- Vốn lão phu đã miễn miễn cưỡng cưỡng cam chị chuyện Tô Tô và ngươi, hiện tại tự nhiên là không thành, dù sao Tô Tô có quan hệ thân mật với ngươi, về sau nếu bổn tọa không còn, ngươi phải giúp ta chiếu cố nàng một ít.
- Vấn đề này ngươi đáp ứng cũng phải đáp ứng, không đáp ứng cũng phải đáp ứng, bằng không lão phu không bán Đại Địa Hậu Thổ chi khí cho ngươi, cho dù hủy đi cũng không để ngươi đạt được.
Tiêu Thần nhìn bộ dạng vô lại của Đoạt Thiên chi chủ, hắn có cảm giác dở khóc dở cười và nói:
- Đoạt Thiên chi chủ yên tâm, ta sẽ xem Tô Tô là hồng nhan, ngày sau tự nhiên sẽ không để nàng bị khi dễ.
Lời nói thành khẩn từ đáy lòng.
Đoạt Thiên chi chủ hừ lạnh một tiếng, hồng nhan có làm được cái gì, trong tay hắn xuất hiện linh quang, một bình ngọc màu vàng đất nhỏ như lòng bàn tay của đứa trẻ xuất hiện, hắn duỗi cánh tay còn lại ra.
- Giao linh thạch đây.
Tiêu Thần cảm ứng lực lượng thổ thuộc tính trong bình ngọc truyền ra, ánh mắt mang theo vài phần vui vẻ, trở tay lấy một nhẫn trữ vật dâng ra.
Đoạt Thiên chi chủ cũng không thèm nhìn, hắn vứt bình ngọc cho Tiêu Thần, khoát tay nói:
- Đi thôi, nhớ kỹ tuyệt đối không được có khác thường với Tô Tô, bằng không thì lão phu không để yên cho ngươi.
Thần thức Tiêu Thần quét qua xác định không sai, lúc này hắn thu hồi bình ngọc, chắp tay thi lễ, quay người bước nhanh ra ngoài.
Đoạt Thiên chi chủ nhìn bóng lưng Tiêu Thần rời đi, sắc mặt vô lại biến mất, hắn lại suy nghĩ:
- Tiểu tử biết rõ lão phu chỉ có một cháu gái là Tô Tô, nếu như cưới nàng thì ngày sau sẽ được lão phu tương trợ to lớn, biết rõ điểm ấy nhưng không chút do dự chối bỏ, đúng là không tệ.
Lão quái lại chép miệng, sau đó lại cảm thấy đáng tiếc.
Phi! Phi! Phi!
Đáng tiếc cái gì, cháu gái của hắn thiên sinh lệ chất kiều diễm động lòng người, là tiểu tử này không biết phúc khí bỏ qua cũng là hắn hối hận, chẳng lẽ ta còn không tìm được cháu rễ ưu tú hay sao?
Đoạt Thiên chi chủ ngẩng cao đầu lên nhưng lực lượng chưa đủ, muốn tìm được cháu rể tốt hơn Tiêu Thần quá khó khăn, lúc này bực bội không thôi.
- Tiêu Thần đại ca, gia gia hắn có nói lời kỳ quái với ngươi không?
Tô Tô đứng đón từ xa, gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, sợ gia gia nói chuyện không nên nói.
- Ngươi không cần để ý đến hắn, lớn tuổi lại ưa thích nghĩ ngợi lung tung, nghĩ nhiều sẽ nói hưu nói vượn.
Nhìn thấy tiểu nha đầu thẹn thùng và vội vàng giải thích, Tiêu Thần ôn hòa cười cười, nói:
- Không có, Đoạt Thiên chi chủ không nói gì đó, ta mua sắm bảo vật trong bảo khố tộc quần thôi.
Tô Tô nghe vậy nội tâm thả lỏng, đồng thời lại có chút thất vọng, buồn bã ỉu xìu “Úc một tiếng, thì ra Tiêu Thần đại ca không phải cố ý đến thăm nàng, nghĩ tới đây lại cảm thấy ủy khuất, miệng nhỏ của nàng méo ang một bên.
Nội tâm Tiêu Thần mềm nhũn, cười nói:
- Đương nhiên trừ mua sắm bảo vật, lần này ta đến mục đích chủ yếu là thăm Tô Tô gần đây có khỏe không.
Quả nhiên Tô Tô lại cao hứng, hai người nói vài lời sau đó Tiêu Thần cất bước rời đi, Tô Tô vẫn đưa tới cửa lớn, biết được Tiêu Thần mười ngày sau sẽ đi Thiên Nhân thai dẫn dắt Thiên Nhân nhị dẫn, tiểu nha đầu một lời cam đoan sẽ mang theo gia gia đi tới đó, Tiêu Thần cười cười không cự tuyệt hảo ý của nàng, hắn rời đi trong ánh mắt hâm mộ của nhiều tu sĩ nhìn theo.
Tiêu phủ!
Tiêu Thần ngẩng đầu nhìn phủ đệ của mình, trong một tháng ngắn ngủi nhưng nó đã có được khí thế của môn phiệt, tuy nội tình chênh lệch rất nhiều nhưng cũng đã có uy thế, thủ vệ khôi ngô cũng có tu vi Độ Kiếp hậu kỳ, từ đó hào khí tăng lên không ít.
- Người đến là người phương nào, nơi này là Tiêu phủ, nếu không có việc gì thì rời đi, không được ở lâu.
Tu sĩ hộ vệ lên tiếng, tuy có chút nghiêm túc nhưng không có ác ý.
Tiêu Thần cười lắc đầu, hắn giải tán lực lượng trên mặt lộ dung mạo của mình.
- Đại. . . Đại. . . Đại nhân!
Tu sĩ lên tiếng cà lăm, sắc mặt trắng bệch, tu sĩ chung quanh cùng quỳ một gối cung nghênh đại nhân về phủ.
Tiêu Thần gật gật đầu, phất tay ý bảo bọn họ đứng lên.
- Làm rất tốt, các ngươi nhớ kỹ một điểm, tu sĩ Tiêu phủ ta không khi dễ ai, tuyệt đối không được làm chuyện lấy mạnh hiếp yếu.
Nói xong liền vươn tay vỗ vai tu sĩ này, cất bước bước vào cửa phủ.
- Đại nhân vỗ vai ta.
Tu sĩ lên tiếng cảm thấy ánh mắt ghen ghét của đám đồng bạn, khóe miệng của hắn cười toe toét.
- Điều này cũng chứng tỏ đại nhân chúng ta dễ nói chuyện, tính tình ôn hòa, bằng không đổi người khác thử xem, khẳng định ngươi không trầy da cũng tróc thịt.
- Ít ở đó đắc ý, hôm nay ngươi vượt lên trước, về sau chúng ta có cơ hội thân cận với đại nhân.
- Có gì đắc ý chứ?
Tu sĩ thủ vệ tức giận ghen ghét hừ hừ vài tiếng, Tiêu Thần vào phủ, Đông Thịnh, Đức Phúc quản gia đi ra chào đón, kính cẩn thi lễ.
Tiêu Thần là trụ cột của Tiêu phủ, nếu hắn có sơ suất gì thì Tiêu phủ sẽ sụp đổ ngay lập tức. Cảm ứng lo lắng trong mắt đám người Đông Thịnh, Tiêu Thần gật gật đầu, nói:
- Trong thời gian bổn tọa rời đi, mọi việc trong phủ vẫn bình thường chứ?
- Bẩm sư tôn, trừ một ít tu sĩ khả nghi theo dõi ở cửa phủ ra, tất cả bình thường.
Đông Thịnh kính cẩn trả lời.
Tiêu Thần gật gật đầu, ngày đó hắn bị Vạn Kiếm chi chủ mang về Trường Lão Điện dưỡng thương, chắc là có không ít thế lực trong Tổ thành giám sát Tiêu phu để đoán được tình hình của Tiêu Thần như thế nào, hôm nay hắn thuận lợi quay trở về, những chuyện này không có gì gấp cả.
Vào thời khắc này đột nhiên có một tên sai vặt áo xanh chạy tới, hắn có tu vi Hợp Thể sơ kỳ nhưng hiện tại đã đổ mồ hôi, gương mặt vô cùng kinh hoàng.
- Đánh! Đánh!
Đức Phúc quản gia nhướng mày, bỗng nhiên quay người lại trách mắng.
- Hô to gọi nhỏ còn thể thống gì, không nhìn thấy đại nhân ở đây sao, chờ lát nữa đi tới hình phòng tại hậu viện lĩnh ba mươi roi, từ đó ghi nhớ lâu một chút.
Tên sai vặt nhìn thấy Tiêu Thần liền sợ tới mức co rụt cổ, ánh mắt của hắn lại vui mừng, bối rối trong mắt giảm đi phân nửa.
- Tiểu nhân không biết đại nhân ở đây, cam nguyện chịu phạt.
Tiêu Thần khoát khoát tay, nói:
- Gác trừng phạt lại đi, đã xảy ra chuyện gì mà bối rối như vậy?
Tên sai vặt áo xanh không do dự lên tiếng:
- Thiết Đầu thống lĩnh phụ trách quản lý tu sĩ gia nhập trong phủ, hôm nay có một đại nhân Thiên Nhân Cảnh xung đột với Thiết Đầu thống lĩnh, tiểu nhân lập tức chạy tới đây bẩm báo.
Bình luận