Đạo (Dịch) – Chương 1509

Bị gia gia nghe được lời nói bậy, Tô Tô không có nửa điểm sợ hãi, nàng chỉ đỏ mặt nhìn Tiêu Thần đại ca sau đó dậm chân một cái, nói:

- Gia gia ngươi nói hưu nói vượn gì đó, người ta không để ý tới ngươi!

Tô Tô quay người bỏ chạy, gương mặt đỏ bừng như muốn chảy máu, trong nội tâm trách gia gia nói hưu nói vượn, nói như vậy có thể làm Tiêu Thần đại ca hiểu lầm đấy... Nội tâm nàng lại cao hứng, từ lúc gia gia lên tiếng dường như không có phản đối nàng ở cùng với Tiêu Thần đại ca, nếu như Tiêu Thần đại ca đồng ý... Ah, suy nghĩ gì thế, mắc cỡ chết người...

Tô Tô lập tức xua tan tiểu tâm tư, sau khi rời đi lại có phần hối hận, sớm biết như vậy đã không rời đi, còn không có nói được vài câu với Tiêu Thần đại ca, tại sao thối gia gia lại tới nhanh như vậy! Trong nội tâm tức giận bất bình vài câu, tiểu nha đầu này quay người nhìn chiếc ghế cách đại sảnh không xa, đôi mắt tỏa sáng nhìn chằm chằm vào đại sảnh, nàng có cảm giác chột dạ, trên khuôn mặt đỏ bừng chưa biến mất.

Tiêu Thần đứng dậy hành lễ, Đoạt Thiên chi chủ khoát khoát tay, hắn lên chủ vị ngồi xuống, tự nhiên có thị nữ dâng nước trà sau đó kính cẩn rút đi, cả đại sảnh chỉ còn lại hai người.

Đoạt Thiên chi chủ uống trà không nói, Tiêu cũng có bộ dáng bình tĩnh, trong nội tâm có chút cảm giác hận đến nghiến răng nghiến lợi!

Dựa vào cái gì chứ, hắn tân tân khổ khổ nuôi lớn cháu gái, hôm nay bởi vì tiểu tử Tiêu Thần lại muốn cãi nhau trở mặt với hắn, thậm chí còn không nghe nàng nói, bằng không sẽ tức giận hắn.

Dựa vào cái gì?

Rốt cuộc có phải cháu gái của hắn hay không?

Tu vi Đoạt Thiên chi chủ mạnh hơn nữa cũng đã tuổi già, Tô Tô là cháu gái duy nhất của hắn, hắn vô cùng sủng ái nàng, cứ như vậy nhìn nàng mang cùi chỏ ngoặt ra bên ngoài, nội tâm dễ chịu mới là kỳ quái.

Tuy nhiên tiểu tử Tiêu Thần này miễn miễn cưỡng cưỡng cũng không tệ lắm, cũng xứng đôi với cháu gái hắn, hiện tại Đoạt Thiên chi chủ nhìn hắn thế nào cũng không vừa mắt, nhất là nhìn thấy hắn bộ dạng lực lượng mười phần đi tới cửa càng nóng tính không chịu được. Tiểu tổ tông Tô Tô tuy chạy ra ngoài nhưng khẳng định đang ở cách đó không xa nhìn vào bên trong, hắn chỉ có thể áp chế lửa giận xuống, nếu không còn không đợi hắn làm khó dễ, nha đầu Tô Tô đã xông vào cho hắn đẹp mắt.

- Khục! Tiêu Thần đạo hữu hôm nay tới nhà làm khách, lão phu cũng phải hảo hảo cảm ơn ngươi.

Đoạt Thiên chi chủ nói cám ơn nhưng vẻ mặt làm người ta biết rõ hắn chẳng có gì là cảm ơn:

- Chuyện ở chiến trường tộc quần, bổn tọa đã nghe Tô Tô nói rồi, nếu không có đạo hữu xuất thủ tương trợ, chỉ sợ nha đầu không bình yên trở về bên người bổn tọa.

Tiêu Thần cười khẽ, nói:

- Đoạt Thiên chi chủ không cần như thế, bổn tọa cũng có chút ưa thích Tô Tô, ra tay cứu nàng là chuyện cam nguyện, huống hồ trước kia Đoạt Thiên chi chủ đã hồi báo Tiêu Thần, việc này có thể bỏ qua.

Hắn cũng có vài phấn đoán được tính tình của Đoạt Thiên chi chủ, hắn cũng không đặt sắc mặt đối phương trong lòng.

Đoạt Thiên chi chủ hơi ngốc, hắn uống trà che giấu thất thố của mình, chuyện gì xảy ra, Tiêu Thần nói tới chuyện chiến trường tộc quần kéo gần quan hệ, chẳng lẽ tiểu tử này không biết hắn cam chịu tình cảm của Tô Tô nên mới hào phóng ở mặt này sao! Hơn nữa hắn ra vẻ khách khí làm bất hòa, tiểu tử này chẳng những không bất an, ngược lại biết thời biết thế bày ra bộ dạng không quan tâm chuyện lúc trước.

Chẳng lẽ hắn không thích Tô Tô?

Hắn làm sao dám!

Nội tâm Đoạt Thiên chi chủ vô cùng tức giận.

Tô Tô tự nhận che dấu vô cùng tốt nhưng nàng có chút tình cảm vớ Tiêu Thần làm sao che giấu được ánh mắt của Đoạt Thiên chi chủ, chỉ có điều hắn âm thầm quan sát Tiêu Thần, cũng miễn cưỡng thỏa mãn với tu vi, tư chất, nhân phẩm của Tiêu Thần, cảm thấy Tô Tô ở cùng hắn không thiệt thòi nên mới cam chịu.

Hắn không muốn nhắc tới việc này nhưng Tô Tô đã không còn là tiểu nữ hài nữa, lớn lên phải lập gia đình, tự nhiên phải gả cho người đáng tin, mỗi lần nghĩ tới Tô Tô sớm muộn gì cũng rời khỏi hắn đi sống với người khác là Đoạt Thiên chi chủ bực bội không thôi, hắn biết rõ việc này không tránh khỏi, hơn nữa tiểu tử Tiêu Thần này xem như cũng tốt, mình cũng biết hắn, hắn đừng mơ tưởng mình cầm thái độ ủng hộ.

Hiện tại tình hình có chút không đúng, thấy thế nào cũng có cảm giác nóng đầu, chẳng lẽ việc này chỉ là Tô Tô một bên tình nguyện, Tiêu Thần căn bản không có ý này?

Thời điểm biết rõ Tô Tô thích Tiêu Thần, hắn ghen, bất an, cảm giác địa vị của mình trong suy nghĩ của cháu gái bị khiêu chiến cho nên tức giận.

Hiện tại phát hiện dường như Tiêu Thần không có ý niệm khác với Tô Tô, hắn càng tức giận không chịu được! Người như Tô Tô người gặp người thích, hoa gặp hoa nở đi tìm ở nơi nào, lão nhân gia ta đồng ý để nàng thích ngươi là thiên đại cơ duyên, ngươi còn dám không biết điều.

Cho nên Đoạt Thiên chi chủ phẫn nộ!

Tuy phẫn nộ như vậy có chút không có đạo lý, thậm chí có thể nói càn quấy nhưng Đoạt Thiên chi chủ không cho rằng như vậy, hắn uống hai hớp trà nhưng cảm thấy không nuốt trôi cơn tức này, trực tiếp ngửa đầu nuốt chửng sạch sẽ sau đó nhìn Tiêu Thần.

- Tiểu tử ngươi chớ nói nhảm với ta, tuy tu vi của ngươi không khác gì ta nhưng lão phu sống lâu hơn người quá nhiều, ngươi không được che dấu ta nửa điểm.

- Ăn ngay nói thật, ngươi có thích Tô Tô hay không?

Tiêu Thần cảm thấy ngạc nhiên, hắn không ngờ Đoạt Thiên chi chủ lại trực tiếp như vậy, hắn im lặng lắc đầu, nói:

- Tô Tô là cô bé tốt, nội tâm của ta đúng là ưa thích nàng nhưng loại ưa thích này không phải yêu đương nam nữ.

- Chắc hẳn Đoạt Thiên chi chủ cũng biết, Tiêu Thần chính là tu sĩ phù du giới phi thăng, ở hạ giới đã có bốn nữ nhân, các nàng không lâu sau sẽ phi thăng Linh giới. Có được các nàng, Tiêu Thần cảm thấy đủ rồi, cũng lo lắng mình không cách nào phân thêm tâm tư yêu nữ tử khác.

- Cho nên đối với Tô Tô, Tiêu Thần cũng không có ý nghĩ nam nữ.

Đoạt Thiên chi chủ cau mày, ánh mắt nhìn Tiêu Thần sau đó hừ một tiếng, nói:

- Bốn đạo lữ thì tính là cái gì, dùng tư chất của ngươi, mặc dù có ba ngàn giai lệ cũng bình thường, cháu gái của lão phu không thể ủy khuất như vậy, không thể cộng hưởng trượng phu với kẻ khác.

- Ngươi nhớ kỹ cho lão phu, mặc kệ tiểu tử ngươi dùng phương pháp gì cự tuyệt Tô Tô, tuyệt đối không được làm nàng thương tâm, nếu không lão phu sẽ nói rõ ràng cho ngươi biết, tiểu tử ngươi sẽ không sống thoải mái trong Nhân tộc đâu.

Nói ra lời này, lão gia hỏa thoáng dừng lại, ánh mắt đảo tới đảo lui dò xét Tiêu Thần.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...