Đoạt Thiên chi chủ làm Nhân tộc Đại trưởng lão nhưng không quá uy nghiêm, hắn tuyển nhận đệ tử không chỉ coi trọng tu vi tư chất, nếu có tư cách phương diện chú tạo cực cao cũng có khả năng bị hắn thu làm môn hạ, hơn nữa hắn có khi tâm tình tốt sẽ đáp ứng ra tay giúp tu sĩ chế tạo bảo vật, cho nên phía trước Tô phủ mỗi ngày đều có rất nhiều tu sĩ đứng chờ, hoặc là mang theo tài lại chí bảo cầu dược bảo vật, hoặc tự nhận tư chất chế tạo cao cho nên cầu được báo sư học nghệ.
Tuy may mắn có thể có được cơ hội chế tạo hoặc được thu vào môn tường chỉ là con số cực nhỏ nhưng nơi này vẫn kín người, có có u sĩ tâm tư kiên định đã đứng chờ mấy năm, đối với bọn họ mà nói là đáng giá.
Thân ảnh Tiêu Thần xuất hiện phía cuối phố dài Tô phủ, nhìn thấy đội ngũ rồng rắn trước cửa Tô phủ, hắn cau mày cất bước tiến lên phía trước. Mặc dù hắn không che lấp hình dạng nhưng trên mặt có lực lượng quanh quẩn làm tu sĩ chung quanh không thể nhìn hình dạng của hắn, mặc dù cẩn thận nhìn cũng cảm thấy vô cùng bình thường, sẽ không lưu lại chút ấn tượng trong đầu.
Đi tới trước Tô phủ, Tiêu Thần cũng không dừng lại, hắn đi thẳng vào cửa chính. Những tu sĩ chờ đợi cầu bảo và bái sư ở cửa chính cũng không dám thật sự gây hỗn loạn trước cửa Tô gia, bọn họ đứng ở cửa hông, hiện tại cùng nhìn thẳng về cửa chính, khóe miệng nở nụ cười lạnh, nói thầm tu sĩ tới từ nơi nào lại không hiểu quy củ như thế, dám can đảm đi thẳng vào từ cửa chính đúng là lớn mật, chỉ sợ lát nữa sẽ ăn đau khổ.
Tuy tính tình của Đoạt Thiên chi chủ ôn hòa, cực nhỏ khó xử tu sĩ bình thường nhưng tu sĩ áo bào xanh xông vào cửa Tô phủ sẽ ăn đau khổ mà thôi.
Cảnh tượng phát sinh đột nhiên làm bọn họ lập tức cả kinh, tiếp theo là cúi đầu, sắc mặt hơi tái, ánh mắt mang theo kính sợ và không dám có chút ý khinh nhờn.
Chỉ thấy bên trong Tô phủ có một nam tử trẻ tuổi bước nhanh về phía trước, hắn kính cẩn thi lễ với tu sĩ áo xanh và dẫn hắn vào bên trong!
Tu sĩ áo xanh tuyệt đối không phải tu sĩ bình thường, hiện tại bọn họ suy nghĩ nhưng không cách nào nhận ra hắn là ai, nội tâm bọn họ càng kính sợ.
- Tiêu Thần đại nhân, sư tôn đang ở trong lòng đất luyện chế bảo vật cho người khác, phân phó ta mang ngài tới đây chờ một lát, đợi sư tôn hoàn thành luyện chế sẽ tới gặp ngươi ngay.
Đệ tử Đoạt Thiên chi chủ kính cẩn lên tiếng.
Tiêu Thần gật đầu, người này mới xoay người rời đi.
Lúc này có thị nữ xinh đẹp dâng trà thơm và mang linh thảo linh hoa chế tác thành bánh ngọt đưa tới, phục vụ chu đáo, dù sao với thân phận của Tiêu Thần hôm nay nghiêm chỉnh mà nói là tồn tại đồng cấp với Đoạt Thiên chi chủ, tu sĩ Tô phủ không dám lãnh đạm.
Tiêu Thần cầm chén hớp một ngụm, trà vào bụng rất nóng, tuyệt đối không phải tu sĩ bình thường có thể thừa nhận nhưng không tạo thành thương tổn với Tiêu Thần, sau khi vào bụng liền phân tán thật nhanh, nước trà hóa thành vô số nhiệt lực dung nhập huyết nhục sau đó làm toàn thân cảm thấy ám áp giống như đặt mình vào dòng suối nước nóng, vô cùng thoải mái.
Trà ngon!
Tiêu Thần đang thương thức, đột nhiên hắn mở mắt ra, ánh mắt mang theo vài phần vui vẻ, quay đầu nhìn ra ngoài cửa, liền nhìn thấy gương mặt đỏ bừng của Tô Tô chạy vào:
- Gia gia nói ngươi dưỡng thương trong Trường Lão Điện, không cho phép ta đi quấy rầy, ta và hắn náo thật lâu nhưng không có kết quả, thật, bằng không thì ta đã sớm đi thăm ngươi rồi.
Tiêu Thần nhìn bộ dạng lo lắng của Tô Tô cho nên hắn cảm thấy cõi lòng ấm áp, hắn nói:
- Một ít vết thương nhỏ mà thôi, không xem là cái gì, hôm nay đã tốt.
Tô Tô cẩn thận nhìn hắn một phen, thấy sắc mặt Tiêu Thần hồng nhuận phơn phớt, khí tức lâu dài, nội tâm thở ra một hơi và oán trách.
- Tại sao có thể là tổn thương nhỏ, dị tộc có thể làm Tiêu Thần đại ca bị thương chắc chắn vô cùng cường đại, đại trận Tổ thành mở ra suốt đêm, đáng tiếc không có tìm được gia hỏa độc ác kia, bằng không nhất định sẽ bị đại trận đánh chết, báo thù cho Tiêu Thần đại ca.
- Ta cũng bảo gia gia ra tay đi tìm cường giả dị tộc nhưng gia gia lại lắc đầu làm tức chết ta.
- Không cho đi thăm ngươi, cũng không giúp được Tiêu Thần đại ca tìm hung thú báo thù, gia gia làm ta quá thất vọng, ta quyết định về sau không để ý tới hắn.
Tô Tô càng nghĩ càng tức giận, nàng mở miệng rất hung, hiển nhiên sau khi rời khỏi chiến trường tộc quần đã làm nàng tăng thêm mấy phần tư thái nữ nhi.
Tiêu Thần mỉm cười lắc đầu, Tô Tô hiện tại khác với lúc hắn gặp nàng lúc ban đầu, nàng như vậy mới làm cho người ta thích nhất, có lẽ Tô Tô nên tiếp tục như vậy, không nên nhiễm quá nhiều chém giết trong tu chân giới.
- Được rồi Tô Tô, những chuyện này không thể trách Doạt Thiên chi chủ, lúc ấy ta đang bế quan trong mật thất, mặc dù ngươi đi cũng không gặp được ta. Huống hồ trọng địa Trường Lão Điện, mặc dù thân phận của Đoạt Thiên chi chủ cũng không thể tùy ý dẫn người vào, để tránh người ta chỉ trích.
- Về phần ra tay tìm kiếm hung thủ, ngay cả đại trận Tổ thành cũng không tìm được hành tung, chẳng lẽ chỉ dựa vào một mình Đoạt Thiên chi chủ là có thể làm được sao?
- Ngươi nên nghe lời, có một số việc không thể dùng phương thức phán đoán chủ quan suy nghĩ, nên học đứng ở góc độ người khác nhìn vấn đề, về sau không nên tùy tiện giận dỗi Đoạt Thiên chi chủ, ta nhìn ra Đoạt Thiên chi chủ vô cùng yêu thương ngươi, nếu không cũng không nói chuyện với ta trong Trường Lão Điện, những việc này là xem thể diện của Tô Tô, nói tới Tiêu Thần đại ca còn phải cảm tạ Tô Tô mới đúng.
Tô Tô nghe vậy trên gương mặt nhỏ nhắn mang theo vài phần hăng hái:
- Thật sao?
Nhìn thấy Tiêu Thần gật đầu, nàng lập tức vui vẻ hơn trước:
- Được rồi, xem gia gia giúp đỡ Tiêu Thần đại ca, ta sẽ miễn cưỡng tha thứ cho hắn, về sau chỉ cần hắn làm có đạo lý, ta cũng không giận hắn.
- Hừ! Bổn tọa sinh dưỡng tốt cháu gái, hôm nay lại dựa vào người khác khuyên mới không tức giận lão phu!
Lúc này bên ngoài gian phòng có tiếng hừ lạnh vang lên, mặt và lồng ngực Đoạt Thiên chi chủ vẫn còn đỏ, trên người xuất hiện sóng nhiệt, hiển nhiên vừa rồi nói chế tạo chí bảo là thật.
- Đều nói con gái hướng ngoại, những lời này quả nhiên nói rất đúng, hiện tại còn chưa có cái gì cũng đã không thân cận với gia gia, sớm biết như vậy còn không bằng tặng người mới tốt.
Bình luận