc mặt âm lãnh, hắn trực tiếp răn dạy không cho Hàn Lâm chi chủ chút thể diện.

- Chuyện hôm nay tới đây thôi, ngày sau không cho phép lại đề cập tới, nếu không lão phu nhất định nghiêm trị không tha!

Nói xong Vạn Kiếm chi vung tay áo đánh ra một khe nứt không gian, hắn quay người bước vào trong.

Tiêu Thần kính cẩn xoay người thi lễ:

- Cung tiễn sư tôn.

Hắn đứng lên và nhìn Hàn Lâm chi chủ, lãnh đạm nói:

- Mặc dù đại trưởng lão tôn sư chí cao vô thượng nhưng bổn tọa cũng là tồn tại đỉnh phong tộc quần, cũng không phải kẻ mà ai cũng có thể khi nhục, nếu khó xử bổn tọa thì chuẩn bị chờ ta phản kích đi.

- Huống hồ số lượng đại trưởng lão Nhân tộc không phải đã hình thành thì không thay đổi, có lẽ sau đó không lâu Hàn Lâm chi chủ sẽ không có tư cách khoa tay múa chân với ta đâu, cáo từ.

Nói xong chắp tay, Tiêu Thần gật đầu chào Thiên Sách chi chủ, Tinh Thần chi chủ, Đoạt Thiên chi chủ và và Tô Tô, hắn phất tay xé rách không gian, thân ảnh bước vào bên trong biến mất không thấy gì nữa, chỉ lưu lại đám lão quái nhìn nhau.

Hung hăng càn quấy!

Bá đạo!

Tính nết hai sư đồ quá giống nhau, hoàn toàn không cho Hàn Lâm chi chủ chút mặt mũi nào, hơn nữa không chỉ không cho mặt mũi mà còn giẫm lên vài bước, xem như danh dự quét rác.

- Đi!

Hàn Lâm chi chủ cảm ứng được ánh mắt khiếp sợ và nghiền ngẫm chung quanh, hắn gầm một tiếng, cùng Ban Lan chi chủ, Đạo Nguyên chi chủ đồng thời phá không rời đi, lần này mất mặt quá lớn.

Một hồi thanh thế chuyện lớn dùng phương thức sấm to mưa nhỏ kết thúc, kết quả là Hàn Lâm chi chủ bại trận, một đám lão quái co rụt cổ lại, âm thầm may mắn lúc trơớc không lên tiếng, cũng mang theo vài phần chế nhạo Hàn Lâm chi chủ rời đi.

Cũng không biết là ai sử dụng ngọc giản hình ảnh sao chép lại toàn bộ quá trình, hơn nữa dùng tốc độ cực nhanh truyền khắp Tổ thành, sau đó tản ra khắp toàn bộ lãnh địa của Nhân tộc.

Trong đó tu sĩ Nho đạo nhất mạch rất tức giận.

Ngọc Cung nhất mạch chính là thế lực đứng đầu Nho đạo nhất mạch, trong suy nghĩ của tu sĩ Nho đạo thì nơi đây mới là chính thống Nho môn, địa vị tôn sùng. Hàn Lâm chi chủ chính là tộc trưởng Ngọc Cung, là lãnh tụ Nho đạo danh xứng với thực, được vô số tu sĩ Nho đạo tín ngưỡng.

Hôm nay Hàn Lâm chi chủ bị nhục nhã, tương đương với tôn nghiêm người Nho đạo bị chà đạp!

Chuyện này không được phép.

Khách quan mà nói Vạn Kiếm chi chủ chính là người chủ đạo việc này, nhưng bởi vì thân phận và địa vị của hắn là nửa bước Thái Cổ cảnh, ngược lại không có kẻ nào dám trêu vào hắn.

Tiêu Thần thì khác.

Nho đạo chủ chương bình thản, lấy đức thu phục người, Tiêu Thần trong mắt bọn họ là kẻ cuồng vọng, bá đạo, không có nửa điểm thuận mắt, cho nên trong tu sĩ Nho đạo hình thành làn sóng nhắm vào Tiêu Thần.

Ven hồ nước cạn, trước cửa Tiêu trước có một đám tu sĩ Nho đạo ngồi tĩnh tọa, mặc dù không có can đảm đánh vào trong Tiêu phủ nhưng muốn dùng phương thức này bức Tiêu Thần xin lỗi!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...